Sáng hôm sau, An Nhiên thức dậy từ rất sớm.
Cả đêm cô gần như không ngủ.
Bức ảnh hai đứa trẻ sơ sinh vẫn nằm trong điện thoại.
Cô đã phóng to nó không biết bao nhiêu lần.
Hai đứa trẻ nằm cạnh nhau.
Một đứa có vòng tay bạc.
Một đứa có sợi dây đỏ nhỏ buộc ở cổ tay.
Ở góc ảnh là dòng chữ:
“Đối tượng A — 0724.”
“Đối tượng B — 0725.”
Nhưng phần tên của đứa trẻ B đã bị cố tình che lại.
An Nhiên ngồi bên mép giường.
Trong đầu cô xuất hiện vô số câu hỏi.
Tại sao cô lại có một người chị em mà mình chưa từng biết?
Tại sao mẹ cô phải giấu chuyện này?
Tại sao Lục Chính Thành lại liên quan?
Và quan trọng nhất…
Đứa trẻ B hiện giờ đang ở đâu?
8 giờ sáng.
An Nhiên bước xuống phòng khách.
Mặc Thâm đã ở đó.
Anh đứng trước cửa sổ, trên tay là một tách cà phê.
Nhìn thấy cô, anh quay lại.
“Ngủ được không?”
“Không.”
“Anh đoán vậy.”
Anh đặt tách cà phê xuống.
“Anh đã cho người kiểm tra địa chỉ.”
“Địa chỉ nào?”
“Nơi mẹ em từng sống trước khi em được đưa về Hạ gia.”
An Nhiên khựng lại.
“Anh biết?”
“Anh có người tìm.”
“Địa chỉ ở đâu?”
“Thanh Hà.”
“Căn nhà cũ vẫn còn.”
An Nhiên nhìn anh.
“Anh đã nói sẽ không đi cùng.”
“Anh không đi.”
Cô hơi bất ngờ.
“Thật?”
“Anh sẽ ở cách em một khoảng.”
“Nhưng…”
“Anh tôn trọng quyết định của em.”
Anh đưa cô một chiếc điện thoại khác.
“Điện thoại này đã được cài định vị.”
“Anh sẽ không theo dõi em.”
“Nhưng nếu có chuyện…”
“Anh sẽ biết.”
An Nhiên cầm lấy.
“Cảm ơn.”
Mặc Thâm nhìn cô.
“An Nhiên.”
“Ừ?”
“Nếu gặp nguy hiểm…”
“Đừng cố tự mình giải quyết.”
Cô cười nhẹ.
“Em biết rồi.”
Thanh Hà.
Nơi này cách thành phố hơn hai tiếng lái xe.
Căn nhà cũ nằm trong một con hẻm nhỏ.
Tường đã phủ rêu.
Cánh cửa gỗ cũ kỹ.
An Nhiên đứng trước cửa.
Không hiểu vì sao…
cô lại có cảm giác rất quen thuộc.
Cô đưa tay chạm lên tay nắm.
Trong đầu đột nhiên lóe lên một hình ảnh.
Một người phụ nữ trẻ đang bế một đứa trẻ.
Có tiếng khóc.
Có người đàn ông quát lớn.
“Đưa đứa bé đây!”
Người phụ nữ ôm chặt đứa trẻ.
“Không!”
An Nhiên giật mình.
Cô lùi lại.
Thở gấp.
“Không…”
Một cơn đau đầu ập đến.
Cô phải dựa vào tường.
Những hình ảnh vụn vỡ liên tục xuất hiện.
Một căn phòng.
Một chiếc giường.
Một chiếc vòng bạc.
Một đứa trẻ khác.
Và một giọng nói.
“An Nhiên, đừng sợ.”
Cô nhắm mắt.
Khi mở ra…
mọi thứ đã biến mất.
An Nhiên đứng yên rất lâu.
Cô bắt đầu nhận ra.
Có lẽ…
những gì cô quên không phải do trí nhớ kém.
Mà bởi cô đã từng trải qua một chuyện khiến não cô tự bảo vệ mình bằng cách xóa đi.
Cửa nhà mở.
Không khóa.
An Nhiên chậm rãi bước vào.
Bên trong gần như trống rỗng.
Chỉ còn một chiếc tủ gỗ.
Một chiếc bàn.
Và vài bức ảnh cũ.
Cô đi đến.
Bức ảnh đầu tiên là Hạ Nhược Lan.
Bức thứ hai là một người đàn ông mà cô chưa từng gặp.
Cô cầm lên.
Mặt sau có dòng chữ:
“Chính Thành — Nhược Lan.”
An Nhiên sững người.
“Lục Chính Thành…”
Vậy người đàn ông trong ảnh là ông ta?
Cô nhìn kỹ.
Hạ Nhược Lan khi ấy còn rất trẻ.
Đứng cạnh Lục Chính Thành.
Hai người không giống một đôi vợ chồng.
Nhưng ánh mắt của họ…
rất khác thường.
Phía dưới bức ảnh còn có một dòng nhỏ:
“Ngày 24 tháng 10.”
An Nhiên lật sang bức ảnh khác.
Lần này…
là hai đứa trẻ.
Một đứa là cô.
Đứa còn lại…
có gương mặt gần như giống hệt cô.
An Nhiên ngừng thở.
Cô nhìn đi nhìn lại.
Hai đứa trẻ giống nhau đến mức gần như không thể phân biệt.
Chỉ khác chiếc vòng tay.
Cô gái bên trái đeo vòng bạc.
Cô gái bên phải đeo sợi dây đỏ.
Phía sau bức ảnh:
“A và B.”
“Cô cuối cùng cũng đến.”
Một giọng nói vang lên.
An Nhiên quay phắt lại.
Một bà lão đứng ở cửa.
Tay chống gậy.
Ánh mắt nhìn cô rất lâu.
“Bà là…”
“Ta từng sống ở đây.”
“Bà biết mẹ tôi?”
“Biết.”
“Bà biết chuyện gì đã xảy ra?”
Bà lão nhìn chiếc vòng trên tay cô.
“Cô vẫn giữ nó.”
An Nhiên lập tức nhìn xuống.
“Bà biết chiếc vòng này?”
“Biết.”
“Là ai đưa cho tôi?”
Bà lão không trả lời.
“Cô muốn biết về đứa trẻ thứ hai?”
An Nhiên gật đầu.
“Đúng.”
Bà lão thở dài.
“Vậy cô phải chuẩn bị tinh thần.”
“Chuyện đó…”
“Có thể khiến cô không còn nhìn mẹ mình như trước nữa.”
An Nhiên im lặng.
“Bà cứ nói.”
Bà lão ngồi xuống.
“Ngày đó…”
“Nhược Lan sinh hai đứa trẻ.”
An Nhiên siết tay.
“Bà biết?”
“Ta là người đỡ đẻ.”
Cô sững người.
“Nhưng hồ sơ bệnh viện…”
“Đã bị sửa.”
“Bởi ai?”
“Lục Chính Thành.”
An Nhiên không nói.
“Ông ta muốn giữ một đứa.”
“Còn một đứa…”
“Được đưa đi.”
“Đứa nào?”
Bà lão nhìn cô.
“Đứa trẻ cô đang tìm.”
An Nhiên nuốt khan.
“B?”
“Đúng.”
“Đứa trẻ B là con của ai?”
Bà lão im lặng.
“Cô muốn biết sự thật?”
“Vâng.”
“Đứa trẻ B…”
“Không phải con của Nhược Lan.”
An Nhiên sững người.
“Cái gì?”
“Nhược Lan chỉ sinh một đứa.”
“Vậy…”
“Đứa trẻ B được đưa đến cùng ngày.”
“Lục Chính Thành muốn mọi người tin rằng đó là con thứ hai.”
An Nhiên nhìn bà.
“Vì sao?”
“Để che giấu thân phận thật của nó.”
“Thân phận gì?”
Bà lão nhìn thẳng vào cô.
“Đứa trẻ B…”
“Là con của một người mà rất nhiều năm sau cô sẽ gặp.”
An Nhiên không hiểu.
“Người đó là ai?”
Bà lão không trả lời ngay.
Bà chỉ hỏi:
“Cô có biết vì sao Lục Chính Thành luôn quan tâm đến Tần gia không?”
An Nhiên khựng lại.
“Vì sao?”
“Bởi vì đứa trẻ B…”
“Có liên quan đến Tần gia.”
Cô đứng bật dậy.
“Là ai?”
Bà lão nhìn cô.
“Cô thật sự muốn biết?”
“Vâng.”
“Vậy…”
Bà lão nói từng chữ.
“Đứa trẻ B là con gái của Tần Chính Viễn.”
An Nhiên chết lặng.
Tần Chính Viễn.
Cha của Tần Mặc Thâm.
Cô lùi lại một bước.
“Không thể.”
“Chuyện này không thể.”
Bà lão không nói gì.
“Nhưng…”
An Nhiên cố gắng suy nghĩ.
“Nếu đứa trẻ B là con gái của Tần Chính Viễn…”
“Vậy tại sao lại đưa đến đây?”
“Vì Tần phu nhân lúc đó…”
Bà lão ngập ngừng.
“Không thể sinh con.”
An Nhiên sững người.
“Vậy đứa trẻ…”
“Được bí mật đưa vào Hạ gia.”
“Nhưng…”
“Không.”
Bà lão lắc đầu.
“Không phải Hạ gia.”
“Đứa trẻ B được đưa đến một gia đình khác.”
“Còn cô…”
“Được Hạ Nhược Lan mang đi.”
An Nhiên cảm thấy đầu óc hỗn loạn.
“Vậy tại sao hồ sơ của tôi lại ghi 0724?”
“Bởi vì Lục Chính Thành đã đánh tráo.”
“Ông ta muốn dùng cô làm vỏ bọc cho đứa trẻ B.”
“Ông ta sợ Tần gia tìm thấy đứa trẻ thật.”
An Nhiên nhìn bà.
“Vậy đứa trẻ B hiện giờ…”
“Đang ở đâu?”
Bà lão nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Ở ngay bên cạnh cô.”
An Nhiên chết lặng.
“Bên cạnh tôi?”
“Đúng.”
“Nhưng là ai?”
Bà lão chưa kịp trả lời…
ngoài cửa đã vang lên tiếng động.
An Nhiên quay lại.
Một bóng người đứng ngoài sân.
Cao.
Mặc áo đen.
Bà lão lập tức biến sắc.
“Cô phải đi.”
“Ai?”
“Không kịp nữa.”
“Bọn họ tìm đến rồi.”
An Nhiên lấy điện thoại.
Định gọi Mặc Thâm.
Nhưng điện thoại không có tín hiệu.
Bà lão kéo tay cô.
“Đi cửa sau!”
“Nhưng bà…”
“Đi!”
An Nhiên chạy theo bà.
Bên ngoài.
Một chiếc xe màu đen dừng trước căn nhà.
Hai người đàn ông bước xuống.
Một người cầm điện thoại.
“Cô ấy ở bên trong.”
Người còn lại nhìn căn nhà.
“Không được để cô ấy biết đứa trẻ B là ai.”
“Nhưng nếu bà già kia đã nói…”
“Thì giết cả hai.”
An Nhiên chạy đến cửa sau.
Nhưng vừa mở cửa…
một người đàn ông đã đứng đó.
Cô lùi lại.
Hắn bước tới.
“Cô Hạ.”
An Nhiên nhìn hắn.
“Anh là ai?”
Hắn không trả lời.
Chỉ nói:
“Đáng lẽ cô không nên tìm chuyện này.”
An Nhiên nhìn bà lão.
Bà đang run rẩy.
Cô hiểu.
“Bà biết tôi là ai.”
Người đàn ông nhìn cô.
“Không.”
“Cô không phải người mà cô nghĩ.”
An Nhiên siết chặt chiếc vòng.
“Vậy tôi là ai?”
Người đàn ông cười nhạt.
“Cô muốn biết?”
“Được.”
Hắn tiến thêm một bước.
“Đi hỏi người đàn ông đang bảo vệ cô.”
An Nhiên khựng lại.
“Tần Mặc Thâm?”
“Đúng.”
“Anh ấy biết?”
“Không chỉ biết.”
“Anh ta chính là người duy nhất có thể nói cho cô biết…”
“Đứa trẻ B đã đi đâu.”
Cùng lúc đó.
Cách căn nhà gần một cây số.
Mặc Thâm đứng bên xe.
Điện thoại đột nhiên mất tín hiệu.
Anh nhìn màn hình.
Không gọi được.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
“An Nhiên.”
Anh gọi lại.
Không ai nghe.
Anh mở ứng dụng định vị.
Vị trí của cô vẫn còn.
Nhưng tín hiệu đang yếu dần.
Mặc Thâm lập tức lên xe.
Đạp ga.
Trong căn nhà cũ.
An Nhiên nhìn người đàn ông trước mặt.
“Anh nói Mặc Thâm biết.”
“Đúng.”
“Anh ấy biết đứa trẻ B là ai?”
“Đúng.”
“Anh nói dối.”
“Cô sẽ biết.”
Người đàn ông bất ngờ rút một con dao.
Bà lão hét lên:
“Chạy đi!”
An Nhiên quay người.
Một tiếng phanh xe vang lên ngoài sân.
Cánh cửa bật mở.
Mặc Thâm xuất hiện.
Ánh mắt anh lạnh đến đáng sợ.
“Bỏ dao xuống.”
Người đàn ông nhìn anh.
“Cuối cùng Tần thiếu gia cũng đến.”
Mặc Thâm khựng lại.
“Anh biết tôi?”
“Không chỉ biết.”
Người đàn ông cười.
“Cha anh từng dặn…”
“Không được để anh nhớ ra chuyện năm đó.”
Mặc Thâm siết chặt tay.
“Anh là ai?”
Người đàn ông lùi về phía cửa.
“Anh sẽ sớm biết.”
“Cũng như cô ấy.”
Hắn nhìn An Nhiên.
“Đứa trẻ B…”
“Chưa bao giờ biến mất.”
Nói xong, hắn ném một quả khói xuống đất.
Khói trắng lập tức bao trùm căn phòng.
Mặc Thâm kéo An Nhiên vào lòng.
“Đừng hít!”
Khi khói tan…
người đàn ông đã biến mất.
Chỉ còn lại một mảnh giấy trên sàn.
Mặc Thâm nhặt lên.
Trên đó chỉ có một dòng:
“Muốn biết đứa trẻ B là ai, hãy hỏi mẹ anh.”
An Nhiên nhìn anh.
“Mẹ anh?”
Mặc Thâm im lặng.
Bởi anh biết…
mẹ anh đã mất từ nhiều năm trước.
Và nếu người kia thực sự muốn anh hỏi bà…
thì điều đó có nghĩa là—
Tần phu nhân chưa chắc đã chết.
Mảnh giấy nằm trong tay Mặc Thâm.
Chỉ một dòng chữ.
“Muốn biết đứa trẻ B là ai, hãy hỏi mẹ anh.”
Nhưng mẹ anh đã chết.
Ít nhất…
đó là điều anh vẫn tin suốt hai mươi ba năm.
An Nhiên nhìn sắc mặt anh.
“Mặc Thâm.”
Anh không trả lời.
“Anh biết chuyện gì?”
“Không.”
“Anh nói dối.”
“Anh thật sự không biết.”
Giọng anh khàn đi.
“Nhưng anh biết người này đang cố khiến chúng ta nghi ngờ mẹ anh.”
“Vậy chúng ta về trước.”
An Nhiên nhìn bà lão đang ngồi dưới đất.
“Còn bà ấy?”
Mặc Thâm lập tức đỡ bà dậy.
“Bà có bị thương không?”
Bà lão lắc đầu.
“Không.”
“Bọn chúng…”
Bà nhìn anh.
“Chúng sẽ không dừng lại.”
“Bà biết người đó?”
“Biết.”
“Là ai?”
Bà lão im lặng.
An Nhiên bước tới.
“Bà đã nói với cháu đứa trẻ B vẫn còn sống.”
“Vậy bà biết nó ở đâu?”
Bà lão nhìn cô.
“Ta biết.”
“Là ai?”
“Ta không thể nói.”
“Vì sao?”
“Bởi nếu ta nói…”
Bà nhìn Mặc Thâm.
“Cả hai đứa sẽ gặp nguy hiểm.”
An Nhiên sững lại.
“Cả hai?”
“Đúng.”
Bà lão nắm lấy tay cô.
“An Nhiên, cháu không được tin bất kỳ tài liệu nào mà họ đưa cho cháu.”
“Cũng đừng tin người tự nhận mình biết sự thật.”
“Ngay cả…”
Bà nhìn Mặc Thâm.
“Người cháu yêu.”
Mặc Thâm khựng lại.
An Nhiên cũng im lặng.
Bà lão không nói thêm.
Trên đường trở về.
Không ai nói chuyện.
An Nhiên ngồi bên ghế phụ.
Mặc Thâm lái xe.
Một lúc lâu sau, cô mới lên tiếng.
“Anh có tin mẹ anh còn sống không?”
“Anh không biết.”
“Nhưng anh muốn biết.”
“Ừ.”
“Vậy chúng ta đi tìm.”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Em không sợ?”
“Có.”
“Nhưng em càng sợ không biết.”
Anh im lặng.
Một lát sau, An Nhiên hỏi:
“Anh còn nhớ gì về mẹ mình không?”
“Không nhiều.”
“Bà ấy mất khi anh bao nhiêu tuổi?”
“Mười tuổi.”
“Anh tận mắt nhìn thấy bà ấy…”
“Không.”
Mặc Thâm siết tay trên vô lăng.
“Cha nói bà ấy mất vì bệnh.”
“Sau đó tang lễ được tổ chức rất nhanh.”
“Anh không được nhìn thấy thi thể.”
An Nhiên quay sang.
“Không được nhìn thấy?”
“Cha nói mẹ đã được đưa đi hỏa táng.”
“Anh có giấy chứng tử không?”
“Có.”
“Giấy hỏa táng?”
“Anh chưa từng thấy.”
An Nhiên im lặng.
Hai người cùng nghĩ đến một khả năng.
Nếu Tần phu nhân chưa chết…
thì tại sao Tần Chính Viễn phải khiến con trai mình tin rằng bà đã chết?
Tối hôm đó.
Mặc Thâm trở về căn nhà cũ của Tần gia.
Nơi này đã rất lâu anh không quay lại.
Người quản gia già nhìn thấy anh thì sững người.
“Thiếu gia?”
“Cháu cần tìm một số hồ sơ.”
“Đã muộn rồi.”
“Không sao.”
Mặc Thâm đi thẳng lên tầng hai.
Phòng của mẹ anh vẫn được giữ nguyên.
Không ai sử dụng.
Không ai bước vào.
Mùi hương cũ đã phai đi.
Nhưng mọi thứ vẫn gần như nguyên vẹn.
Một chiếc đàn piano.
Một giá sách.
Một chiếc bàn trang điểm.
An Nhiên đứng ngoài cửa.
“Em vào được không?”
Mặc Thâm gật đầu.
Cô bước vào.
Trên bàn có một chiếc hộp gỗ.
Mặc Thâm mở ra.
Bên trong là vài lá thư cũ.
Anh cầm một lá.
Nét chữ mềm mại.
“Mặc Thâm.”
Chỉ hai chữ.
Anh đứng bất động.
“Là chữ của mẹ anh?”
“Ừ.”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com