Dạo gần đây, Lục Trầm Dạ thường xuyên biến mất.
Có hôm đang học giữa chừng, cậu nhận được một cuộc gọi rồi lặng lẽ rời khỏi lớp.
Có hôm lại nghỉ học nguyên ngày mà không nhắn lấy một tin.
Mỗi lần như vậy, lòng Tần Vãn Ca đều bất an đến khó chịu.
—
Chiều hôm đó, trời Trùng Khánh đổ mưa rất lớn.
Giáo viên vừa tan lớp, Vãn Ca lập tức chạy tới chỗ ngồi của Trầm Dạ.
Trống không.
Cặp sách vẫn còn.
Nhưng người đã biến mất từ lúc nào.
Cô gọi điện.
Không ai nghe máy.
Tin nhắn gửi đi cũng không được trả lời.
Không hiểu sao, lòng cô bỗng hoảng loạn.
Giống như nếu hôm nay không tìm thấy cậu—
cô sẽ thật sự mất cậu mãi mãi.
—
Vãn Ca chạy dưới mưa đến bệnh viện mà Trầm Dạ từng nhắc tới.
Hành lang trắng lạnh ngắt mùi thuốc sát trùng.
Tiếng bước chân vang vọng giữa không gian yên tĩnh đến đáng sợ.
Cô hỏi y tá rất lâu mới tìm được phòng bệnh của cậu.
Nhưng ngay khi định bước vào—
giọng bác sĩ bên trong khiến cô đứng sững.
“Bệnh tình của em ấy đang xấu đi rất nhanh.”
“Nếu tiếp tục như vậy… e rằng sẽ không còn nhiều thời gian.”
—
Khoảnh khắc đó, đầu óc Vãn Ca trống rỗng.
Cô đứng ngoài cửa.
Cả người lạnh đi.
Tai ù đặc.
Những lời phía sau gần như không còn nghe rõ nữa.
Chỉ còn câu:
“không còn nhiều thời gian.”
—
Cửa phòng bất ngờ mở ra.
Trầm Dạ bước ra ngoài.
Khi nhìn thấy cô, gương mặt cậu lập tức trắng bệch.
“Vãn Ca?”
Cô nhìn cậu.
Mắt đỏ hoe.
“…Là thật sao?”
Cậu im lặng.
Chỉ một giây im lặng thôi cũng đủ trở thành câu trả lời đau lòng nhất.
—
Vãn Ca bật khóc ngay trước hành lang bệnh viện.
Lần đầu tiên cô khóc lớn như vậy.
“Lục Trầm Dạ…”
“Rốt cuộc cậu còn giấu tớ bao nhiêu chuyện nữa?”
Cậu muốn bước tới lau nước mắt cho cô.
Nhưng tay vừa nâng lên lại dừng giữa không trung.
Cậu không dám chạm vào cô.
Giống như sợ chỉ cần gần thêm một chút thôi—
cô sẽ đau hơn nữa.
—
“Xin lỗi…”
Lại là câu nói đó.
Vãn Ca ghét nhất chính là câu xin lỗi của cậu.
Cô nghẹn giọng:
“Tớ không cần xin lỗi.”
“Điều tớ muốn là cậu khỏe lại.”
Ánh mắt Trầm Dạ run lên rất nhẹ.
Rồi cậu khẽ cười.
Nụ cười mệt mỏi đến đau lòng.
“Nếu tớ thật sự không khỏe lại được thì sao?”
Vãn Ca lập tức lắc đầu:
“Không có chuyện đó.”
“Chúng ta còn phải tới Bắc Kinh.”
“Còn rất nhiều nơi chưa đi.”
“Cậu không được bỏ lại tớ.”
—
Mưa ngoài cửa kính bệnh viện vẫn rơi không ngừng.
Còn Lục Trầm Dạ chỉ lặng lẽ nhìn người con gái trước mặt mình.
Người mà cậu yêu nhất.
Và cũng là người mà cậu sợ làm tổn thương nhất.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com