Mùa đông năm đó, Trùng Khánh hiếm hoi có tuyết.
Dù chỉ là một lớp trắng rất mỏng.
Nhưng cả trường vẫn ồn ào từ sáng sớm.
—
Tần Vãn Ca vừa bước vào lớp đã nhìn thấy đám bạn đứng chen nhau ngoài hành lang.
“Tuyết kìa!”
“Trời ơi đẹp quá!”
Vãn Ca cũng chạy ra.
Từng bông tuyết nhỏ rơi xuống giữa nền trời xám nhạt, tan ngay khi chạm vào tay.
Đẹp đến mức giống một giấc mơ.
Cô quay lại định gọi Lục Trầm Dạ.
Nhưng chỗ ngồi cạnh cô lại trống không.
—
Tim cô bỗng hụt đi một nhịp.
Cậu lại nghỉ học.
Dạo gần đây chuyện đó xảy ra ngày càng thường xuyên hơn.
—
Tiết học đầu tiên vừa kết thúc, Vãn Ca lập tức chạy tới bệnh viện.
Hành lang vẫn trắng lạnh như mọi khi.
Cô đẩy cửa phòng bệnh ra.
Trầm Dạ đang ngồi bên cửa sổ truyền nước.
Sắc mặt cậu nhợt nhạt đến mức gần như hòa vào màu ga giường trắng.
Nhưng khi nhìn thấy cô, ánh mắt cậu vẫn dịu lại rất nhiều.
“Sao cậu tới đây?”
“Ở ngoài có tuyết.”
“…Ừ.”
“Lục Trầm Dạ.”
Cô bước tới nắm lấy tay cậu.
“Tớ muốn cùng cậu xem tuyết.”
—
Buổi chiều hôm đó, Trầm Dạ lần đầu tiên trốn viện cùng cô.
Hai người đi bộ rất chậm trên con phố phủ đầy hơi lạnh.
Tuyết rơi không nhiều.
Nhẹ đến mức gần như vừa chạm đất đã tan.
Vãn Ca chìa tay ra:
“Đẹp thật nhỉ?”
Trầm Dạ nhìn cô.
Rồi khẽ nói:
“Ừ. Nhưng không đẹp bằng cậu.”
Vãn Ca lập tức đỏ mặt:
“Cậu học mấy câu này ở đâu vậy?”
“Không biết.”
Khóe môi cậu hơi cong lên.
“Chỉ muốn nói với cậu thôi.”
—
Đó là một trong số ít lần Trầm Dạ chủ động dịu dàng như vậy.
Có lẽ bởi bệnh tình ngày càng nặng khiến cậu bắt đầu sợ.
Sợ nếu bây giờ không nói—
sau này sẽ không còn cơ hội nữa.
—
Hai người đi tới cây cầu nhìn ra sông Trường Giang.
Gió mùa đông rất lạnh.
Vãn Ca kéo khăn len lên cho cậu:
“Cậu lạnh không?”
“Không lạnh.”
“Lại nói dối.”
Cô cau mày:
“Tay cậu lạnh cóng rồi này.”
Trầm Dạ nhìn bàn tay đang được cô nắm lấy.
Rất lâu sau mới khẽ hỏi:
“Vãn Ca.”
“Ừ?”
“Nếu sau này…”
Cậu dừng lại.
“…cậu gặp người tốt hơn tớ thì sao?”
Vãn Ca lập tức lắc đầu:
“Không có ai tốt hơn cậu cả.”
“Nhưng tớ đâu ở cạnh cậu được lâu.”
Nghe vậy, mắt cô bỗng đỏ lên.
“Tớ không thích nghe mấy lời này.”
“…”
“Lục Trầm Dạ.”
Cô nhìn thẳng vào mắt cậu.
“Dù chỉ còn một ngày… tớ cũng muốn ngày đó là ở bên cậu.”
—
Gió lạnh thổi qua cây cầu.
Tuyết rơi lên vai áo hai người rồi lặng lẽ tan đi.
Còn Lục Trầm Dạ chỉ đứng đó nhìn cô thật lâu.
Như thể muốn khắc sâu gương mặt này vào trí nhớ.
Bởi cậu biết—
mùa đông năm nay có lẽ là mùa đông cuối cùng mình còn được ở cạnh cô như vậy.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com