Đêm tân hôn, Cố Cảnh Thâm nói với tôi rằng:
Chúng ta kết hôn là do sắp đặt, ko phải do tình cảm. Đừng vượt quá giới hạn.
Tôi chỉ im lặng gật đầu, anh ta có vẻ khá bất ngờ vì tôi đồng ý nhanh như vậy.
Rồi chỉ cười nhạt khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng như cũ, rồi nói:
Mong là cô giữ lời.
Rồi rời đi chỉ nói một câu:
Tôi ra phòng phụ ngủ.
Sáng hôm sau, tôi tửng anh ta đã đi làm nên mawcjluoon bộ váy ngủ hai dây màu đỏ rượu vang đi xuống nhà vừa bước xuống cầu thang thì đã thấy anh ta ngồi ăn sáng ở bàn ăn.
Nhìn thấy tôi, anh ta chỉ nhàn nhạt nói:
Cô lên phòng thay đồ đi.
Mặt vẫn lạnh như băng ko chút biểu cảm.
Thay đồ xong, tôi đi xuống tầng thì thấy một cô gái đi vào.
Vừa nhìn đã nhận ra cô ta chính là bạch nguyệt quang ánh trăng sáng của anh ta, Bạch Y Y vừa về nước 1 tuần trước.
Cô ta thấy tôi thì khoáng khựng lại rồi lại quay trở lại vẻ bình thường:
Chị dâu cũng ở nhà à?
Tôi chỉ nhàn nhạt đáp:
ừ
1 năm sau, chúng tôi kết hôn được 1 năm thì cô ta đến hết 364 ngày trên 365 ngày.
Đến 1 ngày, tôi lên cơn hen xuyễn. Chỉ có duy nhất một loại thuốc có thể cứu tôi thế mà Bạch y y lại giả vờ đau tim cướp đi loại thuốc ấy.
Tôi vì ko có thuốc đặc trị mà chết.
Sau khi tôi chết, Cố Cảnh thâm lại vì bach y y mà ném xác tôi xuống biển cho cá ăn vì cô ta nói cá thiếu đồ ăn.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com