2.
Tôi mở mắt ra, nửa thế kỉ dường như chỉ trôi qua trong vài phút.
Cơn giận bấy lâu nay như bị dội một gáo nước lạnh rồi biến mất không dấu vết.
Tôi cảm thấy thoải mái, dễ chịu hơn bao giờ hết.
Trước đây, tôi bị cốt truyện thao túng tình cảm và là nhân vật thúc đẩy mạch truyện không có cảm xúc.
Nhưng bây giờ, tôi đã thức tỉnh, tôi sẽ không để cảm xúc của mình bị khống chế nữa.
Tôi hít một hơi thật sâu và tỉnh dậy.
Nhưng ngay lập tức tôi lại cảm thấy đau đầu.
Thời điểm hiện tại là một năm sau vụ tai nạn máy bay, nói cách khác, tôi đã ngược đãi Thẩm Ngọc và Thẩm Quân suốt một năm.
Thực sự tồi tệ.
Tôi im lặng một lát rồi đi về phía hai đứa trẻ đang trốn trong góc.
Thân hình gầy gò của chúng co rúm lại, dựa sát vào nhau để an ủi đối phương.
Mắt tôi đập vào nơi cánh tay và bắp chân lộ ra ngoài của họ.
Khắp nơi đều là vết bầm tím, vết mới đè lên vết cũ, tôi sững sờ trong giây lát.
Thẩm Ngọc nghe tiếng bước chân, ôm anh trai mình chặt hơn.
Gương mặt nhỏ nhắn, nhợt nhạt gầy gò, trông tiều tụy nhưng vẫn giữ được nét sắc sảo và vài phần điển trai.
Một đôi mắt to đen, chiếm gần một phần tư khuôn mặt.
Lúc này, đứa trẻ đang nhìn tôi đầy cảnh giác, như một con thú nhỏ bị dồn vào chân tường.
Hai mắt chạm nhau một lúc, nó mới cúi đầu, khàn giọng nói: “Chị có thể đánh tôi, nhưng xin đừng đánh anh trai tôi”
“Anh ơi, anh mau cầu xin cô ấy, cô ấy là ác quỷ đó”.
Thẩm Quân ngẩng đầu lên, hung tợn trừng mắt nhìn tôi, thân thể gầy gò hơi run lên.
Tôi thầm thở dài trong lòng.
Trước đây tôi không hề có thiện cảm với họ, chỉ cảm thấy chán ghét.
Tâm trạng của tôi hiện tại khác hoàn toàn so với trước đây, cảm giác tội lỗi và hối hận đối với hai đứa trẻ bị liên lụy trước hận thù của tôi dần dần ùa về trong lòng.
Trong lòng có một cơn đau nhói âm ỉ, tôi từ từ ngồi xổm xuống:
“Tôi xin lỗi...” Tôi nhỏ giọng nói, họng khô khốc.
Tôi hứa: “Chị sẽ không bao giờ làm tổn thương hai em nữa”.
Những tổn thương trong quá khứ không thể nào xóa nhòa được, tôi chỉ có thể cố gắng hết sức để bù đắp.
Hai khuôn mặt của cặp song sinh đều lộ ra vẻ kinh ngạc và do dự, trong đáy mắt hiện lên một tia nghi ngờ và mỉa mai.
Có vẻ như chúng muốn hỏi rằng có phải tôi đã nghĩ ra một phương pháp tra tấn mới hay không.
Tôi biết bây giờ họ sẽ không tin bất cứ điều gì tôi nói.
Tôi ra phòng khách lấy hộp cứu thương rồi lấy ra thuốc sát trùng và thuốc mỡ.
Giờ họ đang sợ đến gần tôi nên tôi đặt thuốc xuống cách đó không xa và nhỏ giọng: “Tôi thực sự xin lỗi. Nhưng giờ hãy bôi thuốc vào vết thương trước đi đã”.
“Hai em đói không? Để chị đi làm đồ ăn”. Tôi nhìn đồng hồ, đã là năm giờ chiều, bọn họ cả ngày đều chưa ăn gì.
3.
Có rất ít nguyên liệu nấu ăn trong bếp.
Từ khi mẹ mất, tôi luôn ăn ở trường hoặc ở ngoài.
Tôi mở tủ lạnh và tìm thấy hai củ khoai tây và ba quả trứng.
Tôi làm cơm chiên trứng và cắt nhỏ khoai tây rồi ướp với giấm.
Chia đều bữa ăn cho ba bát.
Tôi nếm thử phần của mình, nó có vị rất ngon.
Có thể đó là gen di truyền từ mẹ, vì tôi khá có tài nấu nướng.
“Yên tâm, nó không có độc”
Thẩm Ngọc và Thẩm Quân vẻ mặt cảnh giác, không dám động đũa.
Tôi lấy thìa múc từng miếng rồi bỏ vào miệng.
Nhai vài lần rồi nuốt xuống.
Tôi xòe tay ra để chứng tỏ rằng mình thật sự không bị trúng độc.
Bọn họ do dự hồi lâu, như sợ tôi tức giận, liền ăn thử một miếng.
Lúc đầu họ ăn trong sự sợ hãi, nhưng sau đó họ không còn quan tâm nữa mà ăn một cách ngấu nghiến.
Tay cầm chiếc bát to hơn mặt, họ ăn một cách nghiêm túc.
Má họ phồng lên, hàng mi dài để lại bòng trên hai má.
Tôi cụp mắt xuống.
Đây là lần đầu tiên tôi nấu ăn cho hai đứa.
Nghĩ kĩ thì cặp song sinh này từ nhỏ đã rất đáng thương.
Mặc dù người phụ nữ kia đã mang bọn trẻ theo nhưng ả không hề yêu thương chúng.
Đôi khi còn nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt chán ghét.
Tôi nghe nói vì ả khó sinh khi sinh hai đứa nhóc này ra nên cơ thể sẽ không bao giờ có con được nữa.
Cho nên Thẩm ngọc và Thẩm Quân giống như hai người vô hình trong gia đình tôi.
Cha mất rồi thì mẹ cũng không quan tâm, việc ăn ở, học tập đều do hai đứa nó tự lo liệu.
Những đứa trẻ mới tám, chín tuổi, sống dưới mái nhà người khác, hàng ngày đều phải dựa vào thức ăn thừa để vượt qua cơn đói.
Sau cái ch.ết của ả đàn bà kia và cha tôi, thì hoàn cảnh của họ lại càng trở nên khó khăn hơn.
Không những không đủ ăn mà ngày nào cũng bị đánh đập.
Tôi thường thấy hai anh em nhặt vỏ chai, giấy nhựa để bán, rồi mua những chiếc bánh hấp rẻ tiền nhất để ăn chống đói.
Hai đứa nhỏ đáng thương này chắc từ nhỏ chưa lúc nào được ăn món gì ngon, thế nên chỉ có cơm rang trứng thôi chúng cũng có thể ăn ngon đến như vậy.
Tôi thở dài và quyết định rằng dù họ có tha thứ cho tôi hay không thì tôi cũng đối xử với họ tốt hơn.
Xem như đó là sự chuộc lỗi cho “tôi” trong quá khứ.
Hãy là người bình luận đầu tiên
Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết về nhuận bút, kiếm tiền và các thỏa thuận khác vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com