Tần Nhất Hạ chết lặng.
"..."
"..."
"..."
"Cái gì cơ?"
Cả sòng bạc ngầm vẫn đang hỗn loạn.
Tiêu Cảnh Dật nhìn Huyền Dạ.
Huyền Dạ nhìn Thẩm Từ Uyên.
Thẩm Từ Uyên nhìn Tần Nhất Hạ.
Chỉ có Tần Nhất Hạ đang nhìn khoảng không trước mặt.
【Ký chủ.】
【Cô có đang lắng nghe không?】
"..."
"Ngươi vừa nói cái gì?"
【Có khả năng cô xuyên đến đây không phải ngẫu nhiên.】
"..."
"Ngươi nói lại lần nữa."
【...】
【Cô không phải độc giả bình thường được chọn ngẫu nhiên.】
Ầm!
Đầu óc Tần Nhất Hạ như nổ tung.
Không phải ngẫu nhiên?
Ý là sao?
Nàng còn chưa kịp hỏi.
Một bàn tay khẽ chạm lên vai nàng.
"Tần cô nương?"
Giọng nói dịu dàng của Thẩm Từ Uyên kéo nàng trở lại thực tại.
"Sắc mặt nàng không tốt."
"..."
Tần Nhất Hạ ngẩng đầu.
Đập vào mắt là gương mặt ôn hòa của anh.
Ánh mắt mang theo lo lắng không che giấu.
"Nàng không khỏe sao?"
"...Không."
"Thật sự?"
"..."
Tần Nhất Hạ cắn môi.
Nàng thấy hoang mang.
Nếu nàng không phải người qua đường...
Vậy nàng là ai?
Tại sao lại biết nội dung câu chuyện?
Và tại sao...
Lại là nàng?
"Tần Nhất Hạ."
Thẩm Từ Uyên gọi tên nàng lần nữa.
"...Nếu không khỏe."
"Chúng ta quay về trước."
"..."
Tần Nhất Hạ nhìn anh.
Đột nhiên cảm thấy chóp mũi cay cay.
"Ngài..."
"Hửm?"
"Nếu một ngày tôi biến mất..."
"..."
Nụ cười trên môi Thẩm Từ Uyên chợt khựng lại.
"Vì sao hỏi vậy?"
"Tôi chỉ hỏi thôi."
"Không có chuyện đó."
"Nhỡ đâu thì sao?"
Cả tầng hầm bỗng im lặng.
Ngay cả Tiêu Cảnh Dật cũng quay đầu nhìn sang.
Tống Tri Hành siết chặt cây gậy trong tay.
Thẩm Từ Uyên nhìn nàng rất lâu.
Cuối cùng.
Anh nhẹ giọng đáp:
"...Ta sẽ đi tìm nàng."
Tần Nhất Hạ ngây người.
"Nếu tìm không thấy?"
"Vậy tiếp tục tìm."
"Nếu cả đời cũng không tìm được?"
"..."
Thẩm Từ Uyên cụp mắt.
Bàn tay đặt bên người khẽ siết lại.
"Ít nhất."
"Ta phải biết..."
"Người từng xuất hiện trong cuộc đời mình đã đi đâu."
"..."
"..."
"..."
Hốc mắt Tần Nhất Hạ bỗng đỏ lên.
Nàng vội vàng quay mặt đi.
"Ngài nói linh tinh gì vậy."
"Tôi chỉ hỏi thôi."
"Ừ."
Nhưng ánh mắt Thẩm Từ Uyên lại tối đi vài phần.
Anh nhận ra...
Mình không muốn người này biến mất.
Dù chỉ là giả thiết.
...
"Hừ."
Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Mọi người quay đầu.
Huyền Dạ vẫn cầm kiếm đứng đó.
"..."
"..."
"..."
"Có ai nhớ ta là sát thủ không?"
Tiêu Cảnh Dật phì cười.
"Ngươi còn chưa đi à?"
"Ta đang chờ."
"Chờ cái gì?"
Huyền Dạ nhìn Thẩm Từ Uyên.
"..."
"Công việc mới."
"..."
"..."
"..."
Tần Nhất Hạ há hốc miệng.
"Hả?"
Huyền Dạ nghiêm túc.
"Có bao ăn ở không?"
Tiêu Cảnh Dật cười đến đau bụng.
"Ngươi thật sự định đổi nghề?"
"Ừ."
"Tại sao?"
"..."
Huyền Dạ im lặng vài giây.
Sau đó nhìn Tần Nhất Hạ.
"Người tốt không nên chết."
"..."
"Con người không nên chỉ biết giết người."
"Ta muốn thử."
Những lời nàng vừa nói.
Hắn đều nhớ.
Tần Nhất Hạ ngơ ngác.
Sau đó.
Khóe môi từ từ cong lên.
"Được!"
"Thật sao?"
"Thật."
"Vậy ta làm gì?"
"..."
Tần Nhất Hạ quay sang nhìn Thẩm Từ Uyên.
"Ngài thiếu thị vệ không?"
"..."
Thẩm Từ Uyên nhìn sát thủ đứng đầu Thiên Sát Các.
Lại nhìn thiếu nữ đang vô cùng mong chờ.
"...Thiếu."
Huyền Dạ khẽ gật đầu.
"Được."
Tống Tri Hành: "..."
Ông ôm đầu.
"Tác phẩm của ta..."
"Phản diện lớn nhất..."
"...đi xin việc rồi?"
...
【Đinh!】
【Độ hảo cảm của Huyền Dạ tăng lên.】
【Từ: Người xa lạ kỳ quái.】
【Đến: Người giúp tìm việc.】
Tần Nhất Hạ: "..."
"..."
"...Hệ thống."
【Vâng?】
"Ta là trung tâm giới thiệu việc làm à?"
【Xin ký chủ tiếp tục cố gắng.】
"..."
Quả nhiên vẫn vô dụng như cũ.
Đúng lúc ấy.
Hệ thống lại vang lên.
【Mở khóa thông tin mới.】
【Hai mươi năm trước.】
【Tần gia từng có một tiểu thư mất tích.】
【Tên của người đó...】
【Là Tần Nhất Hạ.】
Nụ cười trên môi nàng cứng lại.
"..."
"..."
"..."
"Tần... gia?"
【Đúng vậy.】
【Ký chủ.】
【Có lẽ thân phận hiện tại của cô vốn thuộc về thế giới này.】
【Và có người... đang chờ cô trở về.】
Tần Nhất Hạ đứng chết lặng.
Không khí xung quanh dường như biến mất.
Tống Tri Hành đột nhiên ngẩng đầu.
Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện vẻ khiếp sợ thật sự.
"Không thể nào..."
Tiêu Cảnh Dật nhíu mày.
"Có chuyện gì?"
Tống Tri Hành nhìn Tần Nhất Hạ.
Giọng nói khàn khàn.
"...Chi tiết này."
"...Ta chưa từng viết."
Cả căn hầm rơi vào tĩnh lặng.
Tần Nhất Hạ chậm rãi ngẩng đầu.
"Ông nói..."
"...ông chưa từng viết?"
Tống Tri Hành siết chặt cây gậy.
Sắc mặt tái nhợt.
"Đúng."
"Ta chưa từng tạo ra Tần gia."
"Cũng chưa từng tạo ra..."
"...một Tần Nhất Hạ mất tích."
Một cơn gió lạnh thổi qua tầng hầm.
Lần đầu tiên kể từ khi xuyên tới đây.
Tần Nhất Hạ nhận ra một sự thật đáng sợ.
Có lẽ...
Thế giới này không còn là cuốn tiểu thuyết mà nàng từng đọc nữa.
Và có những bí mật...
Ngay cả tác giả cũng không biết.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com