Tần Nhất Hạ đứng chết lặng trước xe ngựa.
"..."
"..."
"..."
"Ngươi nói lại lần nữa?"
Huyền Dạ mặt không đổi sắc.
"Trong xe."
"Có thêm một Tần Nhất Hạ."
"..."
"Không."
Tần Nhất Hạ giơ tay ngăn lại.
"Chắc chắn là ngươi nhìn nhầm."
"Ta không nhìn nhầm."
"Ngươi là sát thủ."
"Ừ."
"Không phải đại phu."
"..."
"Ta biết phân biệt người."
"..."
"..."
"..."
Tiêu Cảnh Dật lập tức chen vào.
"Được rồi, để ta xem."
Hắn bước tới, vén rèm xe lên.
Sau đó...
Nụ cười trên mặt dần biến mất.
"..."
"..."
"..."
"Chết tiệt."
Tống Tri Hành loạng choạng chống gậy bước tới.
"Có khoa trương thế không?"
Ông cúi đầu nhìn.
Rồi hét lên.
"ÁAAAA!"
Tần Nhất Hạ giật bắn mình.
"Ông hét cái gì?!"
Tống Tri Hành run rẩy chỉ vào trong xe.
"Giống thật!"
"Rất giống!"
"Đây là phim kinh dị à?!"
Tần Nhất Hạ nuốt nước bọt.
"..."
"..."
"..."
Nàng lấy hết dũng khí.
Từ từ vén rèm xe.
Bên trong.
Một thiếu nữ mặc váy xanh đang hôn mê.
Làn da trắng nhợt.
Hàng mi dài khép lại.
Mái tóc đen mềm mại phủ trên vai.
Dung mạo...
Giống nàng đến bảy tám phần.
Khác biệt duy nhất là khí chất.
Nếu Tần Nhất Hạ giống một chú mèo hoang hay xù lông.
Thì thiếu nữ này lại giống tiểu thư khuê các được nuôi dưỡng cẩn thận.
Tần Nhất Hạ ngây người.
"..."
"..."
"..."
"Tôi..."
"...đẹp dữ vậy sao?"
Mọi người: "..."
Thẩm Từ Uyên bất lực day mi tâm.
Tiêu Cảnh Dật bật cười.
"Trọng điểm của cô là chuyện này?"
"Nếu không thì sao?"
"Cô không thấy đáng sợ à?"
"Có."
"Vậy sao còn quan tâm đẹp hay không?"
"..."
Tần Nhất Hạ nghiêm túc đáp:
"Làm người phải lạc quan."
"..."
"Khóc cũng phải đối mặt."
"Vậy chi bằng khen mình đẹp trước."
"..."
"..."
"..."
Tống Tri Hành ôm ngực.
"Con nhóc này đúng là kỳ tài."
Đúng lúc ấy.
Thiếu nữ trong xe khẽ động đậy.
Hàng mi run lên.
Chậm rãi mở mắt.
Đôi mắt trong veo lướt qua từng người.
Cuối cùng.
Dừng lại trên người Tần Nhất Hạ.
"..."
"..."
"..."
Nước mắt bỗng trào ra.
Thiếu nữ bật dậy.
"Tiểu thư!"
Tần Nhất Hạ: "?"
"Cuối cùng em cũng tìm được người rồi!"
Tần Nhất Hạ: "??"
"Tiểu thư!"
Thiếu nữ ôm chầm lấy nàng.
Khóc đến nức nở.
"Em xin lỗi!"
"Là em đến muộn!"
Tần Nhất Hạ hoàn toàn hóa đá.
"..."
"..."
"..."
"Cô là ai?"
Thiếu nữ ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ hoe.
"Em là Thanh Đào."
"Nha hoàn của người."
"..."
"..."
"..."
Tần Nhất Hạ quay đầu nhìn hệ thống.
"Hệ thống."
【Vâng?】
"Có thể giải thích không?"
【Không thể trả lời.】
"Tôi muốn đổi hệ thống."
【Yêu cầu không hợp lệ.】
"..."
Đồ vô dụng.
Thanh Đào nắm chặt tay nàng.
"Tiểu thư."
"Lão gia và phu nhân tìm người suốt mười lăm năm."
"Người mau trở về đi."
"Chờ đã!"
Tần Nhất Hạ vội vàng ngắt lời.
"Tôi hỏi cô vài câu."
"Vâng."
"Tôi tên gì?"
"Tần Nhất Hạ."
"Cha tôi là ai?"
"Tần đại nhân."
"Mẹ tôi?"
"Tần phu nhân."
"..."
"Cô nói như chưa nói."
Thanh Đào mếu máo.
"Tiểu thư."
"Người thật sự không nhớ gì sao?"
"..."
Tần Nhất Hạ cứng người.
Nàng...
Thật sự không nhớ.
Bởi vì nàng vốn không phải người ở đây.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói dịu dàng vang lên.
"Không sao."
Mọi người quay đầu.
Thẩm Từ Uyên tiến lên.
Ánh mắt bình tĩnh nhìn Thanh Đào.
"Nếu nàng ấy không nhớ."
"Đừng ép buộc."
Thanh Đào sững người.
"..."
"Nhưng..."
"Chúng ta có thể từ từ tìm hiểu."
Nói xong.
Anh nhìn Tần Nhất Hạ.
"Nàng không cần phải vội."
"Ta sẽ giúp nàng."
Tim Tần Nhất Hạ chợt run lên.
"..."
"..."
"..."
"Ngài..."
"Sao?"
"Tôi cảm thấy..."
"Hửm?"
"Nếu ngài mở miệng thêm vài lần nữa."
"..."
"Tôi sẽ thật sự thích ngài mất."
Không khí im bặt.
Tiêu Cảnh Dật há hốc miệng.
Tô Vãn Ninh che miệng.
Huyền Dạ nghiêng đầu.
Tống Tri Hành trực tiếp ngồi xổm xuống đất.
Thẩm Từ Uyên đứng yên.
Hiếm khi lộ ra vẻ ngỡ ngàng.
"..."
"..."
"..."
Mặt Tần Nhất Hạ đỏ bừng.
"Không phải!"
"Tôi nói nhầm!"
"Tôi..."
"Ý tôi là..."
"Thích kiểu người như ngài!"
"..."
"..."
"..."
Tống Tri Hành đau khổ gào lên:
"Khác nhau chỗ nào chứ?!"
Tiêu Cảnh Dật cười đến chảy nước mắt.
"Ta nói rồi!"
"Hai người này sớm muộn cũng thành đôi!"
Huyền Dạ nghiêm túc hỏi:
"Ta có cần chuẩn bị quà mừng không?"
"..."
"..."
"..."
Tần Nhất Hạ muốn đào hố chôn mình.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu.
Đối diện với ánh mắt của Thẩm Từ Uyên.
Anh im lặng rất lâu.
Sau đó...
Khóe môi khẽ cong lên.
Giọng nói nhẹ đến mức gần như bị gió cuốn đi.
"..."
"Vậy."
"Nàng đừng thích người khác."
Tần Nhất Hạ ngây người.
"Hả?"
Thẩm Từ Uyên cụp mắt.
Tai hơi đỏ.
"..."
"Không có gì."
Nhưng lần này.
Không chỉ Tần Nhất Hạ.
Mà tất cả mọi người đều nghe thấy.
Tiêu Cảnh Dật: "..."
Tô Vãn Ninh: "..."
Huyền Dạ: "..."
Tống Tri Hành: "..."
Tống Tri Hành ngẩng đầu nhìn trời.
Ông đau lòng đến mức muốn khóc.
> Nam phụ mà ông viết ra.
> Cuối cùng cũng biết tranh thủ hạnh phúc của mình.
Mặc dù...
Người dạy anh điều đó.
Là một độc giả ngày nào cũng mắng tác giả.
Đúng lúc ấy.
【Đinh!】
【Độ hảo cảm của Thẩm Từ Uyên tăng +10】
【Tiến độ thay đổi kết cục: 20%】
【Mở khóa nhiệm vụ mới: Trở về Tần phủ.】
【Cảnh báo!】
【Tần phủ... không chào đón tất cả mọi người.】
Nụ cười trên mặt Tần Nhất Hạ dần biến mất.
Nàng quay sang nhìn Thanh Đào.
"..."
"Tần phủ."
"Có chuyện gì sao?"
Thanh Đào cúi đầu.
Giọng nói run rẩy.
"Tiểu thư..."
"Hiện tại trong phủ..."
"...đã có một Đại tiểu thư khác."
Tần Nhất Hạ: "..."
Tống Tri Hành: "..."
Tiêu Cảnh Dật: "..."
Huyền Dạ: "..."
Tần Nhất Hạ ôm đầu.
"..."
"..."
"..."
Xong rồi.
Không chỉ có thêm một Tần Nhất Hạ.
Mà còn có cả...
**thiên kim giả đang chiếm vị trí của nàng.*
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com