Tần Nhất Hạ chạy.
Chạy đến mức muốn thấy cả ông bà tổ tiên.
"Chờ ta với!"
"Thẩm Từ Uyên! Ngài chạy nhanh như vậy làm gì?!"
Xe ngựa phía trước vẫn chậm rãi lăn bánh.
Nàng chạy phía sau như con vịt đuổi theo thuyền.
Mồ hôi chảy ròng ròng.
【02:15:26】
Hai canh giờ mười lăm phút.
Tần Nhất Hạ thở hổn hển.
"Không được..."
"Không thể để ngài ấy đến Tụ Hiền Các."
Vừa dứt lời.
"Rầm!"
Nàng đâm sầm vào lưng một người.
"Ái!"
Đối phương loạng choạng hai bước.
Chiếc bánh trong tay rơi xuống đất.
"Con nhóc chết tiệt!"
Một giọng nói tức giận vang lên.
"Đi đứng kiểu gì vậy?!"
Tần Nhất Hạ ngẩng đầu.
Là ông ăn xin vừa nãy.
Râu ria xồm xoàm.
Quần áo rách rưới.
Ánh mắt hung dữ.
Ông nhìn chiếc bánh dưới đất, đau lòng như mất cả gia tài.
"Bánh của ta!"
Tần Nhất Hạ vốn đang gấp đến phát khóc.
Bị ông ta mắng, nàng cũng nổi cáu.
"Ông chắn giữa đường còn trách tôi?"
"Con nhóc!"
"Ông già!"
"Con nhóc vô lễ!"
"Ông già keo kiệt!"
Hai người trợn mắt nhìn nhau.
Không ai chịu thua.
Người qua đường dừng lại hóng chuyện.
"Đánh nhau rồi!"
"Mua hạt dưa không?"
Tần Nhất Hạ chỉ về phía chiếc xe ngựa đang đi xa.
"Không rảnh cãi với ông!"
"Tôi còn phải cứu người!"
Ông ăn xin cười khẩy.
"Cứu?"
"Người đáng chết thì phải chết."
Tần Nhất Hạ khựng lại.
Nàng quay đầu nhìn ông.
"...Ông nói gì?"
Ông ăn xin lập tức ngậm miệng.
Sau đó xua tay.
"Ta nói con gà nhà ta."
"..."
Tần Nhất Hạ híp mắt.
Kỳ lạ.
Ông già này kỳ lạ thật.
Nhưng đồng hồ đếm ngược trước mắt khiến nàng không còn tâm trí nghĩ nhiều.
【01:57:08】
Nàng giật mình.
"Chết rồi!"
Nói xong liền xoay người bỏ chạy.
Ông ăn xin nhìn bóng lưng nàng.
Khóe miệng giật giật.
"Phiền phức."
...
Tụ Hiền Các.
Là trà lâu nổi tiếng nhất kinh thành.
Lúc Tần Nhất Hạ chạy tới nơi, nàng cảm thấy hai chân mình sắp không còn là của mình nữa.
Tầng hai.
Bên cửa sổ.
Thẩm Từ Uyên đang ngồi đối diện một thương nhân trung niên.
Ánh nắng chiếu lên gương mặt thanh nhã của hắn.
Giống hệt khung cảnh được miêu tả trong truyện.
Một đoạn văn mà Tần Nhất Hạ từng đọc đến khóc.
【Thẩm Từ Uyên nâng chén trà lên, mỉm cười nói lời từ biệt.】
【Ba khắc sau, độc phát thân vong.】
Nghĩ đến đây.
Da đầu nàng tê dại.
"Không được!"
Nàng xông thẳng lên tầng hai.
Tiểu nhị hoảng hốt.
"Cô nương! Không được!"
Tần Nhất Hạ đẩy cửa.
Đúng lúc ấy.
Thẩm Từ Uyên cầm chén trà lên.
Tần Nhất Hạ hét lớn:
"Đừng uống!"
Mọi người giật mình.
Nàng lao tới.
"Bốp!"
Chén trà trong tay Thẩm Từ Uyên bay thẳng xuống đất.
Choang!
Mảnh sứ vỡ tung.
Cả trà lâu im phăng phắc.
Thương nhân: "..."
Tiểu nhị: "..."
Thị vệ: "..."
Tần Nhất Hạ chống bàn thở hổn hển.
Cứu được rồi.
Cứu được rồi!
Nàng ngẩng đầu.
Đối diện với ánh mắt bình tĩnh của Thẩm Từ Uyên.
"..."
"..."
"..."
Tần Nhất Hạ chợt nhận ra.
Hình như...
Mình vừa đập chén trà của quân sư số một kinh thành trước mặt tất cả mọi người.
Thương nhân run rẩy.
"Thẩm... Thẩm công tử..."
Thị vệ đồng loạt rút kiếm.
"Kẻ nào!"
Tần Nhất Hạ nuốt nước bọt.
"...Nếu ta nói đây là hiểu lầm..."
Không ai tin.
Thẩm Từ Uyên nhìn nàng thật lâu.
Rồi chậm rãi mở miệng.
"Lại là cô."
Tần Nhất Hạ cười khan.
"Trùng hợp quá ha..."
Thị vệ giận dữ.
"Thẩm công tử, để thuộc hạ bắt cô ta lại!"
"Khoan đã."
Giọng Thẩm Từ Uyên rất nhẹ.
Mọi người lập tức im lặng.
Hắn nhìn chén trà vỡ dưới đất.
Ánh mắt dừng trên khuôn mặt đầy lo lắng của thiếu nữ.
Từ đầu đến cuối.
Nàng không giống thích khách.
Mà giống...
Người thật sự sợ hắn xảy ra chuyện.
Thẩm Từ Uyên hỏi:
"Cô nương."
"Vì sao nhất quyết không cho ta uống trà?"
Tần Nhất Hạ nghẹn lời.
Nói thế nào đây?
Bởi vì ngài sắp chết?
Bởi vì tôi đọc truyện rồi?
Bởi vì tôi khóc vì ngài ba ngày?
Cuối cùng.
Nàng ngẩng đầu.
Nghiêm túc nói:
"Bởi vì..."
"Ngài là người tốt."
"Người tốt không nên chết."
Trong khoảnh khắc ấy.
Cả trà lâu yên tĩnh lạ thường.
Ánh mắt Thẩm Từ Uyên khẽ dao động.
Lần đầu tiên.
Có người chạy khắp kinh thành chỉ để nói với hắn một câu.
Người tốt không nên chết.
Đúng lúc đó.
【Đinh!】
【Chúc mừng ký chủ thành công thay đổi cốt truyện lần thứ nhất!】
【Nhận được phần thưởng: Thêm manh mối về hung thủ.】
【Cảnh báo!】
【Phát hiện cờ tử vong mới!】
【Đếm ngược bắt đầu.】
【00:59:59】
Tần Nhất Hạ: "..."
"..."
"...Cái gì cơ?!"
Nàng trợn tròn mắt.
"Còn nữa?!"
Hệ thống lạnh lùng đáp:
【Xin ký chủ tiếp tục cố gắng.】
【Một canh giờ sau, Thẩm Từ Uyên sẽ gặp nguy hiểm mới.】
Tần Nhất Hạ suýt ngất.
"Ông tác giả bị bệnh à?!"
"Rốt cuộc ông viết bao nhiêu kiểu chết cho nam phụ vậy?!"
Ở một góc trà lâu.
Ông ăn xin râu ria xồm xoàm đang ngồi gặm đùi gà.
Nghe vậy, ông khẽ ho một tiếng.
Nhỏ giọng lẩm bẩm:
"...Cũng không nhiều."
"...Chắc khoảng chín mươi tám kiểu thôi."
Tần Nhất Hạ: "..."
Nàng từ từ quay đầu nhìn về phía ông ăn xin.
Ánh mắt tràn ngập sát khí.
Ông ăn xin lập tức quay mặt đi.
"..."
"..."
Hình như...
Nàng vừa tìm được người đáng nghi nhất rồi.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com