Tan học, trời bất ngờ đổ mưa lớn.
Hầu hết học sinh đều chạy vội xuống sảnh.
Ngọc Diễm đứng dưới mái hiên, nhìn màn mưa trắng xóa.
Cô quên mang ô.
“Không về à?”
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Phó Trì Vũ đứng đó với chiếc ô đen trong tay.
“Đợi mưa tạnh.”
“Không tạnh đâu.”
Ngọc Diễm im lặng.
Vài giây sau, Phó Trì Vũ chìa ô về phía cô.
“Đi chung.”
Cô ngạc nhiên.
“Cậu chắc chứ?”
“Ừ.”
Hai người bước đi dưới cơn mưa.
Khoảng cách rất gần.
Ngọc Diễm có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà nhàn nhạt trên áo cậu.
Đột nhiên, một chiếc xe lao qua vũng nước.
Phó Trì Vũ lập tức kéo cô lại.
Nước bắn đầy mặt đường.
Ngọc Diễm sững người trong vòng tay cậu.
Tim đập hỗn loạn.
Phó Trì Vũ cúi đầu.
“Có bị ướt không?”
Ánh mắt cậu rất gần.
Ngọc Diễm vội lùi lại.
“Không… không sao.”
Phó Trì Vũ khẽ cười.
Đó là lần đầu tiên cô thấy cậu cười.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com