Đêm xuống rất nhanh.
Bầu trời Nghĩa An tối đen như mực.
Không trăng.
Không sao.
Gió lạnh thổi qua những con ngõ nhỏ khiến từng chiếc đèn lồng lay động phát ra âm thanh *kẹt kẹt* ghê người.
Canh ba.
Cổng sau Dương phủ.
A Sơ ôm túi thuốc đứng nép sau bức tường đá, không ngừng ngó nghiêng.
Mục Sơn khoanh tay đứng cạnh, vẻ mặt bất lực.
“Ta thật sự không hiểu…”
“Vì sao ta lại đồng ý theo muội làm chuyện này.”
A Sơ nhỏ giọng:
“Xuỵt!”
“Huynh nói bé thôi!”
“Lỡ quan binh phát hiện thì sao?”
Mục Sơn nhướng mày.
“Muội còn biết sợ?”
“Ban ngày thì chui xuống giếng.”
“Ban đêm thì đột nhập phủ đầy xác chết.”
“Gan lớn thật đấy.”
A Sơ bĩu môi.
“Nếu không tới thì làm sao biết sự thật?”
Nàng ngẩng đầu nhìn Dương phủ.
Cả phủ đệ tối om.
Chỉ còn ánh đèn leo lét nơi linh đường.
Không hiểu vì sao—
Nàng luôn nhớ đến câu nói kia.
> *“Người chết có lẽ sẽ tự nói với cô.”*
Tên Thẩm Trường Ly đó…
Rốt cuộc đang có ý gì?
Đúng lúc ấy—
Một tiếng sáo khe khẽ vang lên.
Rất nhẹ.
Như tan vào gió.
A Sơ lập tức quay đầu.
Nhưng xung quanh chỉ có bóng tối.
Mục Sơn nhíu mày.
“Lại là tiếng sáo?”
A Sơ gật đầu rất nhanh.
“Là hắn!”
“Đi!”
---
Hai người lặng lẽ trèo qua bức tường hậu viện.
Khoảnh khắc chạm chân xuống đất—
Một luồng khí lạnh bất thường lập tức ập tới.
Tĩnh lặng.
Quá tĩnh lặng.
Giống như nơi này đã không còn người sống.
Đèn lồng trắng treo dọc hành lang khẽ lay động.
Bóng cây méo mó in trên nền gạch như những cánh tay đang bò.
A Sơ nuốt khan.
“Huynh…”
“Có thấy lạnh không?”
Mục Sơn đặt tay lên chuôi kiếm.
“Ừ.”
“Không bình thường.”
Hai người tiến dần về phía linh đường.
Ánh nến bên trong chập chờn.
Từng cỗ quan tài được đặt ngay ngắn.
Khói nhang nghi ngút.
Nhưng—
Không có người canh.
Một nơi xảy ra thảm án lớn như vậy…
Lại chẳng có lấy một quan binh?
A Sơ cau mày.
“Kỳ lạ…”
Mục Sơn khẽ gật đầu.
“Cẩn thận.”
Hắn đẩy cửa.
*Kẽo kẹt—*
Tiếng bản lề vang lên giữa đêm tối nghe chói tai đến đáng sợ.
A Sơ bước vào trước.
Không khí lạnh buốt.
Mùi nhang lẫn với mùi máu khiến người ta buồn nôn.
Thi thể Dương gia đều được đặt trong quan tài.
Riêng một chiếc—
Vẫn phủ vải trắng.
Là…
“Dương tiểu thư.”
A Sơ chậm rãi tiến tới.
Tim đập rất nhanh.
Không hiểu vì sao nàng có linh cảm rất xấu.
Nàng đưa tay.
Từ từ kéo tấm vải trắng—
Khoảnh khắc ấy.
A Sơ chết lặng.
“… Không thấy nữa.”
Chiếc giường trống không.
Thi thể—
Biến mất rồi.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Mục Sơn lập tức bước tới.
Sắc mặt thay đổi.
“Không thể nào…”
“Ban ngày rõ ràng còn ở đây!”
Đúng lúc ấy—
*Két.*
Một âm thanh vang lên phía sau.
Giống như…
Có người đang bước đi.
Rất chậm.
Rất khẽ.
A Sơ cứng người.
Từng bước chân.
Một.
Hai.
Ba.
Đang tiến lại gần.
Nàng chậm rãi quay đầu—
Ngoài cửa linh đường.
Một bóng người mặc đồ tang trắng đang đứng.
Mái tóc dài che kín mặt.
Tay phải…
Đang kéo lê thứ gì đó.
*Kéo—*
*Kéo—*
*Kéo—*
Âm thanh ma sát với nền đất vang lên khiến người ta nổi da gà.
A Sơ vô thức lùi lại.
Giọng run run:
“… Ai đó?”
Bóng người kia không đáp.
Chỉ từ từ ngẩng đầu lên.
Một khuôn mặt trắng bệch hiện ra dưới ánh nến.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Khóe miệng cong lên kỳ dị.
Là—
“Dương tiểu thư?!”
A Sơ hít mạnh một hơi.
Không thể nào!
Rõ ràng nàng ta đã chết rồi!
Đúng lúc ấy—
Một tiếng sáo trầm thấp vang lên.
*Từng—*
Trong khoảnh khắc âm thanh ấy cất lên—
Bóng người trắng bỗng khựng lại.
Giống như bị thứ gì đó khống chế.
Rồi—
Một giọng nam quen thuộc từ phía mái nhà vọng xuống:
“Cô nương A Sơ.”
“Lần sau gặp ‘xác sống’…”
“Đừng đứng ngây người như vậy.”
A Sơ ngẩng phắt đầu.
Trên mái ngói.
Dưới ánh trăng mờ—
Một thân ảnh áo trắng đang ngồi dựa mái hiên.
Một chân co lên lười biếng.
Ngọc sáo đặt bên môi.
Ánh mắt bình thản như đang xem kịch.
Là—
**Thẩm Trường Ly.**
Mục Sơn lập tức cau mày.
“Sao ngươi lại ở đây?!”
Thẩm Trường Ly khẽ nghiêng đầu.
“Đi ngang qua.”
Mục Sơn: “……”
A Sơ: “……”
Lại nữa?!
Ngay lúc ấy—
“Dương tiểu thư” bỗng lao thẳng về phía A Sơ.
Tốc độ nhanh đến bất thường.
“A Sơ!”
Mục Sơn rút kiếm.
Nhưng—
Một thân ảnh trắng đã nhanh hơn.
*Tạch.*
Thẩm Trường Ly đáp xuống trước mặt nàng.
Một tay kéo A Sơ ra sau lưng.
Tay còn lại—
Đặt ngang ngọc sáo chặn lấy cổ tay “xác sống”.
Khoảnh khắc ấy.
Ánh mắt hắn lạnh hẳn đi.
“Ồ…”
“Cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi sao.”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com