“Ồ?”
“Thẩm công tử…”
“Lâu rồi không gặp.”
Giọng nói của nữ nhân vang lên giữa mật thất lạnh lẽo.
A Sơ gần như khựng lại.
Nàng quay sang nhìn Thẩm Trường Ly.
“… Hai người quen nhau?”
Mục Sơn cũng lập tức nhíu mày.
Ánh mắt đầy đề phòng.
“Ta đã nói mà.”
“Người này quá đáng nghi.”
Thẩm Trường Ly không phản bác.
Chỉ bình thản nhìn nữ nhân trước mặt.
“Đã bốn năm.”
“Không ngờ cô vẫn còn ở đây.”
Nữ nhân khẽ bật cười.
Nụ cười đẹp nhưng lạnh đến đáng sợ.
“Ta còn tưởng…”
“Người đầu tiên tìm được nơi này sẽ là quan phủ.”
“Không ngờ…”
Lại là ngươi.
Nói đến đây—
Ánh mắt nàng chậm rãi dừng trên A Sơ.
Khẽ nheo lại.
“Đồ đệ của Ma Ngỗ Tác?”
A Sơ giật mình.
“Sao cô biết?”
Nữ nhân bật cười.
“Ở Nghĩa An…”
“Có ai không biết ông già quái dị đó chứ?”
Thẩm Trường Ly nhẹ giọng:
“Dương Trúc Vân.”
Không khí lập tức đông cứng.
A Sơ mở to mắt.
Mục Sơn siết chặt chuôi kiếm.
Nữ nhân đứng lặng vài giây.
Rồi—
Bật cười thành tiếng.
Tiếng cười vang vọng giữa căn mật thất.
Nghe vừa bi thương.
Lại vừa điên loạn.
“Thẩm Trường Ly à Thẩm Trường Ly…”
“Quả nhiên…”
“Ngươi vẫn thông minh như năm đó.”
Nàng từ từ bước tới.
Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt xinh đẹp ấy.
Nhưng trong mắt nàng…
Lại chất chứa thứ đau thương gần như vỡ vụn.
Nữ nhân khẽ cười.
Lần này—
Nụ cười đầy cay đắng.
“Ta là Dương đại tiểu thư”
“**Dương Trúc Vân.**”
“Người đã sống trong hận thù suốt 4 năm ,chỉ chờ cơ hội để trả thù "
---
Bầu không khí trở nên im lặng đến đáng sợ.
A Sơ cúi đầu nhìn bộ hài cốt vừa đào lên.
Trong đầu như nổ tung.
Mục Sơn cau mày.
“Vì sao phải trả thù?”
Dương Trúc Vân khẽ cúi đầu.
Ngón tay siết chặt cây trâm bạc đến trắng bệch.
Ánh nến lay động.
Bóng nàng in dài trên vách đá.
Một lúc rất lâu sau—
Nàng mới khẽ bật cười.
Nhưng tiếng cười ấy…
Lại nghe như đang khóc.
“Bởi vì…”
“Muội muội ta chết quá oan.”
A Sơ cảm giác đầu óc như trống rỗng.
Vậy ra—
Người được gọi là “Dương tiểu thư” suốt bốn năm qua…
" Lại vô cùng căm ghét cái danh xưng ấy"
Mục Sơn trầm giọng:
“Rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì?”
Dương Trúc Vân khẽ cười.
Một nụ cười đầy chua chát.
“Các ngươi thật sự nghĩ…”
“Dương phủ là nơi nhân nghĩa sao?”
“Liêm khiết?”
“Hiền lương?”
“Ha…”
Nàng chậm rãi quay đầu nhìn những bức họa trên tường.
Ánh mắt dịu xuống.
“Cẩm Liên từ nhỏ thân thể yếu.”
“Rất dễ bệnh.”
“Nhưng nó rất tốt bụng.”
“Thấy con chim bị thương cũng ôm về cứu.”
“Ngay cả nha hoàn phạm lỗi, nó cũng âm thầm giúp đỡ.”
Nói tới đây—
Khóe môi nàng run lên rất khẽ.
“Cho nên…”
“Nó không nên chết như vậy.”
Không khí trong mật thất bỗng yên lặng.
Dương Trúc Vân siết chặt cây trâm.
Giọng nói bắt đầu run lên.
“Bốn năm trước…”
“Cẩm Liên vô tình phát hiện bí mật của Dương phủ.”
A Sơ bất giác hỏi:
“Bí mật gì?”
Dương Trúc Vân bật cười.
Ánh mắt dần lạnh đi.
“Mẫu thân ta…”
“Cùng thúc phụ…”
“Đang dùng người sống để thử độc.”
Không khí lập tức đông cứng.
A Sơ mở to mắt.
“… Thử độc?”
“Đúng.”
“Các nha hoàn mất tích trong phủ…”
“Không phải bỏ trốn.”
“Mà bị nhốt dưới mật thất.”
Nàng giơ tay chỉ xuống nền đất.
“Ngay chính nơi các ngươi đang đứng.”
A Sơ vô thức lùi lại một bước.
Sống lưng lạnh buốt.
Dương Trúc Vân tiếp tục:
“Dương phủ có được địa vị hôm nay…”
“Không sạch sẽ như người đời nghĩ.”
“Thúc phụ ta từng tình cờ có được hạt giống của **Vong Linh Đóa**.”
“Một loài hoa độc đến mức…”
“Có thể khiến người sống cầu chết.”
“Nhưng muốn chế thành độc…”
“Phải dùng người thử thuốc.”
“Cho nên…”
“Những nha hoàn nghèo khổ…”
“Những người không nơi nương tựa…”
“Đều bị đưa xuống đây.”
Giọng nàng nghẹn lại.
“Có người đau đến tự cắn lưỡi.”
“Có người tự đập đầu vào tường.”
“Có người còn sống…”
“… nhưng da thịt đã bắt đầu thối rữa.”
A Sơ siết chặt tay.
Mặt trắng bệch.
Ngay cả Mục Sơn—
Ánh mắt cũng trầm xuống.
Dương Trúc Vân cười nhạt.
“Buồn cười nhất là…”
“Bên ngoài bọn họ vẫn làm người tốt.”
“Bố thí.”
“Cúng chùa.”
“Giúp dân nghèo.”
“Để người đời ca tụng Dương phủ nhân đức.”
Ánh mắt nàng bỗng đỏ lên.
“Cho đến ngày đó…”
“Cẩm Liên phát hiện một nha hoàn chưa chết.”
“Nó lén mở cửa…”
“Muốn cứu người.”
Nàng bỗng khựng lại.
Giọng nói dần trở nên méo mó.
“Nhưng bị phát hiện.”
“Mẫu thân ta…”
“Không muốn chuyện bại lộ.”
“Bà ta nói—”
> *‘Chỉ cần giữ bí mật.’*
> *‘Dương phủ sẽ không sụp đổ.’*
A Sơ run giọng:
“… Rồi sao?”
Dương Trúc Vân bật cười.
Lần này.
Nước mắt rơi xuống.
“Rồi sao?”
“Bà ta ép chính con gái ruột uống thuốc thử.”
“Để xem dược tính hoàn chỉnh chưa.”
Ầm.
Không khí như bị kéo căng.
A Sơ gần như chết lặng.
“… Không thể nào…”
“Ta tận mắt nhìn thấy.”
Giọng Dương Trúc Vân run lên dữ dội.
“Cẩm Liên đau đến phát điên.”
“Nó khóc.”
“Nó cầu xin.”
“Nó gọi mẫu thân…”
“Gọi ta…”
“Rồi dùng đầu đập vào tường…”
“Chỉ muốn được chết nhanh hơn.”
Nàng siết cây trâm đến bật máu nơi tay.
“Nhưng…”
“Không ai cứu nó.”
“Không một ai.”
Trong mật thất—
Yên lặng đến đáng sợ.
Chỉ còn tiếng hít thở nặng nề.
Dương Trúc Vân ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ ngầu.
“Sau khi nó chết…”
“Bọn họ ném xác xuống giếng.”
“Rồi nói với bên ngoài—”
> *‘Nhị tiểu thư bệnh nặng, được đưa tới biệt viện dưỡng bệnh.’*
“Không ai hỏi.”
“Không ai nghi ngờ.”
“Dương phủ vẫn sống yên ổn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
Nàng bật cười.
Nụ cười gần như điên loạn.
“Cho nên…”
“Ta trở thành Cẩm Liên.”
“Ta muốn sống thay nó.”
“Muốn nhìn đám người đó…”
“… chết đau đớn hơn nó gấp trăm lần.”
A Sơ đứng lặng.
Không biết nên thương…
Hay nên sợ người phụ nữ trước mặt.
Bởi vì—
Nàng vừa là hung thủ.
Nhưng cũng là người đáng thương nhất trong vụ án này.
Đúng lúc ấy—
Thẩm Trường Ly bỗng lên tiếng.
Giọng nói rất lạnh.
“Nhưng.”
“Người trong linh đường tối nay…”
“… không phải cô làm.”
Dương Trúc Vân khựng lại.
Lần đầu tiên—
Sắc mặt nàng thay đổi.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com