> **"Là con trai của Liễu Thanh Ca."**
Cả căn hầm lặng ngắt.
A Sơ tưởng mình nghe nhầm.
“Con trai?”
“Liễu Thanh Ca có con?”
Tạ Vãn Chu gật đầu chậm rãi.
Khuôn mặt trắng bệch.
---
Hai mươi năm trước.
Liễu Thanh Ca là đào hát nổi tiếng nhất Vân Mộng Hí Lâu.
Dung mạo tuyệt sắc.
Danh tiếng vang khắp Đông Kinh.
Nhưng không ai biết.
Nàng từng bí mật sinh một đứa trẻ.
---
Tống Vãn Ninh cau mày.
“Cha đứa bé là ai?”
Tạ Vãn Chu lắc đầu.
“Không ai biết.”
“Thanh Ca tỷ chưa từng nói.”
“Ngay cả người trong đoàn cũng chỉ có vài người biết chuyện.”
---
A Sơ cúi nhìn bộ hài cốt.
Khẽ nhíu mày.
“Không đúng.”
Mọi người lập tức quay sang.
---
Nàng ngồi xuống.
Kiểm tra kỹ phần xương.
Một lúc sau.
Ánh mắt dần trở nên nghiêm trọng.
> **"Đây không phải hài cốt trẻ em năm sáu tuổi."**
Mục Sơn giật mình.
“Ý muội là sao?”
---
A Sơ chỉ vào phần xương chân.
“Xương phát triển quá hoàn chỉnh.”
“Đứa trẻ này ít nhất mười tuổi.”
“Có thể hơn.”
---
Tạ Vãn Chu biến sắc.
“Không thể nào!”
“Vụ cháy xảy ra hai mươi năm trước!”
“Nếu là Liễu An...”
“Lúc đó nó mới bốn tuổi!”
---
Cả căn hầm rơi vào im lặng.
Một sự thật đáng sợ hiện ra.
> **Bộ hài cốt này không phải của Liễu An.**
---
Nhưng vì sao lại mang tên Liễu An?
Ai đặt nó ở đây?
Và mục đích là gì?
---
Đúng lúc ấy.
Thẩm Trường Ly chợt nhặt lên một vật dưới đáy rương.
Là một chiếc vòng đồng.
Đã gỉ sét.
---
Hắn nhìn chiếc vòng.
Ánh mắt hơi thay đổi.
Như vừa nhớ ra điều gì.
Nhưng rất nhanh lại khôi phục bình thường.
---
A Sơ bắt gặp ánh mắt đó.
Trong lòng chợt trầm xuống.
Lại nữa.
Hắn lại biết chuyện gì đó.
---
Buổi tối.
Mọi người trở lại hí lâu.
Tiếp tục lật lại hồ sơ năm xưa.
---
Trong danh sách người chết của vụ cháy.
Có tổng cộng mười bảy người.
Nhưng kỳ lạ là...
không hề có tên Liễu An.
---
Tống Vãn Ninh đập bàn.
“Vậy đứa bé biến mất kiểu gì?”
---
Không ai trả lời được.
---
Đúng lúc ấy.
Một nha dịch chạy vào.
“Mục đầu!”
“Có người tới báo án!”
---
“Lại có người chết?”
A Sơ gần như bật dậy.
---
Nha dịch nuốt nước bọt.
“Không phải.”
“Là có người tới tự thú.”
---
Mọi người đồng loạt sửng sốt.
---
Phòng thẩm vấn.
Một nữ nhân khoảng ba mươi tuổi đang quỳ dưới đất.
Mặt tái nhợt.
Hai mắt đỏ hoe.
---
Vừa thấy mọi người.
Nàng lập tức nói:
> **"Người trong đoàn hí là ta giết."**
---
Không khí lập tức đông cứng.
---
Mục Sơn cau mày.
“Ngươi là ai?”
---
Nữ nhân ngẩng đầu.
Chậm rãi đáp:
> **"Ta là Liễu Thanh Ca."**
---
*Rầm!*
Chiếc ghế dưới chân A Sơ đổ nhào.
---
Tống Vãn Ninh trợn mắt.
“Không thể nào!”
---
Người phụ nữ bật cười.
Tiếng cười khàn đặc.
Đầy mệt mỏi.
---
“Các người tìm ta lâu như vậy.”
“Bây giờ ta tới rồi.”
“Còn không tin sao?”
---
Nàng đưa tay kéo cổ áo xuống.
Một vết sẹo bỏng lớn hiện ra.
Chạy dài từ cổ tới bả vai.
---
Vết tích của vụ hỏa hoạn năm xưa.
---
Tạ Vãn Chu đứng bật dậy.
Cả người run lên.
Nhìn chằm chằm nữ nhân trước mặt.
Nước mắt bất giác trào ra.
---
“… Thanh Ca tỷ…”
---
Người phụ nữ nhìn hắn.
Ánh mắt thoáng mềm xuống.
Nhưng chỉ trong chớp mắt.
---
Rồi nàng cúi đầu.
Nói một câu khiến tất cả chết lặng.
> **"Người các ngươi đang tìm..."**
> **"Không phải ta."**
> **"Mà là con trai ta."**
---
Đồng tử A Sơ co rút.
---
Người phụ nữ ngẩng đầu.
Ánh mắt đầy sợ hãi.
Như nhớ tới thứ gì đó khủng khiếp.
---
Rồi khàn giọng nói:
> **"Nó vẫn còn sống."**
> **"Và nó đang trở về báo thù."**
---
Ở góc phòng.
Không ai chú ý.
Ngón tay đang đặt trên bàn của Thẩm Trường Ly...
bỗng khựng lại trong một thoáng.
Rất ngắn.
Ngắn tới mức không ai nhìn thấy.
Ngoại trừ A Sơ.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com