> **“… Hắc Nha Ty?!”**
Giọng Tạ Vãn Chu run lên thấy rõ.
Hắn lùi mạnh về sau.
Khuôn mặt tái nhợt.
Như vừa nhìn thấy thứ đáng sợ nhất.
A Sơ lập tức quay phắt sang Thẩm Trường Ly.
“… Hắc Nha Ty là gì?”
Không ai trả lời.
Không khí nặng đến nghẹt thở.
Ngay cả Mục Sơn cũng cau chặt mày.
Dường như—
hắn từng nghe qua cái tên này.
Tống Vãn Ninh khoanh tay.
“… Ta nhớ cha từng nhắc.”
“Là một tổ chức chuyên xử lý chuyện không thể đưa ra ánh sáng.”
“Không thuộc quan phủ.”
“Không thuộc hình bộ.”
“Chỉ nghe lệnh trực tiếp từ…”
Nàng khựng lại.
Không nói tiếp.
Nhưng ai cũng hiểu.
> **Hoàng quyền.**
A Sơ trợn mắt.
Rồi quay sang Thẩm Trường Ly.
“… HUYNH LÀ QUAN?!”
Thẩm Trường Ly: “……”
“… Không phải.”
“Vậy là sát thủ?”
“Cũng không.”
“Thế rốt cuộc là cái gì?!”
Hắn day trán.
Lần đầu tiên—
trông như muốn bỏ cuộc.
“… Sau này ta sẽ giải thích.”
A Sơ lập tức xù lông.
“Lại sau này?!”
“Huynh suốt ngày *sau này*!”
---
Tạ Vãn Chu nhìn chằm chằm lệnh bài.
Giọng khàn khàn.
“… Không thể nào.”
“Người của Hắc Nha Ty…”
> **“… đáng lẽ chết hết rồi.”**
Đồng tử Thẩm Trường Ly khẽ co lại.
“Ngươi biết chuyện gì?”
Tạ Vãn Chu siết tay.
Ánh mắt phức tạp.
“Ba năm trước.”
“Có một vụ thanh trừng.”
“Nghe nói—”
> **“Cả Hắc Nha Ty bị giết gần hết.”**
“Máu chảy đầy kinh thành.”
“Người sống sót cực ít.”
Tống Vãn Ninh nhíu mày.
“… Sao ta chưa từng nghe?”
“Vì chuyện này bị ém.”
Thẩm Trường Ly lạnh nhạt đáp.
Rồi ngay lập tức chuyển chủ đề.
“Quay lại vụ án.”
A Sơ nheo mắt.
> **“Tên này đang cố né.”**
Nhưng chưa kịp hỏi thêm—
bỗng từ ngoài vang lên tiếng hét.
> **“A——!!!”**
Mọi người đồng loạt biến sắc.
---
Hậu viện hí lâu.
Một nha dịch đang run bần bật.
Chỉ tay vào giếng nước.
“X… xác chết…”
Mục Sơn lập tức chạy tới.
A Sơ theo sau.
Nhưng vừa nhìn xuống—
nàng lập tức khựng lại.
Trong giếng.
Có một xác chết.
Mặc hí phục đỏ.
Mái tóc đen dài nổi lềnh bềnh trong nước.
Miệng—
bị khâu kín bằng chỉ đỏ.
Hai mắt mở trừng trừng.
Như đang nhìn lên.
Tống Vãn Ninh nổi da gà.
“… Lại giống vụ Hỷ Đường.”
A Sơ cau mày.
“… Không.”
“Khác.”
Nàng nhảy xuống cạnh giếng.
Quan sát kỹ.
Rồi đột nhiên khựng lại.
“Khoan…”
Nàng kéo tay áo thi thể lên.
Một dấu hình sen đỏ—
giống hai nạn nhân trước.
Nhưng dưới cổ tay—
lại có vết chai.
Vết chai của người tập đàn.
Hoặc—
cầm quạt hát hí lâu năm.
Mục Sơn biến sắc.
“… Là người trong đoàn hí?”
Đúng lúc ấy—
một nữ diễn viên bật khóc lao tới.
“Là… là Tiểu Đào!”
“Cô ấy phụ trách đánh đàn!”
Không khí càng thêm nặng nề.
Hung thủ—
bắt đầu giết cả người trong đoàn.
---
Đêm đó.
Không ai ngủ được.
Hí lâu bị phong tỏa hoàn toàn.
A Sơ ngồi trong phòng kiểm tra đồ vật của nạn nhân.
Thẩm Trường Ly đứng cạnh cửa sổ.
Im lặng bất thường.
A Sơ liếc hắn.
“… Vẫn không định nói?”
“Muội muốn biết cái gì?”
“Về huynh.”
“Về Hắc Nha Ty.”
“… Và chuyện tay đầy máu kia.”
Gió đêm lùa qua.
Ánh mắt hắn chợt tối xuống.
Rất lâu sau.
Mới khẽ nói:
> **“… Ta từng giết rất nhiều người.”**
A Sơ khựng lại.
Thẩm Trường Ly nhìn ra màn đêm.
Giọng bình tĩnh tới đáng sợ.
> **“Kẻ đáng chết.”**
> **“Kẻ không đáng chết.”**
> **“… đều có.”**
Không khí chợt lặng đi.
A Sơ vô thức siết tay.
“… Vậy giờ thì sao?”
“… Giờ ta không muốn nữa.”
“Vì sao?”
Lần đầu tiên—
Thẩm Trường Ly quay sang nhìn nàng lâu như vậy.
Ánh mắt rất sâu.
Rất mệt.
Rồi khẽ đáp:
> **“… Vì có người không thích.”**
Tim A Sơ—
lệch mất một nhịp.
Đúng lúc ấy—
*Tách.*
Một tiếng động vang lên trên mái nhà.
Thẩm Trường Ly lập tức biến sắc.
“Có người!”
*Vút—*
Hắn lao ra ngoài.
Chỉ thấy—
một bóng áo đỏ đứng trên mái hí lâu.
Trong tay cầm đèn lồng trắng.
Gió thổi tung tóc.
Rồi từ từ cất tiếng hát:
> *“Người chết rồi…”*
> *“… màn diễn chưa tan…”*
Bóng người quay đầu.
Môi cong lên.
Rồi—
thả xuống một vật.
*Keng.*
Một chiếc mặt nạ hát.
Bên dưới viết bằng máu:
> **“Người tiếp theo…”**
> **“Là Tạ Vãn Chu.”**
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com