Sau câu “tớ biết rồi” của Trương Hàm Thụy, không khí giữa cậu và Trương Quế Nguyên giống như bị kéo căng ra rồi buông lỏng cùng một lúc.
Không còn mơ hồ như trước.
Nhưng cũng chưa rõ ràng hoàn toàn.
—
Sáng hôm sau, Hàm Thụy đến lớp rất sớm.
Cậu nghĩ mình đã bình tĩnh lại.
Cho đến khi bước vào lớp—
và thấy Quế Nguyên đang ngồi đợi sẵn.
Nhìn cậu.
Không chớp mắt.
“…Cậu tới sớm vậy?” Hàm Thụy hỏi.
“Ừ.”
“Làm gì?”
“Đợi cậu.”
“…Tớ đến muộn đâu?”
“Nhưng tớ muốn đợi.”
Câu trả lời đơn giản đến mức không thể phản bác.
Hàm Thụy im lặng.
Tai lại bắt đầu nóng.
—
Giờ ra chơi, cả lớp ồn ào như mọi ngày.
Chỉ có hai người ngồi ở cuối lớp yên tĩnh hơn hẳn.
Quế Nguyên đưa qua một hộp bánh nhỏ.
“Ăn đi.”
“Tớ vừa ăn sáng rồi…”
“Ăn thêm.”
“Cậu nuôi tớ à?”
Quế Nguyên nhìn cậu vài giây.
“Ừ.”
“…Hả?”
“Không thích?”
Hàm Thụy nghẹn lời.
“Không phải…”
“Vậy là được.”
—
Buổi chiều có tiết thể dục.
Cả lớp được chia đội chạy tiếp sức.
Hàm Thụy đứng ở vị trí cuối.
Còn Quế Nguyên ở ngay trước cậu.
Trước khi chạy, Quế Nguyên quay lại:
“Cậu chạy nhanh không?”
“Bình thường thôi.”
“Được.”
“Được gì?”
Quế Nguyên không trả lời.
Chỉ khẽ nói:
“Đợi tớ.”
Rồi chạy đi.
—
Khoảnh khắc chuyển gậy đến lượt Hàm Thụy, tim cậu đập rất mạnh.
Không phải vì thi đấu.
Mà vì người đang nhìn cậu từ phía trước.
Quế Nguyên đứng ở vạch đích.
Ánh mắt không rời khỏi cậu dù chỉ một giây.
“Trương Hàm Thụy!”
Tiếng gọi vang lên.
Hàm Thụy lập tức chạy.
Gió lướt qua tai.
Tiếng cổ vũ xung quanh gần như biến mất.
Chỉ còn một người ở cuối đường chạy.
Cậu đưa tay ra.
Và khi Hàm Thụy lao đến—
Quế Nguyên không chỉ nhận gậy.
Mà còn nắm luôn tay cậu.
Rất nhanh.
Rất chắc.
Chỉ một giây.
Nhưng đủ khiến Hàm Thụy đứng hình.
—
“Cậu…”
Hàm Thụy chưa kịp nói hết câu thì Quế Nguyên đã buông ra.
Như thể chẳng có gì xảy ra.
“Chạy tốt.”
“…”
Tai Hàm Thụy đỏ bừng.
—
Tan học, trời hơi lạnh.
Hai người đi chậm dọc hành lang.
Hàm Thụy cuối cùng không nhịn được:
“Quế Nguyên.”
“Hửm?”
“Lúc nãy…”
“Chỉ là hỗ trợ.”
“…”
Quế Nguyên liếc cậu:
“Hay cậu muốn nói là nắm tay?”
Hàm Thụy lập tức quay đi:
“Không có!”
Quế Nguyên bật cười.
Rất nhẹ.
Nhưng tay lại hơi siết lại, như vẫn còn nhớ cảm giác lúc đó.
—
Đến cổng trường, Hàm Thụy dừng lại.
“…Quế Nguyên.”
“Sao?”
Cậu im lặng vài giây.
Rồi rất nhỏ:
“…Lần sau đừng buông nhanh như vậy.”
Quế Nguyên khựng lại.
Ánh mắt tối lại một chút.
Rồi cậu bước tới gần hơn.
“Vậy lần sau…”
“…tớ không buông nữa.”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com