Ba tháng sau.
Lục Cảnh Thâm tìm thấy An Nhiên.
Cô đứng trong cửa hàng hoa.
Ánh nắng chiếu lên mái tóc cô.
Cô không còn vẻ yếu đuối ngày trước.
Cô bình yên.
Anh bước vào.
“An Nhiên.”
Cô quay lại.
Khoảnh khắc nhìn thấy anh, cô hơi bất ngờ.
Nhưng chỉ vài giây.
Sau đó cô bình tĩnh hỏi:
“Có chuyện gì sao?”
Câu hỏi xa cách ấy khiến tim anh đau.
Ngày trước, cô luôn gọi:
“Cảnh Thâm.”
Bây giờ cô gọi anh như một người xa lạ.
Anh muốn nói rất nhiều.
Muốn nói anh nhớ cô.
Muốn nói anh sai rồi.
Nhưng cuối cùng chỉ nói được:
“Em sống tốt không?”
An Nhiên cười.
“Rất tốt.”
“Không có anh, em mới học được cách sống cho chính mình.”
Câu nói ấy khiến anh không thể đáp lại.
Bởi anh biết…
Anh đã từng có cả thế giới.
Nhưng lại tự tay đánh mất.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com