Sau trận thắng đầu tiên.
Cả lớp 10A3 đều rất phấn khởi.
Giờ ra chơi hôm sau, câu chuyện duy nhất mọi người bàn tán vẫn là giải bóng đá.
"Nhật Nam hôm qua ghi bàn đẹp thật."
"Công nhận."
"Nếu trận sau thắng nữa là vào bán kết."
Ngồi cạnh cửa sổ, Nhật Nam bị cả đám con trai vây quanh.
Hết người này đến người kia khoác vai, trêu chọc.
"Ngôi sao của lớp đây rồi."
"Đừng có gọi thế."
"Chiều nay nhớ tập đấy."
"Biết rồi."
Ở dãy bàn bên này.
Minh Anh chống cằm nhìn sang.
"Cậu nhìn kìa."
Hạ Linh ngẩng đầu.
"Nhìn gì?"
"Được nhiều người vây quanh ghê."
"Cậu nói Nhật Nam à?"
"Ừ."
"Cậu ấy đá hay mà."
Hạ Linh gật gù.
"Cũng đúng."
Đúng lúc đó.
Một bạn nam lớp bên chạy tới cửa.
"Nhật Nam!"
"Có anh Khánh tìm."
Nhật Nam đứng dậy.
"Tôi xuống liền."
Cậu chạy ra ngoài.
Minh Anh theo bản năng nhìn theo.
Ngoài hành lang.
Một nam sinh cao ráo đang đứng dựa lan can.
Chính là anh Khánh.
Hai người vừa gặp nhau đã cười nói rất tự nhiên.
Không biết nói gì mà Nhật Nam cười đến cong cả mắt.
"Tình cảm thật."
Hạ Linh lẩm bẩm.
Minh Anh khẽ hỏi:
"Anh ấy học lớp mấy nhỉ?"
"11A1."
"Học giỏi không?"
"Hôm trước nghe nói cũng khá."
"À..."
Hạ Linh quay sang.
"Sao tự nhiên hỏi nhiều vậy?"
Minh Anh giật mình.
"Đâu... hỏi cho biết thôi."
"Thật không?"
"Thật."
"..."
Hạ Linh bán tín bán nghi.
Nhưng cũng không hỏi thêm.
Buổi chiều.
Đội bóng tiếp tục tập luyện.
Minh Anh lại kéo Hạ Linh xuống sân.
"Cậu nghiện xem bóng đá từ bao giờ thế?"
"Tớ... thích không khí thôi."
"Ừ."
"Tớ tin."
"..."
Vừa xuống sân.
Hai người đã thấy Nhật Nam đang khởi động.
Cậu nhìn thấy Hạ Linh.
Khóe môi nhếch lên.
"Lại đến xem tôi à?"
"Ai thèm."
"Thế sao hôm nào cũng xuống?"
"Tôi..."
Hạ Linh nghẹn lời.
Minh Anh nhanh trí chen vào.
"Bọn tớ xuống xem cả đội."
"À."
Nhật Nam cười.
"Tôi còn tưởng xem mình."
"Đừng tự luyến."
"Tôi đẹp trai mà."
"..."
"Đẹp chỗ nào?"
"Chỗ nào cũng đẹp."
Hạ Linh bật cười.
"Da mặt cậu chắc phải dày lắm."
"Nhờ thế mới đá bóng không sợ đau."
"..."
Hai người lại bắt đầu chí chóe.
Ở cách đó không xa.
Anh Khánh nhìn thấy cảnh ấy thì cười.
"Cậu với cô bé đó vui thật."
Nhật Nam nhìn sang Hạ Linh đang lườm mình.
Khóe môi bất giác cong lên.
"Cũng... bình thường."
"Thế à?"
Anh Khánh cười đầy ẩn ý.
Nhật Nam ho nhẹ một tiếng rồi ôm bóng chạy đi.
Trong khi đó.
Minh Anh vô thức nhìn theo anh Khánh.
Đến lúc Hạ Linh gọi.
Cô mới giật mình quay lại.
"Gì thế?"
"Từ nãy cậu nhìn gì vậy?"
"Đâu có."
"Rõ ràng có."
"..."
Minh Anh đỏ mặt.
"Tớ thấy..."
"Hả?"
"..."
"Anh Khánh hình như..."
"Hình như sao?"
"..."
"Cũng khá đẹp trai."
Hạ Linh chớp mắt vài cái.
Rồi bật cười.
"Cuối cùng cũng chịu khai rồi."
"Không phải!"
"Tớ chỉ nói là khá thôi."
"Ừ, khá."
"Đừng cười nữa!"
Tiếng cười của hai cô gái hòa vào tiếng hò hét trên sân bóng.
Một cơn gió xuân nhẹ thổi qua.
Mang theo những rung động đầu tiên của tuổi học trò.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com