Từ ngày Tống Vãn Tinh chuyển tới lớp, cuộc sống vốn yên tĩnh của Hứa Chi Ngôn bắt đầu bị đảo lộn.
—
“Chào buổi sáng.”
“…”
“Hứa Chi Ngôn, cậu không biết đáp lại à?”
“…Ừ.”
“Một chữ thôi đó hả?”
“Phiền.”
—
Mỗi sáng, Vãn Tinh đều sẽ xuất hiện bên cạnh cậu với đủ loại chuyện để nói.
Hôm thì kể về con mèo hoang cô gặp dưới ga tàu điện.
Hôm thì than trời vì bài kiểm tra toán quá khó.
Có lúc chỉ đơn giản là chống cằm nhìn cậu rồi hỏi:
“Cậu thật sự không biết cười sao?”
Chi Ngôn càng ngày càng thấy cô rất ồn.
Nhưng kỳ lạ là—
cậu bắt đầu quen với sự tồn tại ấy.
—
Giờ nghỉ trưa hôm đó, lớp học gần như đã đi hết.
Vãn Tinh nằm bò ra bàn:
“Buồn ngủ quá…”
Chi Ngôn vẫn đang làm đề:
“Vậy ngủ đi.”
“Tớ ngủ rồi cậu có đánh thức tớ không?”
“Không.”
“Lỡ giáo viên tới thì sao?”
“Càng tốt.”
Vãn Tinh bật cười:
“Hứa Chi Ngôn, cậu đúng là người lạnh lùng nhất tớ từng gặp.”
Cậu không trả lời.
Nhưng khóe môi lại vô thức cong lên rất nhẹ.
Chính cậu cũng không nhận ra.
—
Một lúc sau, bên cạnh dần yên tĩnh.
Chi Ngôn quay sang.
Vãn Tinh đã ngủ mất rồi.
Gương mặt cô lúc ngủ rất ngoan.
Hàng mi khẽ rung theo nhịp thở.
Ánh nắng trưa xuyên qua cửa kính rơi lên tóc cô, dịu dàng đến mức không thật.
—
Đúng lúc ấy—
Vãn Tinh bỗng ho dữ dội.
Chi Ngôn cau mày:
“Cậu bị bệnh à?”
“Không có.”
Cô vội quay mặt đi.
Nhưng cậu vẫn nhìn thấy trên khăn giấy của cô thoáng dính vệt đỏ rất nhạt.
Máu.
—
Tim cậu khựng lại.
“Cậu—”
“Đừng nói với ai.”
Vãn Tinh lập tức ngắt lời.
Giọng cô rất nhẹ.
Nhưng ánh mắt lại lần đầu tiên lộ ra vẻ cầu xin.
—
Chi Ngôn im lặng rất lâu.
Cuối cùng chỉ lạnh nhạt đáp:
“…Ừ.”
Nhưng từ khoảnh khắc đó—
trong lòng cậu bắt đầu xuất hiện một cảm giác bất an khó hiểu.
—
Tối hôm ấy, trời Thượng Hải lại mưa.
Chi Ngôn ngồi bên cửa sổ phòng mình, mở app radio quen thuộc.
Tài khoản “Mùa Đông Không Trở Lại” vẫn online đúng giờ.
Giống như đối phương chưa từng ngủ sớm.
—
Chi Ngôn nhắn:
“Nếu một người đang bệnh mà vẫn giả vờ ổn thì nghĩ gì?”
Bên kia im lặng vài phút.
Rồi trả lời:
“Có lẽ là không muốn người khác lo lắng.”
“Hoặc cũng có thể…”
“người đó biết bản thân không còn nhiều thời gian nữa.”
Khoảnh khắc nhìn thấy dòng cuối cùng—
tim Chi Ngôn bỗng siết lại.
Cậu gần như lập tức gõ phím:
“Cậu quen người như vậy sao?”
Tin nhắn hiện “đang nhập…”
Rất lâu.
Rồi cuối cùng chỉ gửi tới một câu:
“Ừ.”
“Rất quen.”
—
Ngoài cửa kính, mưa rơi xuống thành phố sáng đèn.
Còn Hứa Chi Ngôn lần đầu tiên cảm thấy—
người phía bên kia màn hình dường như đang giấu một nỗi buồn rất lớn.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com