Giang Mặc Thần ngồi trong phòng trẻ em.
Ba ngày.
Anh gần như chưa ngủ.
Cằm mọc đầy râu xanh.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Trên tay cầm một con robot nhỏ.
Là quà sinh nhật năm ngoái anh mua cho Tinh Hàn.
Bên cạnh.
Là bức tranh Giang Tinh Dã vẽ.
Một ngôi nhà.
Ba.
Mẹ.
Hai anh em.
Bên dưới.
Nét chữ nguệch ngoạc:
"Nhà của con."
Giang Mặc Thần cúi đầu.
Bả vai run lên.
Anh nhớ.
Trước đây.
Mỗi lần đi làm về.
Hai đứa nhỏ đều chạy đến ôm chân anh.
An Kỳ đứng ở cửa.
Mỉm cười nhìn cha con họ đùa giỡn.
Anh từng nghĩ.
Cuộc sống như vậy sẽ kéo dài mãi mãi.
Cho đến khi anh tự tay phá hỏng tất cả.
Bên ngoài biệt thự.
Một bóng người quỳ đã gần hai tiếng.
Là Lâm Uyển Nghi.
Cô ta mặc váy trắng.
Khuôn mặt tiều tụy.
Khóc đến hai mắt sưng đỏ.
Cô ta không tin.
Mọi chuyện sẽ thành ra thế này.
Cô ta chỉ muốn trở thành Giang phu nhân.
Chỉ muốn thay thế Thẩm An Kỳ.
Cô ta chưa từng nghĩ.
Người phụ nữ ấy sẽ biến mất hoàn toàn.
Cũng chưa từng nghĩ.
Giang Mặc Thần sẽ hận cô ta đến vậy.
Người giúp việc đi vào.
"Thiếu gia."
"Cô Lâm lại tới."
Giang Mặc Thần không ngẩng đầu.
Giọng nói lạnh như băng.
"Bảo cô ta đi."
"Cô ấy không chịu."
"Đã quỳ ngoài cửa rất lâu."
Giang Mặc Thần đứng dậy.
Từng bước đi ra ngoài.
Cánh cửa lớn mở ra.
Lâm Uyển Nghi lập tức ngẩng đầu.
Nước mắt chảy dài.
"Mặc Thần..."
"Em sai rồi..."
"Em thật sự biết sai rồi..."
"Em chỉ quá yêu anh..."
Giang Mặc Thần nhìn cô ta.
Ánh mắt không còn chút dịu dàng nào.
Chỉ còn lạnh lẽo.
"Yêu?"
"Cô có tư cách nói yêu sao?"
"Cô biết An Kỳ đã giúp cô những gì không?"
"Cô biết học phí đại học của cô."
"Là tiền của An Kỳ bỏ ra không?"
"Cô biết bộ quần áo đầu tiên cô mặc đi phỏng vấn."
"Là An Kỳ chọn cho cô không?"
"Cô biết người đã kéo cô ra khỏi cuộc sống khó khăn."
"Là An Kỳ không?"
Lâm Uyển Nghi bật khóc.
"Em..."
"Em biết..."
"Nhưng em cũng yêu anh..."
Giang Mặc Thần cười.
Tiếng cười khàn khàn.
Mang theo sự tự giễu.
"Yêu?"
"Thứ cô yêu."
"Là thân phận của tôi."
"Là địa vị của nhà họ Giang."
"Là vị trí Giang phu nhân."
"Nếu tôi chỉ là một người đàn ông bình thường."
"Cô còn yêu không?"
Lâm Uyển Nghi im lặng.
Giang Mặc Thần nhìn cô ta thật lâu.
Cuối cùng chậm rãi nói:
"Còn tôi."
"Người tôi yêu."
"Từ đầu đến cuối."
"Đều là An Kỳ."
"Tôi chỉ là một kẻ ngu ngốc."
"Một kẻ tự cho mình có thể vừa giữ gia đình."
"Vừa tìm kiếm cảm giác mới mẻ."
"Tôi đáng bị mất tất cả."
"Nhưng cô..."
"Cũng không vô tội."
Anh quay đầu.
Giọng nói lạnh nhạt.
"Từ hôm nay."
"Nhà họ Giang sẽ không tuyển dụng cô."
"Không hợp tác với cô."
"Cũng sẽ không để cô bước vào cánh cửa này thêm lần nào nữa."
"Nếu còn xuất hiện."
"Tôi sẽ cho người báo cảnh sát."
Lâm Uyển Nghi sững sờ.
Cô ta không ngờ.
Người đàn ông từng ôm cô.
Từng nói chuyện dịu dàng với cô.
Bây giờ lại nhìn cô như nhìn một người xa lạ.
Giang Mặc Thần không nhìn thêm.
Quay người đi vào biệt thự.
Cánh cửa từ từ đóng lại.
Ngăn cách hoàn toàn hai thế giới.
Một bên.
Là người phụ nữ từng mơ bước vào hào môn.
Một bên.
Là người đàn ông bị mắc kẹt trong căn nhà đầy bóng dáng của vợ con.
Mà anh biết.
Dù có dùng cả quãng đời còn lại.
Cũng không thể quay về những ngày tháng trước kia nữa.
Mùa đông năm ấy.
Biệt thự nhà họ Giang dường như mất đi hơi ấm.
Người giúp việc vẫn đúng giờ quét dọn.
Vẫn chuẩn bị bữa sáng.
Nhưng không ai còn nghe thấy tiếng cười của hai cậu chủ nhỏ.
Không còn nghe thấy giọng nói dịu dàng của Thẩm An Kỳ.
Căn nhà rộng lớn.
Trở nên trống trải đến đáng sợ.
Giang Mặc Thần giữ nguyên tất cả.
Không cho phép bất kỳ ai động vào.
Trong phòng khách.
Bộ xếp hình của Giang Tinh Dã vẫn đặt trên thảm.
Chiếc ô tô đồ chơi yêu thích của Giang Tinh Hàn vẫn nằm cạnh sofa.
Trong phòng ngủ.
Quần áo của An Kỳ vẫn được treo ngay ngắn.
Bàn trang điểm vẫn còn lọ nước hoa cô thường dùng.
Trên đầu giường.
Là bức ảnh cưới của hai người.
Cô gái trong ảnh cười rạng rỡ.
Tựa đầu vào vai anh.
Ánh mắt tràn đầy tin tưởng.
Giang Mặc Thần nhìn thật lâu.
Đôi mắt đỏ hoe.
Anh đưa tay chạm vào khuôn mặt cô trong ảnh.
Khàn giọng.
"An Kỳ."
"Anh nhớ em."
"Em trở về được không?"
Nhưng.
Không ai trả lời anh.
Mỗi tối.
Anh đều xem đi xem lại video trong điện thoại.
Là video An Kỳ dạy con làm bánh.
Là cảnh hai đứa nhỏ tranh nhau ôm mẹ.
Là cảnh cô ngồi bên cửa sổ thiết kế bản vẽ thời trang.
Là tiếng cười trong trẻo của cả gia đình.
Giang Mặc Thần xem đến hàng chục lần.
Hàng trăm lần.
Cho đến khi thuộc lòng từng câu nói.
Có lần.
Anh nghe thấy trong video.
Giang Tinh Hàn ngẩng đầu hỏi.
"Ba."
"Ba sẽ yêu mẹ mãi mãi đúng không?"
Trong video.
Anh bật cười.
Xoa đầu con.
"Đương nhiên."
"Ba chỉ yêu mẹ."
Màn hình điện thoại phản chiếu khuôn mặt tiều tụy của hiện tại.
Giang Mặc Thần cúi đầu.
Bờ vai khẽ run lên.
Tiếng khóc nghẹn ngào vang lên trong căn phòng tối.
Anh đã từng hứa.
Nhưng cuối cùng.
Chính anh là người thất hứa trước.
Mẹ Giang từ sau chuyện đó không còn trở về biệt thự.
Bà dọn sang sống với chồng.
Cũng không còn gọi điện cho con trai.
Giang Mặc Thần đến thăm.
Bà đóng cửa.
Không gặp.
Anh đứng ngoài trời rất lâu.
Khàn giọng gọi.
"Mẹ."
"Mẹ cho con vào đi."
Bên trong.
Giọng bà lạnh lùng vang lên.
"Con trai của ta."
"Đã chết từ ngày đánh mất vợ và con rồi."
"Mặc Thần."
"Ta không hận con ngoại tình."
"Ta hận con."
"Biết rõ An Kỳ yêu con đến thế."
"Mà vẫn tự tay bóp nát trái tim nó."
Cánh cửa.
Vẫn không mở.
Giang Mặc Thần đứng ngoài trời.
Tuyết rơi đầy trên vai.
Nhưng anh không cảm thấy lạnh.
Bởi trong lòng anh.
Đã lạnh hơn cả mùa đông.
Một tháng sau.
Giang Mặc Thần được đưa vào bệnh viện.
Xuất huyết dạ dày cấp.
Bác sĩ trách móc.
"Giang tiên sinh."
"Ông uống rượu như uống nước."
"Ông không muốn sống nữa sao?"
Giang Mặc Thần ngồi trên giường bệnh.
Ánh mắt vô hồn.
Một lúc lâu.
Anh mới cười khẽ.
Giọng nói khàn đặc.
"Người tôi muốn sống cùng."
"Không còn nữa."
"Vậy sống hay không."
"Có gì khác nhau đâu?"
Ngoài cửa.
Tần Minh lặng lẽ quay đầu.
Hai mắt đỏ hoe.
Anh theo Giang Mặc Thần nhiều năm.
Chưa từng nghĩ.
Người đàn ông cao cao tại thượng của Giang gia.
Lại có ngày.
Sống như một cái bóng.
Bị mắc kẹt trong hồi ức.
Ngày ngày tự trừng phạt chính mình.
Chỉ tiếc rằng.
Người anh muốn xin lỗi nhất.
Người anh muốn ôm nhất.
Người anh muốn nói một câu "Anh sai rồi" nhất.
Lại đã biến mất khỏi thế giới của anh.
Từ đó.
Không còn quay đầu nhìn anh nữa.
Ba tháng sau.
Mùa xuân.
Paris.
Ánh nắng đầu mùa len qua khung cửa kính sát đất.
Một căn hộ hai tầng nằm ở khu phố yên tĩnh.
Trong phòng khách.
Hai cậu bé mặc đồng phục mẫu giáo đang ngồi trên thảm.
Một đứa lắp ráp robot.
Một đứa tô màu.
Tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp căn phòng.
Nhà bếp.
Một người phụ nữ mặc sơ mi trắng rộng rãi.
Tóc dài được búi gọn phía sau.
Đang pha sữa.
Người phụ nữ ấy.
Chính là Thẩm An Kỳ.
So với vài tháng trước.
Cô dường như đã thay đổi rất nhiều.
Không còn dáng vẻ dịu dàng có chút cẩn trọng của người vợ hào môn.
Không còn dáng vẻ luôn đặt chồng lên vị trí đầu tiên.
Hiện tại.
Ánh mắt cô bình thản.
Tự tin.
Giống hệt cô gái năm hai mươi tuổi.
Người từng được mệnh danh là thiên tài thiết kế.
"Mẹ."
"Con muốn ăn bánh."
Tinh Hàn giơ tay.
An Kỳ cười.
"Được."
"Nhưng phải uống sữa trước."
Tinh Dã nghiêm túc.
"Mẹ."
"Hôm nay mẹ đi làm sao?"
An Kỳ gật đầu.
"Ừm."
"Hôm nay mẹ gặp khách hàng."
Hai đứa nhỏ vui vẻ.
"Con sẽ ngoan."
"Không làm phiền dì Anna."
An Kỳ cúi xuống.
Hôn lên trán hai con.
Khóe môi cong lên.
Đây mới là cuộc sống cô mong muốn.
Bình yên.
Không cần phải chờ đợi ai.
Không cần thức trắng đêm.
Không cần nhìn điện thoại.
Không cần suy đoán xem người mình yêu đang ở đâu.
Mười giờ sáng.
Studio thời trang.
Biển hiệu đơn giản.
AK Studio
Bên trong.
Nhân viên đang bận rộn.
Một cô gái tóc vàng bước tới.
"Giám đốc Thẩm."
"Mẫu thiết kế mới được đánh giá rất cao."
"Tuần lễ thời trang Milan đã gửi thư mời."
An Kỳ nhận lấy tài liệu.
Khẽ gật đầu.
"Cảm ơn."
Cô mở bản vẽ.
Nhìn những đường nét quen thuộc.
Bỗng nhớ lại.
Năm đó.
Sau khi kết hôn.
Cô từng từ chối rất nhiều lời mời hợp tác.
Chỉ vì muốn ở nhà.
Làm một người vợ.
Một người mẹ.
Giang Mặc Thần từng ôm cô.
Nói:
"An Kỳ."
"Anh nuôi em."
"Em chỉ cần vui vẻ."
Khi ấy.
Cô cảm thấy rất hạnh phúc.
Nhưng bây giờ.
Cô mới hiểu.
Phụ nữ.
Có thể yêu.
Có thể hy sinh.
Nhưng không nên đánh mất chính mình.
Bởi khi tình yêu biến mất.
Người duy nhất có thể cứu bản thân.
Vẫn là chính mình.
Buổi chiều.
An Kỳ đến đón hai con.
Tinh Hàn chạy tới.
Ôm lấy chân cô.
"Mẹ."
"Hôm nay con được cô giáo khen."
Tinh Dã cũng chạy tới.
"Con nữa."
An Kỳ bật cười.
"Tối nay mẹ thưởng."
"Pizza."
Hai cậu bé lập tức hoan hô.
"Mẹ tuyệt nhất!"
An Kỳ nhìn hai đứa trẻ.
Trong mắt đầy dịu dàng.
Có lẽ.
Ông trời vẫn công bằng.
Người lấy đi một gia đình tưởng chừng hoàn mỹ của cô.
Lại trả cho cô một cuộc đời mới.
Một cuộc đời.
Không cần sống vì bất kỳ ai.
Ngoài chính bản thân và hai con.
Đêm đó.
An Kỳ đứng trước cửa sổ.
Nhìn ánh đèn Paris.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của luật sư Trần.
Giang Mặc Thần nhập viện lần thứ ba.
Hiện trạng tinh thần rất kém.
An Kỳ đọc xong.
Lẳng lặng tắt màn hình.
Không hỏi thêm.
Không đau lòng.
Không trách móc.
Chỉ bình thản kéo rèm cửa.
Đi vào phòng ngủ.
Ôm hai đứa nhỏ đang ngủ say.
Khẽ mỉm cười.
Bởi vì.
Từ ngày bước lên máy bay rời khỏi thành phố Y.
Người đàn ông tên Giang Mặc Thần.
Đã trở thành quá khứ.
Còn Thẩm An Kỳ.
Cuối cùng.
Đã tìm lại được chính mình.
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Một năm.
Hai năm.
Ba năm.
Biệt thự nhà họ Giang vẫn đứng sừng sững giữa khu biệt thự cao cấp bậc nhất thành phố Y.
Chỉ là.
Nơi đó đã không còn là nhà nữa.
Mà giống như một viện bảo tàng được khóa kín thời gian.
Phòng trẻ em.
Vẫn giữ nguyên dáng vẻ của ba năm trước.
Những chiếc xe đồ chơi.
Những cuốn truyện tranh.
Những bộ quần áo nhỏ.
Thậm chí cả chiếc cốc sữa Giang Tinh Hàn thích dùng.
Giang Mặc Thần không cho phép bất kỳ ai động vào.
Người giúp việc mỗi ngày chỉ được lau bụi.
Sau đó đặt mọi thứ trở về vị trí cũ.
Giống như.
Chỉ cần làm như vậy.
Một ngày nào đó.
Cánh cửa sẽ mở ra.
An Kỳ sẽ dẫn theo hai cậu nhóc chạy vào.
Tinh Dã sẽ cười gọi:
"Ba!"
Tinh Hàn sẽ giơ bài kiểm tra lên khoe:
"Ba xem này!"
Còn An Kỳ.
Sẽ đứng ở cửa thay giày.
Mỉm cười nhìn ba cha con.
Nhưng.
Đó chỉ là tưởng tượng.
Ba năm.
Giang Mặc Thần không tái hôn.
Cũng không chấp nhận bất kỳ cuộc xem mắt nào.
Không ít thiên kim thế gia chủ động tiếp cận.
Nhưng đều bị từ chối.
Có người hỏi.
"Giang tổng."
"Anh còn trẻ."
"Tại sao không bắt đầu lại?"
Giang Mặc Thần chỉ cười.
Ánh mắt mang theo sự mệt mỏi.
"Tôi không có tư cách."
Mọi người không hiểu.
Anh cũng không giải thích.
Bởi vì.
Chính anh biết rõ.
Anh không phải đang thủ tiết cho An Kỳ.
Mà là đang chịu hình phạt.
Hình phạt mà anh tự dành cho bản thân.
Một đêm mưa.
Giang Mặc Thần lại ngồi trong phòng thiết kế của An Kỳ.
Bàn làm việc vẫn sạch sẽ.
Trên đó còn có một bản phác thảo dang dở.
Là bộ váy trẻ em.
Anh nhớ.
Ngày đó.
An Kỳ từng cười nói.
"Mấy năm nữa."
"Em muốn tự thiết kế lễ phục tốt nghiệp cho hai con."
Anh lúc đó còn ôm cô.
Trêu chọc.
"Em nghĩ xa thật."
An Kỳ cười.
"Con lớn rất nhanh."
"Chớp mắt là trưởng thành."
Giang Mặc Thần đưa tay vuốt nhẹ bản vẽ.
Khóe mắt đỏ lên.
Đúng vậy.
Con lớn rất nhanh.
Nhưng anh.
Có lẽ sẽ không bao giờ nhìn thấy nữa.
Mẹ Giang thỉnh thoảng vẫn đến biệt thự.
Nhưng chưa từng ở lại.
Bà nhìn thấy con trai ngày càng gầy.
Tóc mai đã lấm tấm bạc.
Trong lòng đau.
Nhưng càng đau hơn.
Là nhớ tới An Kỳ.
Nhớ tới hai cháu.
Có lần.
Bà ngồi trong phòng khách.
Nhìn bức ảnh gia đình.
Khẽ nói:
"Nếu con bé còn sống."
"Thì năm nay."
"Tinh Dã với Tinh Hàn cũng sắp vào tiểu học rồi."
Giang Mặc Thần ngồi đối diện.
Không nói.
Rất lâu sau.
Anh mới khàn giọng.
"Mẹ."
"Con mơ thấy cô ấy."
Mẹ Giang ngẩng đầu.
Anh cười.
Nụ cười rất nhẹ.
"Con mơ thấy An Kỳ."
"Cô ấy mặc váy trắng."
"Dẫn hai con đi."
"Con chạy theo."
"Gọi mãi."
"Nhưng cô ấy không quay đầu."
Mẹ Giang im lặng.
Bà biết.
Đây là báo ứng.
Không phải của ông trời.
Mà là của lòng người.
Có những sai lầm.
Không thể sửa chữa.
Có những người.
Một khi đã buông tay.
Sẽ không bao giờ quay trở lại.
Cùng lúc đó.
Ở một đất nước cách xa hàng ngàn cây số.
Ánh nắng mùa hè chiếu xuống khu vườn nhỏ.
Hai thiếu niên mặc đồng phục quốc tế đang chơi bóng.
Một người trầm tĩnh.
Một người hoạt bát.
Tiếng cười vang lên.
"Anh!"
"Chuyền bóng!"
"Tinh Hàn!"
"Cẩn thận!"
Cửa biệt thự mở ra.
Một người phụ nữ bước ra.
Mái tóc dài được búi cao.
Khí chất thanh lịch.
Trong tay cầm khay bánh ngọt.
"Ăn chút đi."
Hai cậu thiếu niên chạy tới.
"Mẹ."
"Tuần sau mẹ đi Milan sao?"
An Kỳ cười.
"Ừm."
"Tuần lễ thời trang."
Tinh Dã nhăn mũi.
"Lại có rất nhiều người theo đuổi mẹ."
An Kỳ bật cười.
"Con học mấy câu đó ở đâu?"
Tinh Hàn nghiêm túc.
"Chú Lucas nói."
An Kỳ bật cười thành tiếng.
Ánh mắt dịu dàng nhìn hai con.
Cuộc đời cô.
Cuối cùng.
Đã đi về hướng khác.
Không còn Giang Mặc Thần.
Không còn những đêm dài chờ đợi.
Không còn đau đớn.
Chỉ còn bình yên.
Mà ở nơi xa kia.
Có một người đàn ông.
Vẫn sống trong căn nhà đầy hồi ức.
Chờ đợi một kỳ tích.
Một kỳ tích mà anh biết rõ.
Sẽ không bao giờ xảy ra.
Mùa đông.
Thành phố Y lại đón trận tuyết đầu mùa.
Mười lăm năm.
Thoáng chốc trôi qua.
Giang thị vẫn đứng vững ở vị trí hàng đầu.
Nhưng người đứng đầu năm ấy.
Đã không còn là Giang Mặc Thần.
Trong mười lăm năm qua.
Anh gần như giao hết công việc cho hội đồng quản trị.
Bản thân chỉ giữ một chức danh hữu danh vô thực.
Phần lớn thời gian.
Đều ở trong biệt thự.
Hoặc bệnh viện.
Hoặc ngồi trước mộ chí tượng trưng của Thẩm An Kỳ và hai đứa trẻ.
Nói chuyện một mình.
Phòng bệnh VIP.
Máy theo dõi nhịp tim phát ra âm thanh đều đều.
Giang Mặc Thần nằm trên giường.
Cơ thể gầy gò.
Gương mặt tái nhợt.
Bác sĩ tháo khẩu trang.
Khẽ thở dài.
"Giang tiên sinh."
"Tình trạng của Giang tiên sinh không tốt."
"Ông ấy nhiều năm không phối hợp điều trị."
"Lại thường xuyên mất ngủ."
"Cơ thể đã suy kiệt."
Ba Giang gật đầu.
Dường như đã già đi rất nhiều.
"Chúng tôi biết."
Bác sĩ im lặng.
Rời khỏi phòng.
Mẹ Giang bước vào.
Bà ngồi xuống cạnh giường.
Nhìn con trai.
Khóe mắt đỏ hoe.
Mười lăm năm.
Bà chưa từng tha thứ cho anh.
Nhưng.
Dù sao.
Đó vẫn là đứa con bà mang nặng đẻ đau.
Bà nhẹ giọng.
"Mặc Thần."
"Con có muốn ăn gì không?"
Giang Mặc Thần mở mắt.
Ánh mắt vẫn nhìn về phía cửa.
Như đang chờ ai đó.
Rất lâu.
Anh mới khàn giọng.
"Mẹ."
"Hôm nay."
"Là sinh nhật của Tinh Dã."
Mẹ Giang sững người.
Bà nhớ.
Anh chưa từng quên.
Sinh nhật hai đứa cháu.
Ngày khai giảng.
Ngày lễ thiếu nhi.
Ngày chúng đáng lẽ tốt nghiệp trung học.
Anh đều nhớ.
Giang Mặc Thần cười nhẹ.
"Tinh Hàn."
"Chắc cao hơn con rồi."
"An Kỳ..."
"Có lẽ vẫn rất đẹp."
"Mẹ."
"Con mơ thấy cô ấy."
"Đêm nào cũng vậy."
"Nhưng..."
"Con không đuổi kịp."
Giọng anh ngày càng nhỏ.
"Mẹ."
"Nếu có kiếp sau."
"Con muốn gặp lại cô ấy."
"Lần này."
"Con sẽ không làm cô ấy khóc nữa."
Nước mắt mẹ Giang rơi xuống.
Bà nắm chặt tay con trai.
Nhưng.
Giang Mặc Thần chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngoài kia.
Tuyết đang rơi.
Giống hệt ngày An Kỳ từng đan cho anh chiếc khăn len đầu tiên.
Anh khẽ cười.
Nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Môi khẽ động.
Chỉ đủ để một mình anh nghe thấy.
"An Kỳ."
"Anh đến xin lỗi em đây."
Máy đo nhịp tim.
Phát ra một tiếng kéo dài.
——
Giang Mặc Thần.
Qua đời.
Hưởng dương bốn mươi bảy tuổi.
Tin tức truyền khắp giới thượng lưu.
Tang lễ được tổ chức rất long trọng.
Rất nhiều người tới đưa tiễn.
Nhưng không ai biết.
Ở góc cuối nghĩa trang.
Một chiếc xe màu đen chậm rãi dừng lại.
Một người phụ nữ mặc áo khoác dài màu đen.
Đeo kính.
Che kín gương mặt.
Bước xuống.
Bên cạnh cô.
Là hai chàng trai cao lớn.
Một người khí chất ôn hòa.
Một người mang vài phần lạnh lùng.
Cả hai đều vô cùng xuất chúng.
Không ai biết.
Đó là Thẩm An Kỳ.
Và hai cậu bé năm nào.
Giang Tinh Dã.
Giang Tinh Hàn.
An Kỳ đứng rất xa.
Không tiến lên.
Chỉ lặng lẽ nhìn.
Mười lăm năm.
Đủ để hận thù phai nhạt.
Đủ để đau lòng trở thành hồi ức.
Nhưng.
Không đủ để cô quay lại.
Hai người đàn ông trẻ tuổi nhìn di ảnh.
Im lặng.
Tinh Hàn thấp giọng.
"Mẹ."
"Đó là ba sao?"
An Kỳ khẽ gật đầu.
"Ừ."
Tinh Dã cúi đầu.
"Ông ấy..."
"Có yêu mẹ không?"
An Kỳ nhìn thật lâu.
Cuối cùng mỉm cười.
"Ông ấy từng rất yêu mẹ."
"Chỉ là."
"Ông ấy quên mất."
"Tình yêu."
"Không phải chỉ cần quay đầu."
"Là người khác sẽ còn đứng đó chờ."
Hai chàng trai im lặng.
Cùng mẹ bước tới.
Đặt một bó hoa trắng xuống.
Không ai nhận ra họ.
Ngoại trừ.
Một người.
Mẹ Giang.
Bà đứng phía xa.
Nhìn ba bóng người.
Toàn thân run lên.
Nước mắt lập tức trào ra.
Bà nhận ra.
Chỉ cần liếc mắt.
Bà đã nhận ra.
Con dâu của bà.
Và hai đứa cháu nội.
Đã trở về.
Nghĩa trang.
Bầu trời xám xịt.
Những bông tuyết đầu đông chậm rãi rơi xuống.
Tang lễ đã gần kết thúc.
Khách khứa lần lượt rời đi.
Chỉ còn lại vài người thân thiết của nhà họ Giang.
Thẩm An Kỳ đứng rất xa.
Một thân áo khoác đen dài.
Khẩu trang che đi gần hết khuôn mặt.
Mười lăm năm.
Thời gian dường như đặc biệt ưu ái cô.
Ngoài khí chất ngày càng trưởng thành, điềm tĩnh hơn.
Dung mạo của cô gần như không thay đổi nhiều.
Ngược lại.
Mẹ Giang đã già đi rất nhiều.
Mái tóc ngày nào còn điểm vài sợi bạc.
Giờ đây đã trắng gần hết.
Bà nhìn chằm chằm về phía ba người.
Ánh mắt run rẩy.
Giống nhưsợ chỉ cần chớp mắt.
Bóng dáng ấy sẽ biến mất.
Giang Tinh Hàn cúi đầu.
Đặt bó hoa cúc trắng xuống.
Giang Tinh Dã cũng khom người.
Hai anh em đứng cạnh nhau.
Cao lớn.
Tuấn tú.
Đã không còn là hai cậu bé mềm mại thích ôm chân ba năm nào nữa.
Mẹ Giang không nhịn được nữa.
Bà bước tới.
Từng bước.
Từng bước.
Rất chậm.
Nhưng vô cùng kiên định.
An Kỳ nhận ra bà.
Cơ thể hơi cứng lại.
Hai mẹ chồng nàng dâu.
Đã mười lăm năm không gặp.
Cuối cùng.
Mẹ Giang đứng trước mặt cô.
Hai mắt đỏ hoe.
Môi run run.
Muốn nói gì đó.
Nhưng lại không thể phát ra âm thanh.
An Kỳ nhẹ giọng.
"Mẹ..."
Chỉ một tiếng gọi.
Khiến nước mắt mẹ Giang lập tức tuôn rơi.
Bà tiến lên.
Ôm chặt lấy An Kỳ.
Khóc như một đứa trẻ.
"Mẹ xin lỗi..."
"Mẹ xin lỗi con..."
"Mẹ không giữ được con..."
"Mẹ không giữ được hai đứa nhỏ..."
"Mẹ có lỗi với con..."
An Kỳ khẽ nhắm mắt.
Mười lăm năm trước.
Bà từng vì cô mà đánh con trai.
Từng vì cô mà cự tuyệt đứa con ruột của mình.
Trong cuộc hôn nhân ấy.
Người duy nhất thật lòng đứng về phía cô.
Có lẽ.
Chính là bà.
An Kỳ nhẹ nhàng ôm lại.
Giọng nói rất dịu.
"Không phải lỗi của mẹ."
"Chuyện đó."
"Đã qua rồi."
Mẹ Giang khóc.
Lắc đầu.
"Không."
"Không qua được."
"Mặc Thần đến chết..."
"Nó vẫn gọi tên con."
"Nó vẫn để nguyên phòng của các con."
"Nó vẫn giữ chiếc khăn con đan."
"Nó chưa từng quên."
An Kỳ im lặng.
Một lúc lâu.
Mới nhẹ giọng.
"Nhưng con đã học được cách buông xuống."
Mẹ Giang nhìn cô.
Trong lòng đau đớn.
Bà hiểu.
Buông xuống.
Không có nghĩa là tha thứ.
Mà là.
Không còn yêu nữa.
Không còn oán nữa.
Không còn chờ đợi nữa.
Chỉ đơn giản.
Là sống tốt cuộc đời của chính mình.
Giang Tinh Dã bước tới.
Đỡ lấy bà nội.
Giọng nói ôn hòa.
"Bà nội."
"Giữ gìn sức khỏe."
Mẹ Giang nhìn cháu.
Đôi tay run rẩy.
Bà chạm lên gương mặt cậu.
Nước mắt lại rơi.
"Tinh Dã..."
"Tinh Hàn..."
"Hai đứa..."
"Lớn thật rồi."
Giang Tinh Hàn cười nhẹ.
"Chúng cháu sống rất tốt."
"Mẹ chăm sóc chúng cháu rất tốt."
Mẹ Giang gật đầu.
Không ngừng gật đầu.
"Vậy là tốt..."
"Vậy là tốt..."
Bà không hỏi.
Vì sao không quay về.
Không hỏi.
Vì sao giấu tung tích.
Bởi bà hiểu.
Nếu đổi lại là bà.
Có lẽ.
Bà cũng sẽ làm như vậy.
Trước khi rời đi.
An Kỳ quay đầu nhìn ngôi mộ lần cuối.
Mười lăm năm.
Đủ để cô tha thứ cho chính mình.
Đủ để cô không còn bị mắc kẹt trong quá khứ.
Cô nhìn bức ảnh trên bia mộ.
Khẽ nói.
"Giang Mặc Thần."
"Em không hận anh."
"Nhưng."
"Em cũng không yêu anh nữa."
"Hy vọng."
"Kiếp sau."
"Anh sẽ biết cách yêu một người."
"Thật lòng."
"Và trân trọng."
Nói xong.
Cô quay người.
Nắm tay hai con.
Chậm rãi bước đi.
Ánh nắng yếu ớt xuyên qua tầng mây.
Chiếu lên bóng lưng ba mẹ con.
Ấm áp.
Bình yên.
Giống như cuộc đời mới của họ.
Cuối cùng.
Cũng đã hoàn toàn bắt đầu.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com