Có lẽ.
Em đã dẫn các con rời đi.
Xin lỗi.
Em không thể tiếp tục làm người phụ nữ hiểu chuyện nữa.
Lần này.
Em muốn ích kỷ một lần.
Chọn bản thân mình.
Chọn các con.
Chúc anh.
Đời này.
Đừng bao giờ gặp thêm một Thẩm An Kỳ thứ hai.
Bởi vì.
Cô ấy đã chết trong ngày anh lựa chọn phản bội.
— An Kỳ
An Kỳ gấp lá thư lại.
Đặt vào hộp.
Đóng nắp.
Buộc dải ruy băng màu bạc.
Chiếc hộp.
Tinh xảo.
Đẹp đẽ.
Giống như món quà cuối cùng của một cuộc hôn nhân.
Cô gọi điện.
"Tần trợ lý."
"Giúp tôi một việc."
"Đưa món quà này cho Giang tổng."
"Nhớ."
"Chỉ giao vào lúc bữa tiệc bắt đầu."
Bên kia.
Tần Minh cung kính đáp.
"Vâng."
"Phu nhân."
"Chắc chắn hoàn thành."
An Kỳ nhìn chiếc hộp lần cuối.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
Một nụ cười rất nhẹ.
Nhưng cũng rất cô đơn.
Cô biết.
Khi chiếc hộp được mở ra.
Cuộc hôn nhân kéo dài sáu năm của cô.
Sẽ chính thức kết thúc.
Buổi tối.
Khách sạn lớn nhất thành phố Y sáng rực như ban ngày.
Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo giữa đại sảnh.
Ánh sáng vàng ấm áp phủ xuống.
Khắp nơi đều là hoa linh lan trắng.
Loài hoa Thẩm An Kỳ yêu thích nhất.
Giang Mặc Thần đã chuẩn bị tất cả từ hơn một tháng trước.
Anh muốn cho cô một bất ngờ.
Muốn nói với cô.
Anh sai rồi.
Muốn chấm dứt hoàn toàn cuộc chơi hoang đường kia.
Muốn đưa cuộc sống của họ trở lại như cũ.
Trong phòng nghỉ.
Tần Minh đứng bên cạnh.
Nhìn thấy ông chủ liên tục xem đồng hồ.
Không nhịn được hỏi.
"Giang tổng."
"Ngài hồi hộp sao?"
Giang Mặc Thần khẽ cười.
"Có một chút."
"An Kỳ dạo gần đây thay đổi quá nhiều."
"Tôi muốn nhân cơ hội này nói rõ mọi chuyện."
"Tôi nghĩ."
"Cô ấy sẽ tha thứ."
Tần Minh cúi đầu.
Không nói gì.
Chỉ cảm thấy trong lòng nặng nề.
Bảy giờ tối.
Khách mời đã đến gần đủ.
Các gia tộc danh giá trong thành phố đều có mặt.
Ba mẹ Giang Mặc Thần cũng đến từ sớm.
Mẹ Giang nhìn quanh.
Khẽ hỏi.
"An Kỳ đâu?"
Giang Mặc Thần cười.
"Chắc đang chuẩn bị."
"Con đã bảo cô ấy nhất định phải đến."
Mẹ Giang gật đầu.
Ánh mắt vẫn có chút bất an.
Bà luôn cảm thấy.
Con dâu gần đây quá yên lặng.
Yên lặng đến mức khiến người ta sợ hãi.
Đúng lúc đó.
Một bóng người xuất hiện.
Lâm Uyển Nghi.
Cô ta mặc chiếc váy dạ hội màu trắng.
Trang điểm tinh xảo.
Đeo bộ trang sức kim cương.
Bước đi giữa đại sảnh.
Giống như nữ chủ nhân của buổi tiệc.
Không ít người bắt đầu bàn tán.
"Đó không phải thư ký của Giang tổng sao?"
"Ăn mặc như vậy..."
"Có hơi quá rồi."
Lâm Uyển Nghi không để tâm.
Ánh mắt cô ta dừng trên Giang Mặc Thần.
Trong lòng tràn ngập hưng phấn.
Cô ta cho rằng.
Hôm nay.
Thẩm An Kỳ sẽ không xuất hiện.
Còn cô ta.
Sẽ là người đứng cạnh Giang Mặc Thần.
Sẽ là người chiến thắng cuối cùng.
Bảy giờ ba mươi.
Giang Mặc Thần gọi điện.
"Thuê bao quý khách..."
Không liên lạc được.
Anh nhíu mày.
Tiếp tục gọi.
Vẫn không ai nghe máy.
Lần thứ ba.
Vẫn vậy.
Trong lòng anh dâng lên chút bất an.
Đúng lúc ấy.
Tần Minh đi tới.
Trên tay cầm một chiếc hộp màu xanh đậm.
"Giang tổng."
"Đây là quà phu nhân chuẩn bị."
"Nói phải giao tận tay ngài."
Giang Mặc Thần sửng sốt.
"An Kỳ đưa?"
"Vâng."
Anh cười.
Ánh mắt dịu đi.
"Cô ấy vẫn nhớ."
Anh nâng chiếc hộp lên.
Đi về phía sân khấu.
Micro trong tay.
Giọng nói trầm thấp.
"Hôm nay."
"Là ngày kỷ niệm sáu năm kết hôn của tôi và vợ."
"Vợ tôi chuẩn bị cho tôi một món quà."
"Tôi muốn mở nó trước mặt mọi người."
Tiếng vỗ tay vang lên.
Dưới sân khấu.
Lâm Uyển Nghi mỉm cười.
Cô ta nghĩ.
Chắc chỉ là đồng hồ.
Hay cà vạt.
Hoặc một món quà lãng mạn.
Nhưng.
Ngay khi chiếc USB được cắm vào màn hình LED.
Nụ cười trên môi cô ta dần cứng lại.
Màn hình sáng lên.
Xuất hiện tấm ảnh đầu tiên.
Là thời đại học.
Giang Mặc Thần đứng dưới ký túc xá.
Ôm bó hoa thật lớn.
Mỉm cười nhìn Thẩm An Kỳ.
Tiếp theo.
Là lễ cầu hôn.
Lễ cưới.
Ngày hai đứa trẻ chào đời.
Video được dựng rất đẹp.
Rất dịu dàng.
Kèm theo tiếng đàn piano.
Không ít người xúc động.
Mẹ Giang đỏ mắt.
Ba Giang mỉm cười.
Giang Mặc Thần cũng cười.
Cho đến khi.
Nhạc đột nhiên dừng lại.
Màn hình tối đen.
Xuất hiện dòng chữ.
Giang Mặc Thần.
Anh nói cả đời này chỉ yêu một mình em.
Nhưng anh thất hứa rồi.
Giang Mặc Thần cứng đờ.
Một dự cảm xấu bỗng tràn lên.
Giây tiếp theo.
Trên màn hình.
Là những ảnh chụp màn hình tin nhắn.
Là những cuộc gọi nửa đêm.
Là ảnh Giang Mặc Thần cùng Lâm Uyển Nghi xuất hiện tại khách sạn.
Là những lời khiêu khích gửi cho An Kỳ.
Từng tấm.
Từng tấm một.
Hiện lên trước mắt tất cả mọi người.
Cả đại sảnh.
Chết lặng.
Không còn một tiếng động.
Chỉ còn tiếng thở dồn dập.
Tiếng ly rượu rơi xuống sàn.
Và...
Ánh mắt của tất cả mọi người.
Đang từ từ chuyển sang.
Lâm Uyển Nghi.
Mà lúc này.
Giang Mặc Thần đứng trên sân khấu.
Sắc mặt trắng bệch.
Cả người như bị đóng đinh tại chỗ.
Bởi vì anh biết.
An Kỳ.
Đã biết tất cả từ rất lâu rồi.
Và hôm nay.
Không phải là ngày kỷ niệm kết hôn.
Mà là ngày.
Cô tuyên bố kết thúc cuộc hôn nhân này.
Cả đại sảnh yên tĩnh đến đáng sợ.
Từng ánh mắt đều đổ dồn lên màn hình LED.
Không ai ngờ.
Món quà kỷ niệm kết hôn mà Thẩm An Kỳ chuẩn bị.
Lại là một bản cáo trạng.
Từng chứng cứ.
Từng tin nhắn.
Từng cuộc gọi.
Từng lời khiêu khích.
Được sắp xếp theo trình tự thời gian.
Rõ ràng.
Đầy đủ.
Không thiếu một thứ nào.
Quan trọng nhất.
Là phía dưới mỗi ảnh chụp màn hình.
Đều có một dòng chữ.
Ngày 18 tháng 3
Sinh nhật của tôi.
Anh không về.
Ngày 27 tháng 5
Con trai hỏi tôi.
Ba có còn yêu mẹ không?
Tôi không biết trả lời thế nào.
Ngày 12 tháng 8
Lần đầu tiên nhận được tin nhắn của cô ấy.
Tôi khóc suốt một đêm.
Ngày 6 tháng 11
Tôi không còn khóc nữa.
Cuối cùng.
Màn hình xuất hiện một đoạn văn.
Là nét chữ của An Kỳ.
"Em đã cho anh rất nhiều cơ hội."
"Nhưng anh chưa từng quay đầu."
"Em không còn trách anh nữa."
"Bởi vì."
"Người em yêu."
"Đã chết từ rất lâu rồi."
Đùng!
Chiếc ly rượu trong tay mẹ Giang rơi xuống đất.
Bà đứng bật dậy.
Toàn thân run lên.
"Giang Mặc Thần!"
"Mày..."
"Mày làm chuyện gì thế này?"
Giang Mặc Thần đứng trên sân khấu.
Sắc mặt tái nhợt.
Môi run rẩy.
"Không..."
"Không phải..."
Anh chưa bao giờ nghĩ.
An Kỳ biết nhiều như vậy.
Càng không nghĩ.
Cô biết từ lâu như vậy.
Trong lòng anh.
An Kỳ vẫn luôn là người phụ nữ dịu dàng.
Biết nhẫn nhịn.
Biết bao dung.
Anh cho rằng.
Dù cô biết.
Chỉ cần anh xin lỗi.
Chỉ cần anh quay đầu.
Cô sẽ tha thứ.
Nhưng giờ đây.
Anh mới hiểu.
Thì ra.
Cô đã âm thầm chuẩn bị rời đi từ rất lâu rồi.
Lúc này.
Một bóng người lao lên sân khấu.
Là Lâm Uyển Nghi.
Cô ta khóc đến trang điểm nhòe nhoẹt.
Ôm lấy cánh tay Giang Mặc Thần.
"Giang tổng!"
"Em xin lỗi!"
"Em không cố ý!"
"Em chỉ quá yêu anh!"
"Em chỉ muốn ở cạnh anh!"
Nhưng lời còn chưa dứt.
Một bàn tay đã túm lấy tóc cô ta.
Bốp!
Một cái tát vang dội.
Mẹ Giang kéo mạnh cô ta xuống khỏi sân khấu.
"Yêu?"
"Mày cũng xứng nói yêu?"
"Mày ăn cơm của con dâu tao."
"Học bằng tiền con dâu tao."
"Được người ta giúp đỡ."
"Vậy mà quay đầu cướp chồng người ta?"
"Mày còn có lương tâm không?"
Lâm Uyển Nghi khóc nức nở.
"Bác gái..."
"Con thật lòng..."
Bốp!
Lại một cái tát.
"Mày câm miệng!"
"Mày gọi ai là bác gái?"
"Tao không có loại con dâu như mày!"
Mẹ Giang tức đến đỏ mắt.
Bà quay đầu nhìn Giang Mặc Thần.
Ánh mắt tràn ngập thất vọng.
"Mày đúng là bị mỡ che mắt!"
"Con dâu tốt như An Kỳ."
"Cháu nội ngoan như vậy."
"Mày không biết quý trọng!"
"Mày còn đi làm loại chuyện ghê tởm này!"
Bố Giang bước tới.
Không nói một lời.
Đấm thẳng vào mặt con trai.
Ầm!
Giang Mặc Thần ngã xuống.
Khóe miệng bật máu.
Nhưng anh không thấy đau.
Trong đầu.
Chỉ còn hình ảnh cuối cùng trên màn hình.
Là lá thư của An Kỳ.
Đúng lúc ấy.
Tần Minh vội vàng chạy tới.
Sắc mặt trắng bệch.
"Giang tổng..."
Giang Mặc Thần ngẩng đầu.
"Tìm được An Kỳ chưa?"
Tần Minh run run.
"Phu nhân..."
"Phu nhân cùng hai cậu chủ..."
"Đã mất liên lạc."
Giang Mặc Thần cứng đờ.
"Cái gì?"
Tần Minh khó khăn nói.
"Có người báo."
"Xe của phu nhân trên đường đến sân bay gặp tai nạn nghiêm trọng."
"Hiện..."
"Hiện vẫn đang xác minh danh tính."
Ầm!
Giống như có tiếng sét đánh ngang tai.
Giang Mặc Thần đứng bật dậy.
Ánh mắt đỏ ngầu.
"Không thể nào!"
"An Kỳ không thể xảy ra chuyện!"
"Tinh Dã!"
"Tinh Hàn!"
"Không thể!"
Anh lao ra ngoài.
Điên cuồng gọi điện.
Nhưng đầu dây bên kia.
Chỉ vang lên một giọng nói máy móc.
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."
Lần đầu tiên.
Giang Mặc Thần cảm nhận được.
Cái gọi là tuyệt vọng.
Là khi người bạn cho rằng sẽ luôn đứng ở nơi cũ đợi bạn.
Đột nhiên biến mất.
Không để lại cho bạn bất kỳ cơ hội nào để nói một câu xin lỗi.
Mười giờ ba mươi tối.
Bệnh viện trung tâm thành phố Y.
Hành lang dài phủ đầy ánh đèn trắng lạnh lẽo.
Giang Mặc Thần gần như lao xuống xe.
Áo vest xộc xệch.
Cà vạt bị kéo lệch.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Phía sau.
Ba Giang đỡ mẹ Giang đang khóc đến gần như không đứng vững.
Tần Minh bước nhanh tới.
Sắc mặt khó coi.
"Giang tổng..."
"Phía cảnh sát nói..."
"Có một vụ va chạm nghiêm trọng trên đường cao tốc."
"Một chiếc xe cháy gần như hoàn toàn."
"Hiện tại chỉ tìm được giấy tờ tùy thân của phu nhân."
Giang Mặc Thần gầm lên.
"Người đâu?"
"An Kỳ đâu?!"
"Tinh Dã đâu?!"
"Tinh Hàn đâu?!"
Tần Minh cúi đầu.
"Vẫn đang xác minh."
"Hiện chưa thể kết luận."
Giang Mặc Thần đẩy mạnh cửa phòng làm việc bác sĩ.
"Bác sĩ!"
"Vợ tôi đâu?"
"Bác sĩ!"
Bác sĩ trưởng nhìn người đàn ông gần như mất khống chế trước mặt.
Ông thở dài.
"Giang tiên sinh."
"Hiện tại chúng tôi chỉ có thể xác nhận."
"Những người trên xe rất khó nhận diện."
"Cần tiến hành giám định."
Ầm.
Giang Mặc Thần cảm thấy đầu óc như bị ai đó dùng búa đánh mạnh.
Khó nhận diện...
Bốn chữ ấy.
Giống như một lưỡi dao.
Đâm thẳng vào tim anh.
Mẹ Giang không chịu nổi nữa.
Ngồi bệt xuống sàn.
Khóc đến khản cả giọng.
"An Kỳ..."
"Con dâu của mẹ..."
"Hai đứa cháu của mẹ..."
"Đều là lỗi của thằng súc sinh này..."
Bà lao tới.
Tát mạnh vào mặt Giang Mặc Thần.
Bốp!
"Giờ mày hài lòng chưa?"
"Mày muốn cái mới lạ."
"Mày muốn chơi đùa."
"Giờ thì tốt rồi!"
"Vợ mất!"
"Con mất!"
"Mày vui chưa?!"
Giang Mặc Thần đứng im.
Không phản kháng.
Không giải thích.
Chỉ nhìn chằm chằm điện thoại.
Hết lần này đến lần khác gọi cho An Kỳ.
"Thuê bao quý khách vừa gọi..."
"Hiện không liên lạc được."
Anh gọi cho Giang Tinh Dã.
Không được.
Gọi cho Giang Tinh Hàn.
Không được.
Gọi video.
Không được.
Từng cuộc.
Từng cuộc.
Như một kẻ mất trí.
Mãi đến khi điện thoại báo pin yếu.
Anh vẫn không dừng lại.
Một giờ sáng.
Tần Minh bước tới.
Nhẹ giọng.
"Giang tổng."
"Đã tìm được hành lý."
"Trong vali của phu nhân."
"Có rất nhiều tài liệu."
Giang Mặc Thần cứng đờ.
"Đưa tôi."
Tần Minh mở chiếc túi.
Bên trong.
Là một cuốn sổ tay.
Là giấy xác nhận trường học nước ngoài.
Là hợp đồng thuê nhà.
Là kế hoạch phát triển thương hiệu thời trang.
Là lịch học của hai đứa trẻ.
Tất cả.
Đều được chuẩn bị kỹ càng.
Ngày tháng.
Kéo dài suốt gần một năm.
Giang Mặc Thần run rẩy lật từng trang.
Cuối cùng.
Một tờ giấy rơi xuống đất.
Là nét chữ của An Kỳ.
Ngày 18 tháng 3
Anh thất hứa sinh nhật tôi.
Tôi quyết định.
Không chờ nữa.
Ngày 27 tháng 5
Con hỏi.
Ba còn yêu mẹ không.
Tôi không trả lời được.
Ngày 12 tháng 8
Tôi biết.
Tình yêu của tôi.
Đã không cứu nổi cuộc hôn nhân này nữa.
Ngày 16 tháng 12
Nếu có thể.
Tôi hy vọng.
Từ nay về sau.
Tôi và các con.
Sẽ sống thật tốt.
Không cần dựa vào bất kỳ ai.
Giang Mặc Thần ngồi sụp xuống.
Cuối cùng.
Anh bật khóc.
Lần đầu tiên.
Trong ba mươi hai năm cuộc đời.
Người đàn ông cao cao tại thượng của Giang gia.
Khóc đến không còn hình tượng.
Anh ôm chặt cuốn sổ.
Giọng nói khàn đặc.
"An Kỳ..."
"Em nói anh có thể quay đầu..."
"Anh quay đầu rồi..."
"Anh thật sự quay đầu rồi..."
"Em quay lại được không..."
"Anh sai rồi..."
"Anh thật sự biết sai rồi..."
Nhưng.
Không ai trả lời anh.
Chỉ có ánh đèn trắng lạnh lẽo của bệnh viện.
Chiếu lên bóng lưng cô độc của người đàn ông.
Người từng cho rằng.
Dù mình làm sai bao nhiêu lần.
Người phụ nữ ấy.
Vẫn sẽ đứng ở nơi cũ chờ anh.
Cho đến tận hôm nay.
Anh mới hiểu.
Người phụ nữ yêu anh nhất.
Đã sớm rời đi.
Đi đến một nơi.
Mà anh không thể tìm thấy nữa.
Ba ngày sau.
Biệt thự nhà họ Giang.
Không còn vẻ náo nhiệt của ngày trước.
Phòng khách vẫn còn bày bộ đồ chơi xếp hình Giang Tinh Hàn chưa kịp cất.
Trên sofa vẫn là chiếc chăn hoạt hình Giang Tinh Dã thích đắp khi xem phim.
Trong phòng ăn.
Chiếc ghế trẻ em vẫn đặt ngay ngắn.
Giống như chủ nhân của chúng chỉ vừa mới đi chơi, lát nữa sẽ chạy về nhà gọi một tiếng:
"Ba!"
"Mẹ!"
Nhưng căn biệt thự rộng lớn.
Chỉ còn lại sự im lặng đến nghẹt thở.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com