Dạo gần đây.
An Kỳ vẫn chăm sóc anh như cũ.
Chỉ là.
Không còn hỏi.
Không còn mong chờ.
Không còn làm nũng.
Nhưng ít nhất.
Cô vẫn quan tâm anh.
Có lẽ.
Mọi chuyện chưa quá muộn.
Lâm Uyển Nghi nhìn chiếc khăn quàng trong tay anh.
Ánh mắt lóe lên.
Chiếc khăn ấy.
Cô nhận ra.
Là hàng thủ công.
Chính tay Thẩm An Kỳ đan nhiều năm trước.
Bởi năm đó.
An Kỳ từng đăng ảnh lên tài khoản cá nhân.
Kèm dòng chữ.
"Người em yêu sợ lạnh."
Một lúc sau.
Bữa tiệc kết thúc.
Mọi người lần lượt rời đi.
Bên ngoài.
Tuyết bắt đầu rơi.
Lâm Uyển Nghi đứng trước cửa công ty.
Run run ôm lấy cánh tay.
"Giang tổng."
"Tôi quên mang áo khoác."
"Xe gọi mãi chưa tới."
Giang Mặc Thần nhíu mày.
"Cô về đi."
"Tôi bảo tài xế đưa cô."
Lâm Uyển Nghi cúi đầu.
"Không cần."
"Tôi quen rồi."
Giọng nói đầy cô độc.
"Trước đây."
"Những ngày sinh nhật."
"Tôi đều tự mình trải qua."
"Cũng không có ai nhớ."
Giang Mặc Thần im lặng.
Trong lòng thoáng hiện chút thương hại.
Cuối cùng.
Anh tháo chiếc khăn quàng cổ xuống.
Đưa cho cô.
"Giữ ấm."
"Cẩn thận cảm lạnh."
Lâm Uyển Nghi ngẩng đầu.
Ánh mắt đỏ hoe.
"Giang tổng..."
"Cảm ơn ngài."
Giang Mặc Thần không nói thêm.
Lên xe rời đi.
Anh hoàn toàn không nhận ra.
Phía sau.
Khóe môi Lâm Uyển Nghi đang từ từ cong lên.
Cô ta nhẹ nhàng vuốt chiếc khăn.
Như vuốt ve chiến lợi phẩm.
Tối hôm đó.
Điện thoại của Thẩm An Kỳ nhận được một tin nhắn.
Một bức ảnh.
Trong ảnh.
Lâm Uyển Nghi đứng trước gương.
Quàng chiếc khăn len màu xám tro.
Phía dưới.
Là một dòng chữ.
Giang phu nhân.
Khăn của chị rất ấm.
Giang tổng nói tôi đừng để bị cảm lạnh.
Chị sẽ không để ý đâu nhỉ?
Dù sao chị luôn rộng lượng như vậy mà.
Căn phòng rất yên tĩnh.
An Kỳ nhìn thật lâu.
Đó là chiếc khăn cô mất gần một tháng để đan.
Là món quà sinh nhật năm thứ hai sau kết hôn.
Ngày ấy.
Giang Mặc Thần ôm cô.
Cười như một đứa trẻ.
Nói rằng.
"Anh sẽ giữ nó cả đời."
Bây giờ.
Nó đang nằm trên cổ người phụ nữ khác.
An Kỳ không khóc.
Chỉ mở điện thoại.
Tạo thêm một thư mục.
Chứng cứ số 11.
Sau đó lưu lại.
Đóng máy tính.
Đi vào phòng trẻ em.
Ôm hai đứa nhỏ đang ngủ say.
Lần đầu tiên.
Cô khẽ nói.
"Xin lỗi."
"Mẹ sẽ đưa các con đi."
"Rời khỏi nơi này."
"Rời khỏi ba."
"Bởi vì."
"Mẹ không muốn các con lớn lên."
"Nhìn thấy mẹ sống như thế."
Ngoài cửa sổ.
Những bông tuyết đầu mùa lặng lẽ rơi xuống.
Cũng giống như tình yêu của Thẩm An Kỳ dành cho Giang Mặc Thần.
Đẹp đẽ.
Tinh khiết.
Nhưng cuối cùng.
Vẫn tan biến trong mùa đông dài vô tận.
Đầu tháng mười hai.
Biệt thự nhà họ Giang vẫn yên bình như mọi ngày.
Người giúp việc chuẩn bị bữa sáng.
Hai đứa nhỏ ríu rít chạy quanh phòng khách.
Giang Mặc Thần thay cà vạt trước gương.
Thẩm An Kỳ đứng phía sau.
Giúp anh chỉnh lại cổ áo.
Động tác dịu dàng.
Giống hệt mười năm qua.
Giang Mặc Thần khẽ cười.
Nắm lấy tay cô.
"An Kỳ."
"Đợi anh bận xong dự án này."
"Anh sẽ nghỉ ngơi một thời gian."
"Chúng ta đưa hai con đi biển."
An Kỳ ngẩng đầu nhìn anh.
Khóe môi cong lên.
"Được."
Giọng cô rất nhẹ.
"Nếu còn cơ hội."
Giang Mặc Thần bật cười.
"Em dạo này hay nói mấy lời kỳ lạ."
An Kỳ không giải thích.
Chỉ lẳng lặng thu tay về.
Sau khi Giang Mặc Thần đi làm.
Cô lên phòng chứa đồ.
Nơi đó cất giữ gần như toàn bộ kỷ niệm của gia đình bốn người.
Bộ váy cưới.
Album ảnh.
Những bức thư tình anh viết thời đại học.
Chiếc nhẫn cầu hôn.
Bức tranh đầu tiên hai con vẽ.
Những chiếc giày nhỏ khi chúng mới biết đi.
An Kỳ ngồi xuống sàn.
Mở chiếc hộp lớn.
Bên trong.
Là một phong thư cũ.
Giang Mặc Thần viết năm hai mươi ba tuổi.
"An Kỳ."
"Nếu sau này anh làm em khóc."
"Em hãy đánh anh."
"Nếu anh phản bội em."
"Em đừng tha thứ."
"Bởi vì."
"Người đàn ông phản bội người mình yêu nhất."
"Không đáng được yêu thêm lần nào nữa."
Đầu ngón tay An Kỳ khẽ run.
Một lúc lâu.
Cô bật cười.
Tiếng cười rất nhỏ.
Lại mang theo vài phần chua xót.
Con người.
Quả thật rất kỳ lạ.
Lời hứa chân thành nhất.
Đôi khi lại là thứ dễ bị chính bản thân phá bỏ nhất.
Buổi chiều.
Một chiếc xe tải nhỏ dừng trước biệt thự.
Tần luật sư tự mình đến.
"Thẩm tiểu thư."
"Mọi thứ đã sắp xếp xong."
An Kỳ gật đầu.
"Chuyển đi thôi."
Từng thùng hàng được đóng gói cẩn thận.
Là những bản thiết kế gốc.
Tài liệu cá nhân.
Một phần trang sức.
Một số món đồ có ý nghĩa với hai đứa nhỏ.
Còn những thứ liên quan đến Giang Mặc Thần.
Cô không mang theo.
Cũng không vứt bỏ.
Cứ để nguyên ở đó.
Giống như cuộc hôn nhân này.
Từng rất đẹp.
Nhưng cô đã không còn muốn giữ nữa.
Buổi tối.
Giang Mặc Thần trở về.
Vừa bước vào phòng ngủ.
Anh bỗng cảm thấy có gì đó khác lạ.
Tủ quần áo vẫn đầy.
Bàn trang điểm vẫn nguyên vẹn.
Ảnh gia đình vẫn treo trên tường.
Nhưng.
Hình như căn phòng trống hơn trước.
Anh không nghĩ nhiều.
Chỉ đi tới ôm An Kỳ từ phía sau.
"Em thơm quá."
An Kỳ nhẹ nhàng tránh đi.
"Em vừa tắm."
Giang Mặc Thần cười.
"An Kỳ."
"Anh phát hiện."
"Dạo này em càng ngày càng lạnh nhạt."
An Kỳ đóng cuốn sách.
Ngước mắt nhìn anh.
"Mặc Thần."
"Nếu một ngày."
"Em dẫn hai con đi thật xa."
"Anh sẽ làm gì?"
Giang Mặc Thần bật cười.
Giống như nghe được chuyện nực cười nhất thế giới.
"Không thể nào."
"Em yêu anh như vậy."
"Em sẽ không bỏ anh."
"Huống hồ."
"Hai đứa nhỏ cũng không thể rời xa ba."
An Kỳ nhìn anh thật lâu.
Khóe môi cong lên.
"Phải."
"Trước đây em cũng nghĩ vậy."
Giang Mặc Thần không nghe ra ý tứ trong lời cô.
Anh cúi đầu hôn lên tóc cô.
"Đừng suy nghĩ lung tung."
"Anh sẽ luôn ở đây."
An Kỳ cụp mắt.
Không nói.
Bởi cô biết.
Người đàn ông này vẫn chưa hiểu.
Thứ đáng sợ nhất trong hôn nhân.
Không phải cãi vã.
Không phải nước mắt.
Mà là sự im lặng.
Khi một người phụ nữ bắt đầu không còn hỏi han.
Không còn trách móc.
Không còn ghen tuông.
Thì điều đó có nghĩa là.
Cô ấy đã bắt đầu chuẩn bị rời đi.
Đêm khuya.
Điện thoại của An Kỳ sáng lên.
Là một tin nhắn mới.
Người gửi.
Lâm Uyển Nghi.
An Kỳ mở ra.
Trong màn hình.
Là một chiếc đồng hồ nam.
Chiếc đồng hồ cô từng tặng Giang Mặc Thần vào năm đầu kết hôn.
Phía dưới.
Một dòng chữ hiện lên.
Giang phu nhân.
Ngài ấy vừa để quên đồng hồ ở chỗ tôi.
Ngày mai tôi sẽ trả lại cho anh ấy.
À đúng rồi.
Ngài ấy ngủ rất say.
Đến mức không biết mình làm rơi đồ nữa.
An Kỳ nhìn tin nhắn.
Đôi mắt không còn gợn sóng.
Cô chụp màn hình.
Lưu vào thư mục.
Chứng cứ số 12.
Sau đó.
Tắt điện thoại.
Ôm hai đứa con ngủ thật chặt.
Bởi cô biết.
Ngày cô rời đi.
Đã không còn xa nữa.
Đêm khuya.
Biệt thự nhà họ Giang chìm trong yên tĩnh.
Giang Mặc Thần đã ngủ say.
Thẩm An Kỳ ngồi trong thư phòng.
Ánh sáng màn hình máy tính phản chiếu lên khuôn mặt thanh lãnh của cô.
Trên màn hình.
Là một thư mục cuối cùng.
Aurora - Giai đoạn kết thúc.
Bên trong.
Từng mục được sắp xếp ngay ngắn.
Hoàn tất thủ tục trường học của hai con.
Hoàn tất chuyển giao thương hiệu thời trang tại châu Âu.
Hoàn tất tài khoản đầu tư độc lập.
Hoàn tất nơi ở mới.
Hoàn tất người chăm sóc và giáo viên.
Hoàn tất luật sư đại diện tại nước ngoài.
An Kỳ nhìn thật lâu.
Sau đó.
Nhẹ nhàng đóng máy tính.
Cô đứng dậy.
Đi đến phòng trẻ em.
Hai cậu bé đang ngủ rất ngon.
Giang Tinh Hàn ôm gấu bông.
Giang Tinh Dã lại ôm chiếc áo vest cũ của Giang Mặc Thần.
Khóe mắt An Kỳ hơi đỏ.
Cô ngồi xuống.
Vuốt tóc con.
Nhẹ giọng.
"Mẹ xin lỗi."
"Mẹ không thể tiếp tục sống trong cuộc hôn nhân như thế nữa."
"Nhưng mẹ hứa."
"Mẹ sẽ cho các con một tuổi thơ bình yên."
Hôm sau.
An Kỳ đến gặp luật sư Trần.
Luật sư nhìn cô.
"Cô thật sự quyết định rồi?"
An Kỳ gật đầu.
"Ừm."
"Tôi đã đợi."
"Đã cho anh ấy cơ hội."
"Nhưng anh ấy không quay đầu."
"Tôi không muốn các con lớn lên."
"Nhìn thấy mẹ mình ngày ngày giả vờ hạnh phúc."
Luật sư Trần hỏi.
"Còn Giang tổng?"
An Kỳ im lặng rất lâu.
Cuối cùng khẽ cười.
"Anh ấy sẽ đau."
"Nhưng."
"Đó là cái giá anh ấy phải trả."
"Bởi vì."
"Người làm vỡ gia đình này."
"Không phải tôi."
Cùng lúc đó.
Ở Giang thị.
Giang Mặc Thần ngồi trong văn phòng.
Tần Minh bước vào.
"Giang tổng."
"Lâm tiểu thư xin nghỉ phép."
Anh nhíu mày.
"Nghỉ thì nghỉ."
"Không cần báo với tôi."
Tần Minh hơi ngạc nhiên.
Gần đây.
Giang tổng dường như bắt đầu mất kiên nhẫn với Lâm Uyển Nghi.
Giang Mặc Thần nhìn đồng hồ.
Hôm nay.
Là ngày kỷ niệm kết hôn của anh và An Kỳ sắp đến.
Anh lấy điện thoại.
Mở album ảnh.
Nhìn ảnh cưới.
Khóe môi khẽ cong lên.
Anh nghĩ.
Có lẽ.
Anh nên kết thúc hoàn toàn mối quan hệ sai lầm kia.
Sau đó.
Tặng An Kỳ một bất ngờ.
Dẫn cô đi du lịch.
Cùng hai con.
Quay lại cuộc sống trước đây.
Trong lòng anh.
Vẫn luôn có một suy nghĩ cố chấp.
An Kỳ yêu anh như vậy.
Cô sẽ tha thứ.
Chỉ cần anh muốn quay đầu.
Nhưng anh không biết.
Người phụ nữ từng yêu anh nhất.
Đã không còn đứng ở nơi cũ nữa.
Cô chỉ đang chờ.
Chờ ngày kỷ niệm kết hôn.
Đặt xuống món quà cuối cùng.
Khép lại mười năm thanh xuân.
Và hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh.
Sáng sớm.
Ngày mười sáu tháng mười hai.
Ngày kỷ niệm kết hôn năm thứ sáu của Giang Mặc Thần và Thẩm An Kỳ.
Bầu trời thành phố Y hiếm hoi trong xanh.
Ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua rèm cửa.
Rơi xuống gương mặt đang say ngủ của Giang Mặc Thần.
Anh vô thức đưa tay sang bên cạnh.
Chiếc giường trống không.
Anh mở mắt.
Theo thói quen bước xuống lầu.
Trong phòng bếp.
Thẩm An Kỳ đang chuẩn bị bữa sáng.
Cô mặc váy len màu be.
Tóc dài buộc thấp.
Giống hệt dáng vẻ năm đó khiến anh rung động.
Nghe thấy tiếng bước chân.
Cô quay đầu.
"Mặc Thần."
"Anh dậy rồi."
Giang Mặc Thần bước tới.
Ôm cô từ phía sau.
Cằm đặt lên vai cô.
Khóe môi mang theo ý cười.
"Hôm nay."
"Là ngày đặc biệt."
An Kỳ khẽ cười.
"Ừm."
"Em nhớ."
Anh hôn nhẹ lên tóc cô.
"Tối nay."
"Anh chuẩn bị bất ngờ."
"Em phải đến."
An Kỳ gật đầu.
"Được."
"Em sẽ đến."
Giang Mặc Thần bật cười.
Trong lòng vô cùng nhẹ nhõm.
Anh cảm thấy.
Mọi chuyện cuối cùng cũng có thể quay về quỹ đạo.
Anh đã quyết định.
Sau hôm nay.
Anh sẽ cắt đứt hoàn toàn với Lâm Uyển Nghi.
Sẽ dành toàn bộ thời gian cho gia đình.
Bù đắp cho An Kỳ.
Bù đắp cho hai con.
Anh tin.
Chỉ cần mình thật lòng.
An Kỳ nhất định sẽ tha thứ.
Dù sao.
Cô yêu anh đến vậy.
Buổi trưa.
Sau khi Giang Mặc Thần rời đi.
An Kỳ đưa hai con lên phòng.
Giúp chúng thay quần áo.
Giang Tinh Hàn nghiêng đầu.
"Mẹ."
"Hôm nay mình đi đâu?"
An Kỳ ngồi xổm xuống.
Mỉm cười.
"Mẹ dẫn các con đi một nơi rất đẹp."
"Có biển."
"Có tuyết."
"Có rất nhiều bánh ngọt."
Hai cậu bé vui vẻ.
"Ba có đi không?"
An Kỳ im lặng vài giây.
Sau đó dịu dàng xoa đầu con.
"Không."
"Lần này."
"Chỉ có mẹ và các con."
Giang Tinh Dã hơi buồn.
"Ba biết không?"
An Kỳ khẽ cười.
"Rồi sẽ biết."
Chiều ba giờ.
Luật sư Trần đến biệt thự.
Đưa cho cô chiếc hộp nhung màu xanh đậm.
Bên trong.
Là chiếc USB.
Là ổ cứng lưu trữ.
Là toàn bộ tin nhắn.
Toàn bộ hình ảnh.
Toàn bộ những bằng chứng.
Những cuộc gọi nửa đêm.
Những lần thất hẹn.
Những hóa đơn khách sạn.
Những tin nhắn khiêu khích.
Những đoạn video mà Lâm Uyển Nghi từng gửi.
Những lời chế giễu.
Những câu nói:
"Chị nên nhường vị trí lại."
"Ngài ấy đã không còn yêu chị nữa."
Tất cả.
Được sắp xếp ngay ngắn.
Không thiếu một thứ nào.
An Kỳ mở hộp.
Lặng lẽ nhìn.
Một lúc sau.
Cô lấy thêm vào đó.
Chiếc khăn len màu xám.
Chiếc đồng hồ.
Tấm ảnh cưới đầu tiên.
Một phong thư.
Là thư Giang Mặc Thần viết năm hai mươi ba tuổi.
Nếu anh phản bội em.
Em đừng tha thứ.
An Kỳ đặt lá thư xuống.
Khóe mắt hơi đỏ.
Sau đó.
Cô viết thêm một bức thư mới.
Nét chữ thanh tú.
Rất đẹp.
Giang Mặc Thần.
Em từng nghĩ.
Tình yêu của chúng ta.
Có thể chống lại tất cả.
Em từng nghĩ.
Anh sẽ là người cùng em bạc đầu.
Là người nhìn thấy hai con trưởng thành.
Là người nắm tay em đi hết quãng đời còn lại.
Em đã cho anh rất nhiều cơ hội.
Cho đến khi em không còn đủ sức nữa.
Em không trách người thứ ba.
Bởi cô ta chỉ có thể bước vào.
Khi chính anh mở cửa.
Em cũng không hận anh.
Bởi vì.
Thứ đáng sợ nhất.
Không phải hận.
Mà là không còn yêu.
Khi anh nhìn thấy những thứ này.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com