Lâm Uyển Nghi cúi đầu.
"Vậy..."
"Ngài từng cảm thấy mệt không?"
Giang Mặc Thần hơi nhíu mày.
"Mệt?"
"Ừ."
"Kiểu như."
"Mỗi ngày đều sống giống nhau."
"Về nhà."
"Ăn cơm."
"Chơi với con."
"Ngủ."
"Lặp đi lặp lại."
"Từng có lúc."
"Ngài muốn thay đổi không?"
Trong phòng.
Im lặng vài giây.
Giang Mặc Thần nhìn ra cửa kính.
Mưa vẫn rơi.
Anh nhớ đến căn nhà sáng đèn.
Nhớ đến Thẩm An Kỳ ngồi đợi anh.
Nhớ đến hai đứa nhỏ ôm chân gọi ba.
Thật lâu sau.
Anh bật cười.
"Có lẽ..."
"Con người ai cũng từng nghĩ như vậy."
"Nhưng khi thật sự mất đi."
"Mới biết."
"Những điều bình thường ấy."
"Mới là thứ đáng quý nhất."
Lâm Uyển Nghi mỉm cười.
Nhưng trong mắt lại thoáng qua một tia lạnh lẽo.
Cô ta biết.
Giang Mặc Thần chưa dao động.
Nhưng cũng biết.
Anh đã bắt đầu cảm thấy cuộc sống của mình quá ổn định.
Mà một khi một người đàn ông bắt đầu cảm thấy cuộc sống quá ổn định.
Thì sẽ có người muốn trở thành cơn sóng gió.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại Giang Mặc Thần vang lên.
Màn hình hiện lên hai chữ.
【Vợ yêu】
Anh lập tức bắt máy.
Giọng nói của Thẩm An Kỳ dịu dàng truyền đến.
"Mặc Thần."
"Mưa lớn quá."
"Anh lái xe chậm thôi."
"Các con ngủ rồi."
"Em đợi anh về."
Giang Mặc Thần khẽ cười.
"Được."
"Anh về ngay."
Cúp điện thoại.
Anh đứng dậy.
Khoác áo vest.
"Tan làm."
Lâm Uyển Nghi nhìn theo bóng lưng anh.
Khóe môi nhếch lên một nụ cười rất nhạt.
Không sao.
Cô ta không vội.
Kẻ săn mồi chân chính.
Giỏi nhất.
Chính là chờ đợi.
Bởi cô ta biết.
Sẽ luôn có một ngày.
Người đàn ông ấy.
Tự mình bước qua ranh giới đầu tiên.
Tháng mười hai.
Thành phố Y đón đợt không khí lạnh đầu tiên.
Biệt thự nhà họ Giang vẫn sáng đèn như mọi ngày.
Phòng khách.
Hai cậu nhóc đang ngồi trên thảm chơi xếp hình.
Giang Tinh Dã ngẩng đầu.
Giọng non nớt.
"Mẹ."
"Ba hôm nay có về ăn cơm không?"
Thẩm An Kỳ đang bày thức ăn lên bàn.
Động tác hơi khựng lại.
Cô nhìn đồng hồ.
Bảy giờ tối.
Trên bàn là những món Giang Mặc Thần thích ăn nhất.
Canh sườn hầm.
Cá hấp.
Tôm sốt.
Cùng một phần bánh pudding mà hai đứa nhỏ đã cùng cô làm suốt cả buổi chiều.
Cô cười dịu dàng.
"Ba đang bận."
"Chúng ta đợi thêm một chút nhé."
Hai cậu bé ngoan ngoãn gật đầu.
Tám giờ.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Giang Mặc Thần.
【Vợ.】
【Tối nay anh có xã giao.】
【Đừng đợi anh.】
Thẩm An Kỳ nhìn màn hình thật lâu.
Sau đó trả lời.
【Được.】
【Uống ít rượu thôi.】
【Em để canh trong bếp.】
Rất nhanh.
Bên kia gửi đến một biểu tượng trái tim.
Cô khẽ cười.
Nhưng trong lòng lại xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.
Dường như.
Từ khi tiếp quản toàn bộ Giang thị.
Anh càng ngày càng bận.
Bận đến mức.
Một tuần chỉ về ăn cơm được hai lần.
Mười giờ tối.
Giang Mặc Thần trở về.
Trên người thoang thoảng mùi rượu.
Anh vừa bước vào.
Đã nhìn thấy Thẩm An Kỳ ngủ quên trên sofa.
Bên cạnh là hai đứa nhỏ.
Một đứa gối đầu lên chân mẹ.
Một đứa ôm cánh tay mẹ ngủ say.
Ánh đèn vàng nhạt.
Khung cảnh ấm áp đến mức khiến tim người ta mềm xuống.
Giang Mặc Thần đứng lặng rất lâu.
Một cảm giác áy náy tràn lên.
Anh nhẹ nhàng bế hai con về phòng.
Sau đó quay lại.
Ngồi xổm trước mặt Thẩm An Kỳ.
Ngắm nhìn gương mặt ngủ say của cô.
Vẫn đẹp như năm hai mươi tuổi.
Chỉ là.
Đôi mắt nhiều hơn vài phần dịu dàng của người làm mẹ.
Anh đưa tay vuốt tóc cô.
Nhẹ giọng.
"Xin lỗi."
"Dạo này anh thật sự quá bận."
Thẩm An Kỳ mở mắt.
Cười khẽ.
"Không sao."
"Em hiểu."
"Em chỉ sợ anh mệt."
Giang Mặc Thần ôm cô vào lòng.
"Đợi xong dự án này."
"Anh sẽ nghỉ phép."
"Đưa em và các con đi biển."
Thẩm An Kỳ tựa vào ngực anh.
"Được."
"Em tin anh."
Giang Mặc Thần cúi đầu.
Hôn nhẹ lên trán cô.
Anh không biết.
Có những lời hứa.
Một khi không thực hiện đúng hẹn.
Sẽ trở thành điều tiếc nuối nhất đời người.
Ngày hôm sau.
Trong phòng làm việc.
Lâm Uyển Nghi đặt tài liệu xuống bàn.
Cô ta nhìn thấy bức ảnh gia đình trên bàn.
Khóe môi nhếch lên.
"Giang tổng."
"Hôm qua ngài về muộn sao?"
Giang Mặc Thần gật đầu.
"Ừ."
"Các con ngủ rồi."
"Vợ tôi cũng ngủ quên."
Lâm Uyển Nghi mỉm cười.
"Giang phu nhân thật tốt."
"Nếu là tôi."
"Có lẽ tôi sẽ rất cô đơn."
Giang Mặc Thần ngẩng đầu.
"Cô đơn?"
"Ừ."
"Một người phụ nữ."
"Từ bỏ sự nghiệp."
"Từ bỏ ước mơ."
"Mỗi ngày chỉ quanh quẩn ở nhà."
"Chờ chồng."
"Chờ con."
"Có lẽ..."
"Cũng rất vất vả."
Giang Mặc Thần im lặng.
Trong đầu.
Đột nhiên hiện lên hình ảnh Thẩm An Kỳ năm đó.
Cô từng là nhà thiết kế trẻ nổi tiếng.
Từng đứng trên sân khấu nhận giải.
Từng được rất nhiều thương hiệu quốc tế mời hợp tác.
Nhưng sau khi sinh con.
Cô lại lựa chọn ở nhà.
Lựa chọn chăm sóc gia đình.
Anh bỗng cảm thấy.
Mình đã quá lâu không hỏi cô.
Rằng...
Liệu cô có còn thích cuộc sống hiện tại hay không.
Nhìn vẻ thất thần của anh.
Lâm Uyển Nghi cúi đầu.
Che đi nụ cười nơi khóe môi.
Bởi cô ta biết.
Hạt giống đầu tiên.
Đã được gieo xuống.
Khiến một người đàn ông bắt đầu cảm thấy có lỗi với vợ.
Cũng là lúc.
Người khác có thể dễ dàng bước vào khoảng trống trong lòng anh ta nhất.
Thời gian bước sang đầu năm mới.
Công việc tại Giang thị ngày càng bận rộn.
Giang Mặc Thần gần như sống ở công ty.
Mỗi ngày, khi anh trở về nhà, hai đứa trẻ đã ngủ say.
Buổi sáng, lúc anh rời đi, Thẩm An Kỳ còn đang chuẩn bị bữa sáng cho các con.
Khoảng cách giữa hai người dần xuất hiện.
Không phải vì hết yêu.
Mà bởi vì cuộc sống đã lặng lẽ chen vào giữa họ.
Buổi chiều.
Một cuộc họp kéo dài bốn tiếng đồng hồ vừa kết thúc.
Giang Mặc Thần day nhẹ thái dương.
Cảm thấy đầu óc có chút choáng váng.
Lâm Uyển Nghi bước vào.
Trên tay là một cốc trà nóng.
"Giang tổng."
"Ngài lại quên ăn trưa."
Giang Mặc Thần nhận lấy.
"Ừ."
"Quen rồi."
Lâm Uyển Nghi nhìn anh.
Khẽ cười.
"Giang phu nhân biết chắc sẽ đau lòng."
Nhắc đến Thẩm An Kỳ.
Ánh mắt Giang Mặc Thần dịu xuống.
"An Kỳ rất hay càm ràm."
"Nếu biết tôi bỏ bữa."
"Chắc chắn lại giận."
Lâm Uyển Nghi không đáp.
Chỉ cúi đầu thu dọn tài liệu.
Một lọn tóc rơi xuống bên má.
Động tác vô cùng quen thuộc.
Giang Mặc Thần hơi ngẩn người.
Trong thoáng chốc.
Anh như nhìn thấy Thẩm An Kỳ năm hai mươi tuổi.
Khi ấy.
Cô cũng thường ngồi trong thư viện.
Một tay chống cằm.
Một tay cầm bút chì.
Mái tóc dài buông xuống.
Ánh nắng chiếu lên gương mặt thanh tú.
Đẹp đến mức khiến anh nhớ suốt bảy năm.
Giang Mặc Thần nhanh chóng hoàn hồn.
Anh nhíu mày.
Tự cười nhạo chính mình.
Có lẽ.
Anh thật sự quá mệt.
Mới có thể nhìn người khác thành vợ mình.
Buổi tối.
Giang Mặc Thần hiếm hoi tan làm sớm.
Anh mua một bó hoa hồng trắng.
Mang về nhà.
Thẩm An Kỳ đang ngồi cùng hai con vẽ tranh.
Nghe thấy tiếng mở cửa.
Hai cậu nhóc lập tức chạy tới.
"Ba!"
"Ba về rồi!"
Giang Mặc Thần ôm lấy hai con.
Sau đó đi tới trước mặt Thẩm An Kỳ.
Đưa bó hoa cho cô.
"Tặng em."
Thẩm An Kỳ hơi bất ngờ.
"Hôm nay là ngày gì?"
Giang Mặc Thần cười.
"Không phải ngày gì cả."
"Chỉ là..."
"Anh chợt nhận ra."
"Dạo này mình đã bỏ quên em quá lâu."
Ánh mắt Thẩm An Kỳ khẽ dao động.
Nhưng rồi cô mỉm cười.
"Em không trách anh."
"Em biết anh đang rất vất vả."
Giang Mặc Thần ôm lấy cô.
Giọng nói có chút khàn.
"An Kỳ."
"Cảm ơn em."
"Cảm ơn em đã luôn hiểu cho anh."
Thẩm An Kỳ tựa đầu vào vai chồng.
Khóe môi cong lên.
Cô vẫn tin tưởng anh.
Tin tưởng người đàn ông đã theo đuổi mình suốt bảy năm.
Tin tưởng người từng quỳ dưới tuyết cầu hôn cô.
Cô không biết rằng.
Có những người đàn ông.
Không phải vì không yêu vợ nữa.
Mà bởi vì quá tin rằng.
Dù mình phạm sai lầm.
Người phụ nữ ấy vẫn sẽ ở nguyên nơi đó chờ mình quay về.
Và chính sự tự tin ấy.
Lại là thứ nguy hiểm nhất.
Bởi ở công ty.
Lâm Uyển Nghi đang đứng trước gương.
Lặng lẽ tháo bỏ lớp trang điểm.
Ngắm nhìn gương mặt ngày càng giống Thẩm An Kỳ của mình.
Khóe môi từ từ nhếch lên.
Cô ta biết.
Giang Mặc Thần đã bắt đầu chú ý đến cô.
Chỉ cần thêm một chút thời gian.
Thêm một chút dịu dàng.
Thêm một chút đúng lúc.
Người đàn ông tưởng như hoàn hảo ấy.
Cuối cùng rồi cũng sẽ bước qua giới hạn mà chính anh từng thề sẽ không bao giờ chạm tới.
Mùa xuân năm ấy.
Giang thị bước vào giai đoạn quan trọng nhất của dự án mở rộng thị trường nước ngoài.
Giang Mặc Thần gần như không có ngày nghỉ.
Buổi sáng.
Khi anh rời khỏi nhà.
Thẩm An Kỳ đang ngồi buộc tóc cho hai đứa nhỏ.
Buổi tối.
Khi anh trở về.
Đèn phòng trẻ em đã tắt từ lâu.
Có đôi khi.
Anh đứng trước cửa phòng.
Nhìn thấy một lớn hai nhỏ ngủ say trên chiếc giường lớn.
Anh muốn bước vào.
Muốn ôm lấy họ.
Nhưng điện thoại công việc lại vang lên.
Cuối cùng.
Anh chỉ đành kéo chăn cho ba mẹ con.
Rồi quay lại thư phòng.
Tiếp tục làm việc.
Một đêm nọ.
Cuộc họp kết thúc lúc mười hai giờ.
Mọi người trong phòng họp đều đã rời đi.
Chỉ còn lại Giang Mặc Thần.
Và Lâm Uyển Nghi.
Cô ta đặt một hộp cơm xuống bàn.
"Giang tổng."
"Ngài ăn chút gì đi."
Giang Mặc Thần không ngẩng đầu.
"Tôi không đói."
"Nhưng đau dạ dày."
Giọng nói của cô ta rất nhẹ.
"Ngài từng nói."
"Giang phu nhân sẽ lo lắng nếu biết ngài bỏ bữa."
Ngòi bút trong tay anh hơi dừng lại.
Cuối cùng.
Anh vẫn mở hộp cơm ra.
Là cháo hải sản.
Khẩu vị rất thanh đạm.
Giống hệt những món Thẩm An Kỳ thường nấu.
"Cô làm?"
"Ừm."
"Tôi học theo video."
"Không ngon bằng Giang phu nhân."
Giang Mặc Thần im lặng.
Ăn vài muỗng.
Rồi đặt xuống.
"Cảm ơn."
Lâm Uyển Nghi cười.
"Không có gì."
"Tôi chỉ không muốn người đã giúp tôi có một gia đình không vui."
Nghe đến đây.
Giang Mặc Thần ngẩng đầu.
Lần đầu tiên.
Anh cảm thấy.
Có lẽ.
Mình đã hiểu lầm cô gái này.
Cô ta không tranh giành.
Không vượt quá giới hạn.
Luôn giữ khoảng cách.
Dường như chỉ thật lòng biết ơn An Kỳ.
Điều anh không biết là.
Một người phụ nữ đủ kiên nhẫn.
Thường đáng sợ hơn một người phụ nữ nóng vội.
Đêm đó.
Giang Mặc Thần trở về nhà.
Đã gần hai giờ sáng.
Anh nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ.
Thẩm An Kỳ vẫn chưa ngủ.
Cô dựa đầu vào giường.
Trên tay cầm cuốn sách thiết kế.
Ánh đèn ngủ vàng nhạt phủ lên gương mặt dịu dàng của cô.
Nhìn thấy anh.
Cô mỉm cười.
"Về rồi sao?"
Giang Mặc Thần có chút áy náy.
"Xin lỗi."
"Anh lại về muộn."
Thẩm An Kỳ lắc đầu.
"Em không trách anh."
"Chỉ là..."
Cô nhìn anh.
Giọng nói rất nhẹ.
"Dạo này."
"Anh có vẻ rất mệt."
"Chúng ta đã gần nửa tháng chưa ăn cơm cùng nhau."
Trong lòng Giang Mặc Thần khẽ chấn động.
Anh bước tới.
Ngồi xuống bên cạnh cô.
Nắm lấy tay cô.
"Chờ dự án kết thúc."
"Anh sẽ đưa em và các con đi du lịch."
"Anh hứa."
Thẩm An Kỳ cười.
"Được."
"Em đợi anh."
Giang Mặc Thần ôm cô vào lòng.
Mùi hương quen thuộc khiến anh cảm thấy bình yên.
Anh vẫn yêu cô.
Vẫn yêu đến tận xương tủy.
Nhưng anh không biết.
Có đôi khi.
Phản bội không bắt đầu từ một cái ôm.
Một nụ hôn.
Hay một cuộc ngoại tình.
Mà bắt đầu từ việc.
Một người đàn ông quen với sự chăm sóc của một người phụ nữ khác.
Rồi tự nhủ với bản thân.
Chỉ như vậy thôi.
Mình sẽ không vượt quá giới hạn.
Mà con người.
Một khi đã tự cho phép bản thân phá vỡ nguyên tắc lần đầu.
Thì lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Chỉ còn là vấn đề thời gian.
Đầu tháng mười hai.
Thành phố Y đón một đợt rét hiếm thấy.
Nhiệt độ giảm xuống chỉ còn ba độ.
Giang thị vẫn sáng đèn đến tận khuya.
Mười một giờ đêm.
Giang Mặc Thần bước ra khỏi phòng họp.
Gương mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi.
Liên tiếp nửa tháng nay.
Anh gần như không có một ngày nghỉ ngơi tử tế.
Ngay lúc này.
Điện thoại rung lên.
Là cuộc gọi video của Thẩm An Kỳ.
Khóe môi Giang Mặc Thần vô thức cong lên.
Anh bấm nhận.
Trong màn hình.
Hai cậu nhóc mặc bộ đồ ngủ hình khủng long.
Đang chen nhau trước ống kính.
"Baba!"
"Baba!"
"Hôm nay con được cô giáo khen!"
Giang Mặc Thần cười.
"Thật sao?"
"Giỏi quá."
Giang Tinh Hàn chu môi.
"Ba."
"Ba về sớm đi."
"Con nhớ ba."
Giang Mặc Thần im lặng vài giây.
Trong lòng chợt đau nhói.
"Được."
"Cuối tuần ba dẫn hai con đi công viên."
Thẩm An Kỳ xuất hiện trong khung hình.
Mái tóc dài buộc lỏng.
Trên người là chiếc áo len màu trắng.
Dịu dàng như ánh trăng.
"Đừng hứa nếu anh không làm được."
"Con sẽ buồn."
Giang Mặc Thần cười.
"Lần này nhất định."
Thẩm An Kỳ nhìn anh.
Khẽ nói.
"Bên ngoài lạnh."
"Anh nhớ mặc thêm áo."
"Em để khăn quàng trong xe."
"Đừng để bị cảm."
Giang Mặc Thần gật đầu.
"Anh biết."
"Chờ anh về."
Cuộc gọi kết thúc.
Khóe môi anh vẫn còn mang theo ý cười.
Lúc này.
Lâm Uyển Nghi từ phía sau đi tới.
Trên tay cầm một chiếc khăn quàng cổ màu xám đậm.
"Giang tổng."
"Hôm nay ngài không mang khăn."
Giang Mặc Thần nhìn xuống.
Quả thật.
Anh quên lấy chiếc khăn An Kỳ chuẩn bị.
"Cảm ơn."
"Không cần."
"Tôi có thể tự về."
Lâm Uyển Nghi cười.
"Ngài bệnh."
"Người đau lòng nhất."
"Vẫn là Giang phu nhân."
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com