Cùng lúc đó.
Tại một căn hộ khác trong thành phố.
Mặc Thâm đặt điện thoại xuống.
Lục Tư Hàn ngồi đối diện.
“Cô ấy đã biết?”
“Chưa.”
“Cha cô ấy nói gì?”
“Không nhiều.”
Mặc Thâm nhíu mày.
“Nhưng có một chuyện.”
“Chuyện gì?”
Lục Tư Hàn đưa cho anh một tập hồ sơ.
“Đây là hồ sơ cũ của Hạ gia.”
Mặc Thâm mở ra.
Một tấm ảnh rơi xuống.
Anh nhặt lên.
Trong ảnh là một người phụ nữ trẻ.
Anh nhìn chằm chằm.
“Đây là…”
“Mẹ của An Nhiên.”
Mặc Thâm im lặng.
Anh chưa từng gặp bà.
Nhưng điều khiến anh sững sờ…
là người phụ nữ trong ảnh đang đứng cạnh một người đàn ông.
Người đàn ông đó…
chính là cha anh.
Tần Mặc Thâm ngẩng đầu.
“Chuyện này là sao?”
Lục Tư Hàn không trả lời.
Anh ta chỉ nói:
“Đó là bức ảnh được chụp…”
“Ba tháng trước khi An Nhiên ra đời.”
Mặc Thâm nhìn bức ảnh.
Một cảm giác bất an dâng lên.
Nếu cha anh quen mẹ An Nhiên từ trước…
thì chuyện giữa hai gia đình không bắt đầu từ năm An Nhiên tám tuổi.
Mà bắt đầu…
từ trước khi cô được sinh ra.
Và có lẽ…
sáu năm trước chỉ là phần cuối cùng của một câu chuyện đã kéo dài hơn hai mươi năm.
Mặc Thâm siết chặt bức ảnh.
“Lục Tư Hàn.”
“Ừ?”
“Có một chuyện tôi muốn biết.”
“Chuyện gì?”
“Người đứng sau tất cả…”
Mặc Thâm nhìn anh.
“Có phải là cha tôi không?”
Lục Tư Hàn im lặng.
Sự im lặng ấy…
chính là câu trả lời đáng sợ nhất.
“Có phải là cha tôi không?”
Mặc Thâm nhìn Lục Tư Hàn.
Căn phòng im lặng rất lâu.
Lục Tư Hàn không trả lời.
Anh chỉ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài, thành phố vẫn sáng đèn.
Những dòng xe chạy qua dưới màn đêm, giống như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng với Mặc Thâm…
thế giới của anh dường như vừa bị ai đó đảo ngược.
“Anh không trả lời?”
Giọng anh lạnh đi.
Lục Tư Hàn chậm rãi nói:
“Có những chuyện…”
“Không thể chỉ dựa vào một bức ảnh để kết luận.”
“Vậy anh biết gì?”
“Biết rằng cha cậu từng gặp mẹ An Nhiên.”
“Biết rằng họ có một thỏa thuận.”
“Biết rằng Tần gia từng tham gia vào chuyện năm đó.”
Mặc Thâm siết tay.
“Còn gì nữa?”
“Không.”
“Anh đang giấu tôi.”
“Đúng.”
Câu trả lời thẳng thắn khiến Mặc Thâm khựng lại.
“Vì sao?”
“Bởi vì nếu cậu biết hết…”
Lục Tư Hàn nhìn anh.
“Người đầu tiên cậu muốn hỏi sẽ là An Nhiên.”
Mặc Thâm im lặng.
“Và cô ấy sẽ là người bị kéo vào nguy hiểm đầu tiên.”
“Anh cho rằng tôi sẽ làm hại cô ấy?”
“Không.”
“Nhưng những người khác sẽ.”
Cùng lúc đó.
Nhà họ Hạ.
An Nhiên ngồi đối diện cha mình.
Trên bàn là một ly nước đã nguội.
Cô không động đến.
“Ba.”
“Ừ.”
“Ba nói mẹ có thể còn sống?”
Hạ Minh Sơn im lặng.
“Ba không chắc.”
“Nhưng ba biết bà ấy ở đâu.”
“Không.”
“Ba đang nói dối.”
Ông nhìn con gái.
“An Nhiên…”
“Con đã lớn rồi.”
“Con có quyền biết.”
Hạ Minh Sơn thở dài.
“Đúng.”
“Con có quyền biết.”
Ông đứng dậy, đi đến chiếc tủ cũ.
Lấy ra một chiếc hộp gỗ.
Đặt trước mặt cô.
“Đây là thứ mẹ con để lại.”
An Nhiên nhìn chiếc hộp.
“Con chưa từng thấy.”
“Bởi vì ba không muốn con thấy.”
“Vì sao?”
“Vì trong đó có những thứ…”
Ông dừng lại.
“Có thể khiến con gặp nguy hiểm.”
An Nhiên mở nắp.
Bên trong có vài tấm ảnh.
Một chiếc vòng cổ.
Một quyển sổ.
Và một phong bì.
Cô cầm phong bì lên.
Trên đó chỉ có hai chữ:
An Nhiên.
Cô mở ra.
Một tấm ảnh rơi xuống.
An Nhiên nhìn.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
Trong ảnh là mẹ cô.
Đứng bên cạnh một người đàn ông.
Tần Mặc Thâm.
Không phải Mặc Thâm hiện tại.
Mà là cha anh.
Tần Chính Viễn.
An Nhiên nhìn cha mình.
“Ba…”
“Đúng.”
“Ba biết?”
“Biết.”
“Họ từng quen nhau?”
“Không chỉ quen.”
Hạ Minh Sơn ngồi xuống.
“Trước khi mẹ con biến mất…”
“Bà ấy và Tần Chính Viễn từng hợp tác.”
“Về chuyện gì?”
“Tiền.”
“Và một dự án.”
An Nhiên cau mày.
“Dự án gì?”
“Không phải thời trang.”
“Là một dự án tài chính.”
“Liên quan đến một quỹ đầu tư.”
“Quỹ đó sau này…”
Ông nhìn cô.
“Trở thành nguồn vốn đầu tiên của tập đoàn Tần gia.”
An Nhiên im lặng.
“Vậy Tần gia…”
“Có liên quan.”
“Nhưng không có nghĩa Tần Mặc Thâm biết.”
Cô ngẩng đầu.
Cha cô nhìn cô.
“Ba chưa từng nói cậu ta biết.”
“Vậy tại sao ba bảo con tránh xa anh ấy?”
“Bởi vì…”
Hạ Minh Sơn siết chặt tay.
“Có những bí mật trong Tần gia mà ngay cả người nhà họ Tần cũng không biết.”
“Và ba sợ…”
“Con sẽ bị kéo vào.”
An Nhiên cúi đầu.
Trong lòng cô xuất hiện hai giọng nói.
Một giọng nói bảo cô:
Đừng tin anh ấy.
Giọng nói khác lại nói:
Anh ấy chưa từng làm gì tổn thương cô.
Cô không biết phải tin ai.
Sáng hôm sau.
Tần thị.
Cuộc họp hội đồng quản trị bắt đầu lúc chín giờ.
Mặc Thâm ngồi ở vị trí trung tâm.
Tần Chính Viễn đã lớn tuổi, nhưng vẫn giữ vẻ uy nghiêm.
Ông nhìn con trai.
“Con muốn điều tra chuyện cũ?”
“Đúng.”
“Vì sao?”
“Con muốn biết sự thật.”
“Có những chuyện không cần biết.”
“Nhưng con cần biết.”
Tần Chính Viễn đặt tài liệu xuống.
“Chuyện của thế hệ trước không liên quan đến con.”
Mặc Thâm cười nhạt.
“Nhưng nó liên quan đến người con yêu.”
Cả phòng im lặng.
Tần Chính Viễn nhìn anh.
“Con yêu cô ta?”
“Đúng.”
“Sau sáu năm?”
“Đúng.”
“Con vẫn chưa quên?”
“Chưa từng quên.”
Tần Chính Viễn im lặng.
Một lúc sau ông nói:
“Rời khỏi cô ấy.”
Mặc Thâm nhìn cha.
“Không.”
“Đây là mệnh lệnh.”
“Con không còn là đứa trẻ phải nghe mọi quyết định của cha.”
Tần Chính Viễn đứng dậy.
“Con không hiểu.”
“Vậy cha nói cho con hiểu.”
“Cha không thể.”
“Tại sao?”
“Bởi vì nếu con biết…”
Ông nhìn anh.
“Con sẽ không còn muốn ở bên cô ấy nữa.”
Mặc Thâm khựng lại.
“Cha đang đe dọa con?”
“Không.”
“Ta đang cảnh báo con.”
Chiều hôm đó.
An Nhiên đến công ty.
Cô vừa bước vào phòng làm việc thì thư ký chạy đến.
“Tổng giám đốc.”
“Có chuyện gì?”
“Có người gửi cái này.”
Một chiếc phong bì.
Không có tên người gửi.
An Nhiên mở ra.
Bên trong chỉ có một chiếc USB.
Cô cắm vào máy tính.
Một đoạn video xuất hiện.
Hình ảnh rất cũ.
Một căn phòng.
Một cô bé khoảng tám tuổi.
An Nhiên nhận ra mình.
Cô bé đang ngồi trên ghế.
Trước mặt là một người đàn ông.
Không nhìn rõ mặt.
Nhưng giọng nói…
An Nhiên lập tức nhận ra.
Là Tần Chính Viễn.
“Cháu biết Tần Mặc Thâm không?”
Cô bé lắc đầu.
“Không.”
“Sau này nếu gặp nó…”
“Đừng nói với nó về chuyện hôm nay.”
Cô bé ngơ ngác.
“Vì sao?”
“Bởi vì nó không biết gì.”
“Nhưng…”
“Nghe lời.”
Video chuyển cảnh.
Tần Chính Viễn đứng trước một người phụ nữ.
Mẹ của An Nhiên.
Bà đang khóc.
“Ông đã hứa.”
“Ta sẽ bảo vệ con bé.”
“Ông phải để nó sống bình thường.”
“Ta biết.”
“Không được để Mặc Cảnh biết.”
Tần Chính Viễn im lặng.
Sau đó nói:
“Ta sẽ xử lý.”
Video dừng.
An Nhiên ngồi bất động.
Cô không hiểu.
Nếu Tần Chính Viễn muốn bảo vệ cô…
thì tại sao mẹ cô lại cảnh báo cô không được tin Tần Mặc Thâm?
Rốt cuộc…
Tần gia đang bảo vệ cô?
Hay đang che giấu điều gì đó?
Buổi tối.
Mặc Thâm đến tìm cô.
Anh đứng ngoài cửa phòng làm việc.
“An Nhiên.”
Cô không đáp.
Anh mở cửa.
Cô đang ngồi trước máy tính.
Màn hình đã tắt.
“Em sao vậy?”
“Không có gì.”
“Anh nghe nói có người gửi USB cho em.”
An Nhiên nhìn anh.
“Anh biết?”
“Ừ.”
“Anh xem chưa?”
“Chưa.”
“Anh muốn xem không?”
“Muốn.”
Cô mở video.
Hai người cùng xem.
Khi hình ảnh cha anh xuất hiện…
Mặc Thâm im lặng.
An Nhiên quay sang.
“Anh biết chuyện này?”
“Không.”
“Anh chắc?”
“Chắc.”
“Anh chưa từng thấy video?”
“Chưa.”
Cô nhìn anh.
“Vậy tại sao ông ấy lại biết em?”
“Anh không biết.”
“Và tại sao ông ấy lại nói sẽ bảo vệ em?”
Mặc Thâm không trả lời.
An Nhiên nhìn anh.
“Anh có tin cha mình không?”
Anh im lặng vài giây.
“Không biết.”
Đây là lần đầu tiên cô nghe anh nói như vậy.
Một người luôn bình tĩnh.
Luôn chắc chắn.
Lần đầu tiên…
anh thừa nhận mình không biết.
“An Nhiên.”
“Ừ?”
“Em đang nghi ngờ anh?”
Cô không trả lời.
Mặc Thâm nhìn cô.
“Anh hiểu.”
“Không.”
“Anh hiểu.”
Anh ngồi xuống đối diện cô.
“Em có quyền nghi ngờ.”
“Nhưng anh chỉ muốn em biết một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Anh không biết những gì cha anh đã làm.”
“Anh cũng không biết mẹ em.”
“Nhưng nếu ông ấy thực sự làm điều gì tổn thương em…”
Anh dừng lại.
“Anh sẽ không đứng về phía ông ấy.”
An Nhiên nhìn anh.
“Anh sẽ đứng về phía ai?”
Mặc Thâm không do dự.
“Em.”
Cô cắn môi.
“Cho dù người em nghi ngờ là cha anh?”
“Cho dù là cha anh.”
“Cho dù Tần gia có sụp đổ?”
“Cho dù vậy.”
An Nhiên nhìn anh.
“Anh không sợ mất tất cả?”
Mặc Thâm khẽ cười.
“Anh từng mất em rồi.”
“Anh còn sợ gì nữa?”
Câu nói khiến An Nhiên chết lặng.
Cô không biết phải đáp thế nào.
Mặc Thâm đứng dậy.
“Anh đi.”
“Khoan.”
Anh quay lại.
An Nhiên nhìn anh.
“Anh…”
Cô muốn hỏi rất nhiều.
Nhưng cuối cùng chỉ nói:
“Vết thương còn đau không?”
Mặc Thâm khựng lại.
Sau đó cười.
“Đau.”
“Thật?”
“Ừ.”
“Vậy đi bệnh viện.”
“Được.”
Anh quay người.
Lần này, An Nhiên không ngăn anh.
Nhưng khi cánh cửa đóng lại…
cô mới nhận ra tay mình đang nắm chặt mảnh giấy.
Đừng tin Tần Mặc Thâm.
Cô nhìn nó.
Rồi nhìn cánh cửa.
Lần đầu tiên trong đời…
An Nhiên phát hiện mình đang đứng giữa hai lựa chọn.
Tin người mình yêu…
hay tin người đã sinh ra mình.
Đêm đó.
Tần Chính Viễn đứng một mình trong thư phòng.
Ông nhìn bức ảnh cũ.
Trong ảnh là mẹ An Nhiên.
Bên cạnh bà là một người đàn ông trẻ.
Tần Chính Viễn.
Và phía sau họ…
là một cô bé tám tuổi đang nắm tay một cậu bé.
Tần Mặc Thâm.
Ông đưa tay chạm lên bức ảnh.
“Xin lỗi…”
Giọng ông rất thấp.
“Ta đã cố giữ lời hứa.”
“Nhưng cuối cùng…”
“Vẫn để hai đứa gặp nhau.”
Cửa phòng mở.
Một người đàn ông bước vào.
“Ông chủ.”
Tần Chính Viễn không quay lại.
“Cô ấy đã nhận được USB?”
“Rồi.”
“Còn Mặc Thâm?”
“Đã xem.”
Ông nhắm mắt.
“Vậy là bắt đầu rồi.”
Người đàn ông hỏi:
“Có cần ngăn họ lại không?”
Tần Chính Viễn im lặng.
Một lúc lâu sau mới nói:
“Không.”
“Để chúng nó tự tìm.”
“Đến khi biết toàn bộ sự thật…”
Ông nhìn bức ảnh.
“Chúng nó sẽ hiểu tại sao năm đó…”
“Ta phải để mẹ của An Nhiên biến mất.”
Người đàn ông cúi đầu.
“Vâng.”
Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu rơi.
Và không ai biết rằng…
ở một nơi cách đó hàng trăm cây số…
một người phụ nữ đang ngồi trước màn hình máy tính.
Trên màn hình là hình ảnh An Nhiên.
Bà đưa tay chạm lên gương mặt cô.
Đôi mắt đỏ hoe.
“An Nhiên…”
“Con gái của mẹ…”
“Cuối cùng con cũng bắt đầu nhớ rồi.”
Đêm đã rất khuya.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi không ngừng.
Hạ An Nhiên ngồi một mình trong phòng làm việc.
Trên màn hình máy tính là hình ảnh cuối cùng của đoạn video.
Người phụ nữ ấy.
Mẹ cô.
Suốt hơn hai mươi năm, cô luôn nghĩ mẹ đã chết.
Một người đã không còn tồn tại trong cuộc đời cô.
Nhưng đêm nay, cô lại biết được một sự thật khác.
Mẹ có thể vẫn còn sống.
Không những thế…
người phụ nữ ấy còn đang ở đâu đó.
Nhìn cô.
Theo dõi cô.
Biết cô đang làm gì.
An Nhiên đưa tay che mắt.
Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
“Mẹ…”
Cô khẽ gọi.
“Rốt cuộc mẹ đang ở đâu?”
Không có câu trả lời.
Điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
“Nếu muốn biết mẹ cô còn sống hay không, ngày mai 10 giờ sáng hãy đến nhà ga cũ phía Tây.”
Bên dưới là một câu khác.
“Chỉ được đi một mình.”
An Nhiên nhìn màn hình.
Trong lòng lập tức cảnh giác.
Cô không trả lời.
Tin nhắn thứ hai đến ngay sau đó.
“Đừng nói cho Tần Mặc Thâm.”
Cô siết chặt điện thoại.
Lại là câu này.
Đừng tin Mặc Thâm.
Đừng nói cho Mặc Thâm.
Tại sao tất cả những người biết chuyện đều cố tình đẩy cô ra khỏi anh?
An Nhiên nhìn tin nhắn rất lâu.
Sau đó mở danh bạ.
Tên của Mặc Thâm nằm ngay trên đầu.
Ngón tay cô dừng lại.
Cuối cùng…
cô không gọi.
Sáng hôm sau.
Mười giờ kém mười.
An Nhiên đứng trước nhà ga cũ.
Nơi này đã bị bỏ hoang nhiều năm.
Nhà ga từng là một trong những tuyến đường quan trọng của thành phố, nhưng sau khi tuyến mới được xây dựng, nơi đây dần bị bỏ quên.
Cửa sắt phủ đầy rỉ sét.
Sân ga vắng tanh.
An Nhiên đứng dưới mái hiên.
Cô nhìn đồng hồ.
9 giờ 59 phút.
Không có ai.
10 giờ.
Vẫn không có ai.
10 giờ 03.
Một người phụ nữ mặc áo khoác dài bước ra từ phía sau tòa nhà.
Bà đeo kính đen.
Khăn choàng che gần nửa khuôn mặt.
An Nhiên lập tức cảnh giác.
“Là bà gửi tin nhắn?”
Người phụ nữ không trả lời.
Chỉ nhìn cô.
Rất lâu.
Ánh mắt ấy khiến An Nhiên có cảm giác kỳ lạ.
Quen thuộc.
Nhưng cô không thể nhớ mình đã từng gặp bà ở đâu.
“Bà là ai?”
Người phụ nữ bước thêm một bước.
“Con…”
Giọng bà run lên.
An Nhiên sững người.
Không hiểu vì sao chỉ một chữ ấy…
lại khiến tim cô đau nhói.
“Bà gọi tôi là gì?”
Người phụ nữ lập tức im lặng.
Bà quay mặt đi.
“Xin lỗi.”
An Nhiên nhìn bà.
“Bà biết mẹ tôi?”
“Biết.”
“Mẹ tôi còn sống không?”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com