Người phụ nữ không trả lời ngay.
Sau vài giây…
bà nói:
“Có.”
An Nhiên đứng bất động.
Mặc dù đã đoán trước.
Nhưng khi thật sự nghe được câu trả lời…
cô vẫn cảm thấy đầu óc trống rỗng.
“Mẹ tôi đang ở đâu?”
“Không thể nói.”
“Tại sao?”
“Bởi vì nếu cô biết…”
Bà nhìn cô.
“Cô sẽ gặp nguy hiểm.”
An Nhiên cười nhạt.
“Nguy hiểm?”
“Suốt hơn hai mươi năm tôi đã sống như thế nào?”
“Ba tôi nói mẹ chết.”
“Bà ngoại chết.”
“Nhưng tất cả đều là giả.”
“Bây giờ bà lại nói tôi không thể biết?”
Người phụ nữ cúi đầu.
“Ta hiểu cô tức giận.”
“Nhưng…”
“Ta không có lựa chọn.”
“Vậy ai có?”
An Nhiên bước tới.
“Là mẹ tôi?”
“Hay là Tần gia?”
Người phụ nữ khựng lại.
An Nhiên lập tức nhận ra.
“Tôi nói đúng?”
“Không.”
“Vậy tại sao bà phản ứng như vậy?”
Người phụ nữ im lặng.
An Nhiên nhìn bà.
“Mẹ tôi có liên quan đến Tần Chính Viễn?”
“Có.”
“Cha tôi?”
“Có.”
“Lục Chính Thành?”
“Có.”
“Còn Tần Mặc Thâm?”
Người phụ nữ lập tức ngẩng đầu.
Sắc mặt thay đổi.
An Nhiên nhìn bà.
“Có đúng không?”
“Đừng nhắc đến cậu ấy.”
“Tại sao?”
“Cậu ấy không giống những gì cô nghĩ.”
An Nhiên lạnh người.
“Anh ấy là người xấu?”
“Không.”
“Vậy tại sao tôi không được tin anh ấy?”
Người phụ nữ nhìn cô.
Một lúc lâu sau mới nói:
“Bởi vì nếu cô yêu cậu ấy…”
“Cô sẽ trở thành điểm yếu của cậu ấy.”
An Nhiên sững lại.
Người phụ nữ quay đi.
“Đừng tìm mẹ nữa.”
“Đừng điều tra chuyện năm đó.”
“Và càng đừng để Tần Mặc Thâm biết cô đã gặp ta.”
An Nhiên lập tức nắm lấy cổ tay bà.
“Khoan!”
Người phụ nữ giật mình.
An Nhiên nhìn chằm chằm vào đôi mắt phía sau kính.
“Mẹ tôi…”
“Có phải là bà không?”
Người phụ nữ chết lặng.
Hai người nhìn nhau.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Cuối cùng…
bà nhẹ nhàng tháo kính xuống.
An Nhiên nhìn khuôn mặt trước mắt.
Cô không biết phải nói gì.
Mặc dù đã hơn hai mươi năm.
Mặc dù gương mặt đã thay đổi.
Nhưng đôi mắt ấy…
cô đã nhìn thấy trong bức ảnh.
Đã nghe thấy giọng nói ấy trong cuộn băng.
“Mẹ…”
Môi cô run lên.
Người phụ nữ quay mặt đi.
Nước mắt rơi xuống.
“An Nhiên…”
Chỉ hai chữ.
Nhưng toàn bộ thế giới của cô như sụp đổ.
Cô bước lên.
“Mẹ!”
Người phụ nữ ôm lấy cô.
Hai mẹ con ôm nhau giữa nhà ga cũ.
Không có lời giải thích.
Không có câu hỏi.
Chỉ có tiếng khóc.
An Nhiên chưa từng nghĩ…
mình sẽ có ngày được gọi tiếng “mẹ” một lần nữa.
Cô khóc như một đứa trẻ.
“Con tưởng mẹ chết rồi…”
“Xin lỗi.”
“Mẹ xin lỗi…”
“Con đã tìm mẹ…”
“Con không biết mẹ ở đâu…”
“Xin lỗi con.”
“Con ghét mẹ…”
“Mẹ biết.”
“Con rất ghét mẹ.”
“Ừ.”
“Nhưng con nhớ mẹ.”
Người phụ nữ ôm cô chặt hơn.
“Mẹ biết.”
Nhưng cuộc đoàn tụ chỉ kéo dài vài phút.
Người phụ nữ đột nhiên đẩy An Nhiên ra.
“Con phải đi.”
“Không.”
“An Nhiên.”
“Con không đi.”
“Nghe mẹ.”
“Mẹ không thể lại mất con.”
“Mẹ đã mất con một lần rồi.”
“Không thể có lần thứ hai.”
An Nhiên nắm tay bà.
“Con muốn biết tất cả.”
“Không được.”
“Con có quyền.”
“Đúng.”
Người phụ nữ lau nước mắt.
“Nhưng có những sự thật…”
“Con biết rồi sẽ chết.”
An Nhiên khựng lại.
“Mẹ đang nói gì?”
“Người đứng sau tất cả vẫn còn sống.”
“Ai?”
“Ta không thể nói.”
“Là Tần Chính Viễn?”
Người phụ nữ lắc đầu.
“Không.”
“Là Lục Tư Hàn?”
“Không.”
“Lục Tư Vũ?”
“Không.”
An Nhiên nhìn bà.
“Vậy là ai?”
Người phụ nữ nhìn cô.
Ánh mắt chứa đầy sợ hãi.
“Người đó…”
“Ngay từ đầu đã ở bên cạnh con.”
An Nhiên chết lặng.
“Bên cạnh con?”
“Đúng.”
“Là ai?”
Người phụ nữ định nói.
Nhưng đột nhiên…
tiếng xe vang lên ngoài nhà ga.
Sắc mặt bà lập tức thay đổi.
“Có người đến.”
An Nhiên quay lại.
Một chiếc xe màu đen dừng phía trước.
Người phụ nữ nắm tay cô.
“Đi!”
Hai người chạy vào hành lang phía sau.
“Lối này!”
“Mẹ!”
“Đừng hỏi!”
Họ chạy qua một cánh cửa cũ.
Phía sau là đường ray bỏ hoang.
Người phụ nữ nhìn quanh.
“Con đi theo đường này.”
“Còn mẹ?”
“Mẹ sẽ đánh lạc hướng họ.”
“Không!”
“An Nhiên!”
Bà giữ vai cô.
“Con phải sống.”
“Đừng để bất kỳ ai biết con đã gặp mẹ.”
“Đặc biệt là…”
Bà dừng lại.
An Nhiên hiểu.
“Tần Mặc Thâm?”
Người phụ nữ không trả lời.
Chỉ ôm cô lần cuối.
“Con gái…”
“Mẹ yêu con.”
Sau đó bà đẩy cô về phía đường hầm.
“Đi!”
“Mẹ!”
An Nhiên quay lại.
Nhưng người phụ nữ đã chạy theo hướng ngược lại.
Cô muốn đuổi theo.
Nhưng tiếng động cơ xe phía sau càng lúc càng gần.
Cuối cùng…
An Nhiên nghiến răng.
Chạy vào đường hầm.
Mười phút sau.
Một chiếc xe dừng trước nhà ga.
Mặc Thâm bước xuống.
Anh nhìn xung quanh.
Lục Tư Hàn theo sau.
“Cô ấy đâu?”
“Không biết.”
“Anh nói cô ấy đến đây?”
“Ừ.”
Mặc Thâm nhìn chiếc điện thoại.
Không có cuộc gọi.
Không có tin nhắn.
Sắc mặt anh ngày càng khó coi.
“An Nhiên chưa từng nói dối tôi.”
Lục Tư Hàn nhìn anh.
“Cậu chắc?”
“Ừ.”
“Cô ấy có thể đang giấu cậu.”
Mặc Thâm quay lại.
“Anh biết cô ấy ở đây?”
“Không.”
“Vậy tại sao anh đến?”
Lục Tư Hàn im lặng.
Mặc Thâm nhìn anh.
“Anh biết.”
“Biết gì?”
“Anh biết cô ấy sẽ đến đây.”
Lục Tư Hàn không trả lời.
Mặc Thâm bước tới.
“Anh biết mẹ cô ấy ở đâu?”
“…”
“Lục Tư Hàn.”
“Trả lời tôi.”
Lục Tư Hàn nhìn anh.
“Có.”
“Ở đâu?”
“Cậu không nên biết.”
Mặc Thâm cười lạnh.
“Lại câu này.”
“Các người đều nói với tôi như vậy.”
“Không được biết.”
“Không được hỏi.”
“Không được tìm.”
“Nhưng cô ấy đang gặp nguy hiểm.”
Lục Tư Hàn nhìn anh.
“Chính vì vậy…”
“Cậu càng không được tìm.”
“Vì sao?”
“Bởi vì cậu là lý do cô ấy có thể chết.”
Mặc Thâm sững người.
“Ý anh là gì?”
“Người đứng sau…”
Lục Tư Hàn dừng lại.
“Đang dùng cô ấy để tìm cậu.”
Mặc Thâm siết chặt tay.
“Vậy càng phải để tôi ở bên cô ấy.”
“Không.”
“Cậu không hiểu.”
“Vậy nói cho tôi hiểu.”
Lục Tư Hàn nhìn anh rất lâu.
Cuối cùng chỉ nói:
“Trong vụ việc năm đó…”
“Người bị nhắm đến ban đầu…”
“Không phải An Nhiên.”
Mặc Thâm khựng lại.
“Là ai?”
“Cậu.”
Ở một nơi khác.
An Nhiên chạy ra khỏi đường hầm.
Cô đứng dưới một hàng cây.
Thở gấp.
Điện thoại rung lên.
Một tin nhắn.
Không có số.
“Đừng trách mẹ cô.”
“Bà ấy đã làm tất cả để bảo vệ cô.”
An Nhiên nhìn màn hình.
Tin nhắn tiếp theo xuất hiện.
“Nhưng bà ấy chưa nói cho cô biết một chuyện.”
“Năm đó, người cứu cô khỏi vụ tai nạn…”
“Không phải Tần Mặc Cảnh.”
An Nhiên chết lặng.
Một tin nhắn cuối cùng.
“Là Tần Mặc Thâm.”
Cô nhìn dòng chữ.
Tim đập mạnh.
Không thể nào.
Mặc Thâm khi đó mới mười tuổi.
Nhưng ký ức trong đầu cô…
lại bắt đầu thay đổi.
Cậu bé đứng trước mặt cô.
Bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay cô.
Giọng nói dịu dàng:
“Đừng sợ.”
“Anh ở đây.”
An Nhiên nhắm mắt.
Một hình ảnh khác xuất hiện.
Một chiếc xe.
Tiếng phanh.
Một người đàn ông ngã xuống.
Một cậu bé ôm lấy cô.
Và phía xa…
một người khác đang đứng nhìn.
An Nhiên mở mắt.
Cô chợt hiểu.
Bức ảnh có hai Tần Mặc Thâm…
không phải vì có hai người giống nhau.
Mà vì…
người đứng cạnh cô năm đó và người xuất hiện sau vụ tai nạn… chưa chắc là cùng một người.
Điện thoại lại rung.
Lần này là cuộc gọi.
Tên người gọi hiện lên:
Tần Mặc Thâm.
An Nhiên nhìn màn hình.
Cô không biết mình nên nghe hay không.
Cuối cùng…
cô vẫn bấm nhận.
“An Nhiên.”
Giọng anh vang lên.
Khàn và gấp gáp.
“Em đang ở đâu?”
Cô im lặng.
“Anh đang tìm em.”
“…”
“An Nhiên.”
“Anh có từng giấu em chuyện gì không?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Một khoảng lặng rất dài.
Sau đó Mặc Thâm nói:
“Có.”
Tim cô như ngừng đập.
“Nhưng anh chưa từng muốn lừa em.”
An Nhiên siết chặt điện thoại.
“Vậy anh nói cho em biết.”
“Chuyện gì?”
“Đêm đó.”
“Anh có thật sự cứu em không?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Rất lâu.
Cuối cùng…
Mặc Thâm đáp:
“Anh không biết.”
An Nhiên nhắm mắt.
Nước mắt lại rơi.
Cô không biết…
mình còn có thể tin anh đến bao nhiêu.
Nhưng cô biết một điều.
Sáu năm trước, cô đã từng từ chối anh vì nghĩ tình yêu là thứ khiến cô mất đi sự tự do.
Còn bây giờ…
cô lại sợ rằng sự thật sẽ khiến cô mất đi người duy nhất mà cô từng thật sự muốn giữ lại.
“Anh không biết.”
Ba chữ ấy khiến An Nhiên im lặng rất lâu.
Cô đứng giữa con đường vắng, điện thoại áp bên tai.
Mưa bắt đầu rơi.
Từng giọt nước lạnh buốt rơi xuống tóc và vai cô.
“Anh không biết…”
An Nhiên chậm rãi lặp lại.
“Vậy tại sao anh lại không biết?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Mặc Thâm đang đứng trong nhà ga cũ.
Anh nhìn đường ray trước mặt.
Trong đầu hiện lên những hình ảnh đã bị anh cố tình chôn sâu suốt nhiều năm.
“Bởi vì anh không nhớ rõ.”
“Không nhớ rõ chuyện gì?”
“Đêm đó.”
An Nhiên siết chặt điện thoại.
“Anh bao nhiêu tuổi?”
“Mười tuổi.”
“Anh nhớ được gì?”
Mặc Thâm nhắm mắt.
“Anh nhớ có một chiếc xe.”
“Anh nhớ tiếng phanh.”
“Anh nhớ em khóc.”
“Sau đó…”
Anh dừng lại.
“Anh tỉnh lại ở bệnh viện.”
An Nhiên khựng người.
“Anh cũng bị thương?”
“Ừ.”
“Vậy người cứu em…”
“Có thể là anh.”
“Có thể?”
“Nhưng anh không chắc.”
An Nhiên cắn môi.
“Vậy tại sao anh lại từng nói với em rằng anh cứu em?”
“Anh chưa từng nói.”
“Không.”
Cô lập tức phản bác.
“Anh từng nói.”
“Anh nói lúc em còn nhỏ…”
“Anh bảo chính anh đã kéo em ra khỏi chiếc xe.”
Mặc Thâm im lặng.
“An Nhiên.”
“Ừ?”
“Anh không nhớ mình đã nói câu đó.”
Cô sững sờ.
“Không thể nào.”
“Nhưng anh tin em.”
“Anh tin những gì em nhớ.”
“Còn ký ức của anh…”
Anh khẽ thở ra.
“Có một đoạn bị mất.”
Hai mươi phút sau.
Mặc Thâm tìm thấy An Nhiên dưới mái hiên của một cửa hàng đã đóng cửa.
Anh bước xuống xe.
Không mang ô.
Áo sơ mi nhanh chóng ướt một mảng ở vai.
An Nhiên nhìn anh.
Không nói gì.
Mặc Thâm đứng trước mặt cô.
“Em có bị thương không?”
“Không.”
“Có ai làm gì em không?”
“Không.”
“Vậy tốt.”
Anh không hỏi thêm.
An Nhiên nhìn anh.
“Anh không hỏi em đã gặp ai?”
“Anh biết em không muốn nói.”
“Anh không tức giận?”
“Có.”
Cô hơi ngạc nhiên.
Mặc Thâm nhìn cô.
“Anh rất tức giận.”
“Nhưng anh không có quyền ép em.”
An Nhiên cúi đầu.
“Em đã gặp mẹ.”
Cả người Mặc Thâm cứng lại.
Anh không hỏi ngay.
Chỉ nhìn cô.
“Bà ấy còn sống?”
“Ừ.”
Một thoáng nhẹ nhõm xuất hiện trong mắt anh.
Nhưng rất nhanh biến mất.
“Bà ấy nói gì?”
“Không nhiều.”
“Có nhắc đến anh?”
An Nhiên im lặng.
Mặc Thâm hiểu.
“Có.”
“Ừ.”
“Bà ấy bảo em đừng tin anh?”
An Nhiên ngẩng đầu.
“Anh biết?”
“Anh đoán.”
Cô nhìn anh.
“Anh không giận?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Bởi vì nếu là anh…”
Anh nhìn cô.
“Anh cũng sẽ nghi ngờ một người mà mẹ mình bảo phải tránh xa.”
An Nhiên không nói gì.
Mặc Thâm bước đến gần.
“Nhưng anh muốn em nhớ một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Anh có thể có bí mật.”
“Có thể có chuyện anh chưa nói.”
“Nhưng anh chưa từng làm điều gì với mục đích tổn thương em.”
“Anh biết.”
Cô nói rất khẽ.
Mặc Thâm khựng lại.
“Em biết?”
“Ừ.”
“Vậy sao em vẫn khóc?”
An Nhiên đưa tay lau mặt.
“Em không biết.”
“Có lẽ…”
“Em sợ.”
“Em sợ điều gì?”
Cô nhìn anh.
“Sợ tất cả những thứ em từng tin đều là giả.”
Mặc Thâm im lặng.
“Gia đình.”
“Quá khứ.”
“Cả anh.”
Giọng cô run lên.
“Em không biết đâu mới là sự thật.”
Mặc Thâm nhìn cô rất lâu.
Sau đó cởi áo khoác.
Khoác lên vai cô.
“Vậy thì chúng ta cùng tìm.”
“Anh không cần em tin anh ngay.”
“Chỉ cần…”
Anh dừng lại.
“Đừng một mình.”
An Nhiên cúi đầu.
Nước mắt lại rơi.
Lần này…
cô không lau.
Trên đường về.
Hai người ngồi trong xe.
Không ai nói gì.
Mưa đập lên cửa kính.
Đèn đường kéo thành những vệt dài.
An Nhiên nhìn ra ngoài.
Một lúc sau cô hỏi:
“Mặc Thâm.”
“Ừ?”
“Anh có từng nhớ em trong sáu năm đó không?”
Tay anh trên vô lăng khựng lại.
“Có.”
“Bao lâu?”
“Ngày nào cũng nhớ.”
Cô quay sang.
Anh vẫn nhìn phía trước.
“Nhưng anh không gọi cho em.”
“Vì sao?”
“Vì em đã nói…”
Anh cười rất nhẹ.
“Em không muốn yêu.”
“Em muốn tự mình sống.”
“Anh hiểu.”
An Nhiên cúi đầu.
“Em xin lỗi.”
“Không cần.”
“Nhưng…”
“An Nhiên.”
Anh ngắt lời.
“Anh không muốn em xin lỗi vì đã chọn cuộc đời của em.”
“Anh từng đau.”
“Nhưng đó không phải lỗi của em.”
Cô nhìn anh.
“Vậy sáu năm qua…”
“Anh sống thế nào?”
“Đi học.”
“Làm việc.”
“Sau đó tiếp quản công ty.”
“Còn tình cảm?”
Anh im lặng.
“Không có ai.”
An Nhiên ngẩn ra.
“Thật?”
“Ừ.”
“Không có ai theo đuổi anh?”
“Có.”
“Anh không thích?”
“Không.”
“Vì sao?”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Không phải em.”
An Nhiên lập tức quay mặt đi.
Tai cô nóng lên.
Cô nhìn ra cửa sổ.
Không dám nói nữa.
Nhưng khóe môi…
không tự chủ được mà cong lên rất nhẹ.
Ngày hôm sau.
An Nhiên quay lại công ty.
Cô không kể chuyện gặp mẹ cho bất kỳ ai.
Chỉ có một người biết.
Mặc Thâm.
Và anh cũng không hỏi thêm.
Hai người tiếp tục chuẩn bị cho buổi trình diễn.
Chỉ còn hai ngày.
Cả đội thiết kế gần như làm việc xuyên đêm.
Đến tối.
An Nhiên đang kiểm tra bản mẫu thì một nhân viên chạy vào.
“Tổng giám đốc!”
“Chuyện gì?”
“Có vấn đề với lô vải chính.”
“Vấn đề gì?”
“Chất lượng không đạt.”
An Nhiên lập tức đứng dậy.
“Đưa tôi xem.”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com