Hai giờ mười bảy phút sáng.
Chiếc xe dừng trước xưởng mẫu của HN.
Từ xa đã có thể nhìn thấy ánh đèn đỏ xanh của xe cứu hỏa.
Mùi khói vẫn còn lẩn quẩn trong không khí.
Một góc nhà kho đã bị thiêu đen.
Những khung cửa kính vỡ vụn.
Nước từ vòi chữa cháy chảy thành từng dòng trên nền đất.
An Nhiên mở cửa xe trước khi xe dừng hẳn.
Cô chạy vào.
“Hạ tổng!”
Một nhân viên bảo vệ lập tức chạy đến.
“Đừng vào trong! Khu vực đó vẫn chưa an toàn.”
“Bộ sưu tập đâu?”
“Đội cứu hộ đang kiểm tra…”
“Các mẫu ở đâu?”
“Kho số ba.”
An Nhiên lập tức muốn đi vào.
Một bàn tay giữ lấy cổ tay cô.
“Không được.”
Cô quay lại.
Mặc Thâm.
“Buông tôi ra.”
“Bên trong còn nguy hiểm.”
“Đó là bộ sưu tập của tôi.”
“Anh biết.”
“Anh không hiểu.”
An Nhiên nhìn anh.
“Ba tháng.”
Giọng cô run lên.
“Chúng tôi đã chuẩn bị ba tháng.”
Mặc Thâm không nói.
“Những bản thiết kế đó là tâm huyết của cả đội.”
Cô hít sâu.
“Không thể mất như vậy được.”
Mặc Thâm nhìn cô vài giây.
Sau đó buông tay.
“Anh không vào.”
An Nhiên ngẩn ra.
“Nhưng…”
“Anh sẽ đứng đây.”
Anh nhìn vào bên trong.
“Còn em không được vào.”
Cô không hiểu.
Mặc Thâm nói:
“Em muốn giữ bộ sưu tập, anh hiểu. Nhưng nếu em xảy ra chuyện, mọi thứ sẽ thật sự kết thúc.”
An Nhiên cắn môi.
Cuối cùng cô đứng lại.
Gần một giờ sau.
Đội cứu hỏa cho phép người của HN vào khu vực an toàn.
An Nhiên cùng Lâm Dao bước vào.
Kho số ba gần như đã cháy rụi.
Những chiếc váy được treo trên giá đều biến dạng vì nhiệt.
Một số bản thiết kế bị cháy mất góc.
An Nhiên đứng giữa căn phòng.
Cô không nói gì.
Chỉ nhìn.
Lâm Dao bật khóc.
“Chị Hạ…”
An Nhiên cúi xuống nhặt một mảnh vải.
Đó là chất liệu cô đã mất gần một tháng mới tìm được.
Bây giờ chỉ còn lại một mảnh nhỏ cháy xém.
Cô siết nó trong tay.
“Không sao.”
Lâm Dao nhìn cô.
“Chị…”
“Không sao.”
An Nhiên lặp lại.
“Còn dữ liệu.”
Cô quay sang.
“Đúng không?”
Lâm Dao gật đầu.
“Dữ liệu vẫn còn.”
An Nhiên thở ra.
“Vậy làm lại.”
“Nhưng chỉ còn…”
“Làm lại.”
Giọng cô trở nên bình tĩnh.
“Chúng ta còn mười hai ngày.”
Lâm Dao sững người.
“Chị nói gì?”
“Mười hai ngày.”
An Nhiên nhìn đống đổ nát.
“Vậy thì làm lại trong mười hai ngày.”
Ba giờ sáng.
Mọi người bắt đầu thu dọn.
Mặc Thâm đứng ngoài cửa.
Anh không bước vào.
Chỉ thỉnh thoảng gọi điện.
“Kho nguyên liệu dự phòng của Tần thị có bao nhiêu?”
“Chuyển toàn bộ đến HN.”
“Đúng.”
“Không cần hỏi giá.”
Một trợ lý đứng cạnh hơi ngập ngừng.
“Tần tổng, như vậy sẽ vượt ngân sách dự án.”
“Ghi vào phần chi phí hỗ trợ.”
“Nhưng…”
Mặc Thâm nhìn anh ta.
“Đây là dự án của Tần thị.”
“Vâng.”
“Không phải tiền cá nhân của tôi.”
Trợ lý lập tức hiểu.
“Rõ.”
Mặc Thâm cúp máy.
Anh quay lại nhìn An Nhiên.
Cô đang ngồi trên nền nhà, trước mặt là một tập bản thiết kế bị cháy mất một nửa.
Mặc Thâm đi đến.
“Đừng ngồi dưới đất.”
“Không sao.”
“Bẩn.”
“Không quan trọng.”
“An Nhiên.”
Cô ngẩng đầu.
Anh đưa tay.
“Đứng lên.”
Cô nhìn bàn tay anh.
Lần này cô không do dự.
Đặt tay vào.
Anh kéo cô đứng dậy.
“Về nghỉ.”
“Không.”
“Em đã thức gần hai ngày.”
“Anh cũng vậy.”
“Anh không cần làm mẫu.”
“Em cũng không cần.”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Em bướng hơn trước.”
“Anh cũng vậy.”
Hai người nhìn nhau.
Bất giác cùng im lặng.
Bốn giờ sáng.
Mọi người tạm nghỉ.
An Nhiên ngồi trong phòng làm việc tạm thời.
Cô mở máy tính.
Toàn bộ dữ liệu vẫn còn.
Nhưng thời gian không còn.
Cô phải thiết kế lại.
Từng mẫu một.
Mặc Thâm đặt một hộp thức ăn lên bàn.
“Ăn.”
“Không đói.”
“Ăn.”
“Anh đừng…”
“Anh không phải đang hỏi.”
An Nhiên ngẩng đầu.
“Anh đang ra lệnh?”
“Ừ.”
Cô nhìn anh.
“Anh lấy tư cách gì?”
“Đối tác.”
“…”
“Đối tác có quyền yêu cầu người phụ trách dự án giữ sức khỏe.”
An Nhiên bật cười rất nhẹ.
“Anh đúng là biết cách dùng công việc làm lý do.”
Mặc Thâm khựng lại.
“Em nói gì?”
“Không có gì.”
Cô mở hộp thức ăn.
Bên trong là cháo nóng.
Cô nhìn anh.
“Anh mua?”
“Ừ.”
“Anh nhớ tôi không ăn được đồ cay?”
“Ừ.”
An Nhiên cúi đầu.
Một lúc sau cô hỏi:
“Anh nhớ tất cả sao?”
“Không.”
Cô ngẩng lên.
Mặc Thâm nói:
“Có những thứ anh cố quên.”
Cô im lặng.
“Nhưng không thành công.”
Anh quay người đi.
An Nhiên nhìn theo bóng lưng anh.
Lần đầu tiên cô không biết phải đối diện với cảm xúc của mình thế nào.
Bảy giờ sáng.
Tin tức về vụ cháy bắt đầu lan truyền.
Một số trang báo đưa tin:
“Kho mẫu của thương hiệu HN bất ngờ cháy trong đêm.”
Một bài viết khác nhanh chóng xuất hiện:
“HN có nguy cơ hủy bỏ dự án thời trang quốc tế?”
Đến chín giờ, giá cổ phiếu của công ty bắt đầu dao động.
Nhà đầu tư gọi liên tục.
An Nhiên nghe hết cuộc này đến cuộc khác.
“Không hủy.”
“Đúng.”
“Dự án vẫn tiếp tục.”
“Chúng tôi sẽ có mẫu đúng thời hạn.”
Cuộc gọi thứ mười.
Cô đặt điện thoại xuống.
Mệt mỏi.
Mặc Thâm ngồi đối diện.
“Đừng trả lời tất cả.”
“Đây là công ty của tôi.”
“Anh biết.”
“Vậy anh đừng can thiệp.”
“Anh không can thiệp.”
“Vậy sao anh vẫn ở đây?”
Anh nhìn cô.
“Vì em đang cần người ở đây.”
Câu nói ấy khiến An Nhiên im lặng.
Buổi trưa.
Đội điều tra bước vào.
Một cảnh sát đưa cho An Nhiên báo cáo sơ bộ.
“Vụ cháy có dấu hiệu bất thường.”
“Cháy do chập điện?”
“Không.”
An Nhiên ngẩng đầu.
“Có người cố tình?”
“Chưa thể kết luận, nhưng chúng tôi phát hiện dấu vết chất dễ cháy ở phía sau kho.”
An Nhiên siết chặt tay.
“Ai có thể làm chuyện này?”
“Chúng tôi đang điều tra.”
Mặc Thâm đứng bên cạnh hỏi:
“Camera?”
“Có một số camera bị mất tín hiệu trước vụ cháy khoảng mười phút.”
“Có dữ liệu sao lưu không?”
“Đang kiểm tra.”
An Nhiên nhìn anh.
Mặc Thâm không nói gì.
Nhưng ánh mắt anh trở nên lạnh hơn.
Chiều hôm đó.
Một thông tin khác được gửi đến.
Người nhân viên đã bán bản thiết kế của HN biến mất.
Không liên lạc được.
Điện thoại tắt.
Nhà trọ trống rỗng.
An Nhiên đọc báo cáo.
“Không thể nào.”
Mặc Thâm hỏi:
“Em nghĩ ai đứng sau?”
“Chưa biết.”
“Có người trong công ty?”
“Có thể.”
“Đối thủ?”
“Cũng có thể.”
“Vậy đừng vội kết luận.”
An Nhiên nhìn anh.
“Anh nghĩ sao?”
Mặc Thâm im lặng.
“Anh nghĩ chuyện này không đơn giản.”
“Ý anh là?”
“Người lấy thiết kế không phải người muốn đốt kho.”
An Nhiên sững lại.
“Vì sao?”
“Vì nếu chỉ muốn đánh cắp thiết kế, không cần thiết phải đốt toàn bộ mẫu.”
Anh chỉ vào báo cáo.
“Vụ cháy xảy ra sau khi dữ liệu đã bị sao chép.”
An Nhiên hiểu ra.
“Có người muốn…”
“Xóa bằng chứng.”
Hai người nhìn nhau.
Tối hôm đó.
An Nhiên đứng trước cửa sổ.
Mặc Thâm đứng phía sau.
“Anh nghĩ là ai?”
“Anh chưa biết.”
“Nhưng anh có nghi ngờ.”
“Có.”
“Ai?”
Anh không trả lời ngay.
Một lúc sau mới nói:
“Trình Hạo.”
An Nhiên quay lại.
“Giám đốc Kỳ Việt?”
“Ừ.”
“Nhưng anh ta chỉ đề nghị mua cổ phần.”
“Đó là điều chúng ta nhìn thấy.”
“Còn điều anh nghĩ?”
“Anh ta biết quá nhiều về tình hình tài chính của HN.”
An Nhiên im lặng.
“Anh ta cũng xuất hiện đúng lúc HN thiếu vốn.”
“Có thể chỉ là trùng hợp.”
“Có thể.”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Cho nên anh không kết luận.”
An Nhiên gật đầu.
Mười một giờ đêm.
Mọi người đã về gần hết.
An Nhiên vẫn ở lại.
Cô đang sửa bản thiết kế thứ mười hai.
Mắt cô đỏ lên.
Mặc Thâm bước vào.
“Về.”
“Chưa xong.”
“Mai làm.”
“Không.”
Anh đứng bên cạnh.
“Em còn bao nhiêu?”
“Ba mẫu.”
“Anh giúp.”
“Anh biết thiết kế?”
“Không.”
“Vậy giúp thế nào?”
“Nhìn.”
Cô bật cười.
“Anh nhìn thì có ích gì?”
“Ngày trước anh cũng không biết.”
An Nhiên ngẩng đầu.
“Ngày trước?”
“Ừ.”
Anh nhìn bản vẽ.
“Nhưng em từng nói chỉ cần có người chịu ngồi bên cạnh là được.”
Cô sững người.
Cô không nhớ.
Nhưng anh nhớ.
Mặc Thâm kéo ghế ngồi xuống.
“Làm đi.”
“Anh không về?”
“Không.”
“Anh không mệt?”
“Có.”
“Vậy sao không về?”
Anh nhìn cô.
“Vì em chưa về.”
An Nhiên cúi đầu.
Tim cô đập nhanh.
Một giờ sáng.
An Nhiên cuối cùng cũng hoàn thành mẫu cuối cùng.
Cô ngả người ra ghế.
“Xong rồi.”
Mặc Thâm nhìn đồng hồ.
“Về.”
Lần này cô không phản đối.
Hai người cùng đi ra ngoài.
Bên ngoài trời bắt đầu mưa.
An Nhiên đứng dưới mái hiên.
Cô chợt nhớ.
Ngày trước...
Cô luôn quên mang ô.
Cô quay sang nhìn Mặc Thâm.
Anh đang mở ô.
Không nói gì.
An Nhiên nhìn chiếc ô.
Rồi nhìn anh.
“Sáu năm rồi.”
“Ừ.”
“Anh vẫn nhớ tôi không mang ô?”
“Ừ.”
Cô bật cười.
“Anh thật ngốc.”
“Có lẽ.”
“Đợi một người sáu năm…”
Cô nói rất nhỏ.
“Không ngốc thì là gì?”
Mặc Thâm không trả lời.
Anh chỉ nghiêng ô về phía cô.
Nửa vai anh lập tức bị mưa tạt ướt.
An Nhiên nhận ra.
“Anh…”
“Đi thôi.”
Cô bước theo.
Hai người đi dưới cùng một chiếc ô.
Nhưng lần này...
Không phải anh đứng chờ cô ở phía sau.
Mà là họ đang đi cùng nhau.
Đến trước xe.
An Nhiên đột nhiên dừng lại.
“Mặc Thâm.”
Anh quay lại.
“Ừ?”
“Cảm ơn.”
“Vì chuyện gì?”
“Vì hôm nay.”
“Không cần.”
“Cần.”
Cô nhìn anh.
“Em biết em có thể tự giải quyết.”
“Anh biết.”
“Nhưng…”
Cô ngập ngừng.
“Có anh ở bên cạnh…”
Mặc Thâm nhìn cô.
An Nhiên nói tiếp:
“Em thấy nhẹ hơn.”
Ánh mắt anh khẽ thay đổi.
Đó là lần đầu tiên sau sáu năm cô chủ động thừa nhận mình cần sự hiện diện của anh.
Nhưng cô chưa kịp nói thêm, điện thoại Mặc Thâm vang lên.
Anh nghe máy.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
“Cái gì?”
Anh im lặng vài giây.
Sau đó nói:
“Giữ người lại. Tôi đến ngay.”
An Nhiên nhìn anh.
“Có chuyện gì?”
Mặc Thâm cúp máy.
“Người nhân viên mất tích đã được tìm thấy.”
“Ở đâu?”
“Bệnh viện.”
“Cô ấy sao rồi?”
“Bị thương.”
An Nhiên lập tức hỏi:
“Có nguy hiểm không?”
“Không nguy hiểm đến tính mạng.”
“Vậy chúng ta đi.”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Em không cần đi.”
“Em phải đi.”
“An Nhiên…”
“Cô ấy là nhân viên của tôi.”
Cô nhìn thẳng vào anh.
“Em phải biết chuyện gì đã xảy ra.”
Mặc Thâm không ngăn nữa.
“Được.”
Bệnh viện.
Gần hai giờ sáng.
Người nhân viên nằm trên giường bệnh.
Gương mặt tái nhợt.
Nhìn thấy An Nhiên, cô lập tức khóc.
“Hạ tổng…”
“Đừng nói.”
An Nhiên ngồi xuống.
“Cô nghỉ đi.”
“Em xin lỗi…”
“Không sao.”
“Em không cố ý…”
An Nhiên nắm lấy tay cô.
“Cô biết ai làm không?”
Cô gái run lên.
Một lúc sau mới gật đầu.
“Có…”
“Ai?”
Cô gái nhìn về phía cửa.
Ánh mắt đầy sợ hãi.
“Là…”
Cô chưa kịp nói hết.
Một tiếng động lớn vang lên ngoài hành lang.
Mặc Thâm lập tức đứng dậy.
Anh đi ra ngoài.
An Nhiên cũng bước theo.
Một người đàn ông vừa định bỏ chạy ở cuối hành lang.
Mặc Thâm lập tức đuổi theo.
“Đứng lại!”
Người đó chạy xuống cầu thang.
Mặc Thâm đuổi theo.
An Nhiên đứng lại.
Cô nhìn xuống hành lang.
Bỗng nhiên thấy một vật nhỏ rơi dưới đất.
Một chiếc vòng tay.
Cô cúi xuống nhặt lên.
Chiếc vòng ấy...
Giống hệt chiếc vòng trong đoạn camera ở Thượng Hải.
An Nhiên siết chặt nó.
Ngay lúc đó, điện thoại cô rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
“Nếu cô còn muốn HN tồn tại, đừng tiếp tục điều tra.”
An Nhiên nhìn màn hình.
Ánh mắt dần lạnh xuống.
Cô xóa tin nhắn.
Sau đó ngẩng đầu.
Lần đầu tiên, cô không còn cảm thấy sợ.
Cô biết...
Đây không còn là một cuộc cạnh tranh thương mại nữa.
Có người đang thực sự muốn kéo cô xuống.
Và lần này...
Cô sẽ không chạy.
Dù phải đối mặt với ai.
Hành lang bệnh viện lúc gần ba giờ sáng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng bước chân.
Hạ An Nhiên đứng bên ngoài phòng bệnh, trong tay vẫn nắm chặt chiếc vòng tay vừa nhặt được.
Cô nhìn nó thêm một lần.
Một sợi dây da màu đen, phần khóa bằng kim loại bạc.
Không có gì đặc biệt.
Nhưng cô chắc chắn đã nhìn thấy nó.
Trong đoạn camera ở Thượng Hải.
Cũng trên cổ tay người đàn ông xuất hiện trước kho dữ liệu.
“An Nhiên.”
Giọng Mặc Thâm vang lên phía sau.
Cô quay lại.
Anh bước tới.
Áo sơ mi hơi nhăn, cổ áo mở một nút.
Trên mu bàn tay có một vết xước nhỏ.
An Nhiên lập tức nhìn thấy.
“Anh bị thương?”
“Không đáng kể.”
“Đưa tay đây.”
Mặc Thâm hơi khựng lại.
“Làm gì?”
“Đưa đây.”
Cô kéo tay anh lại.
Vết xước không sâu, nhưng vẫn có một đường máu mỏng.
An Nhiên cau mày.
“Anh đuổi người ta mà không nhìn đường sao?”
“Anh nhìn.”
“Vậy sao lại bị thương?”
“Anh ta phản kháng.”
“Anh có thể gọi bảo vệ.”
“Lúc đó không kịp.”
An Nhiên lấy khăn giấy lau vết máu.
Động tác rất tự nhiên.
Đến khi nhận ra hai người đang đứng quá gần, cô mới bất giác dừng lại.
Mặc Thâm nhìn cô.
“Em đang lo cho anh?”
An Nhiên lập tức buông tay.
“Không.”
“Ừ.”
“Chỉ là anh là đối tác.”
“Anh biết.”
“Anh bị thương sẽ ảnh hưởng đến dự án.”
“Anh hiểu.”
Cô quay mặt đi.
“Đừng cười.”
“Anh đâu có cười.”
An Nhiên nhìn lại.
Quả nhiên.
Anh vẫn bình thản.
Nhưng ánh mắt lại có chút dịu đi.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com