Mặc Thâm mở điện thoại.
“Người đó chạy mất.”
“Không bắt được?”
“Không.”
“Anh ta có để lại gì không?”
“Không.”
An Nhiên đưa chiếc vòng tay cho anh.
“Cái này.”
Mặc Thâm nhận lấy.
Anh nhìn vài giây.
Sắc mặt thay đổi.
“Em lấy ở đâu?”
“Trước cửa phòng bệnh.”
“Chắc chắn?”
“Ừ.”
Anh xoay chiếc vòng trong tay.
“Không phải của người nhân viên.”
“Anh biết?”
“Ừ.”
“Vì sao?”
Mặc Thâm chỉ vào phần khóa.
“Đây là loại vòng đặt riêng.”
“Có gì đặc biệt?”
“Khóa được khắc chữ.”
An Nhiên nhìn kỹ.
Quả nhiên bên trong có một ký hiệu nhỏ.
K.V.
Cô sững lại.
“Kỳ Việt?”
“Có thể.”
“Vậy người đó…”
“Chưa chắc là người của Kỳ Việt.”
An Nhiên nhìn anh.
“Nhưng vòng mang ký hiệu của họ.”
“Có thể bị lấy.”
“Hoặc được phát cho nhân viên.”
“Đúng.”
Mặc Thâm đưa chiếc vòng cho trợ lý.
“Kiểm tra nguồn gốc.”
“Vâng.”
Bên trong phòng bệnh.
Người nhân viên đã tỉnh táo hơn.
An Nhiên bước vào.
“Cô có thể nói chuyện chưa?”
Cô gái gật đầu.
“Hạ tổng…”
“Đừng sợ.”
An Nhiên ngồi xuống.
“Cô đã bán thiết kế cho ai?”
Cô gái run rẩy.
“Em… em không biết tên.”
“Vậy cô biết gì?”
“Có một người liên lạc với em.”
“Ai?”
“Anh ta nói là người của Kỳ Việt.”
An Nhiên nhìn Mặc Thâm.
Anh không nói.
Cô hỏi tiếp:
“Anh ta đưa cô bao nhiêu tiền?”
“Ba trăm triệu.”
“Đổi lại?”
“Em chỉ cần gửi bản thiết kế.”
“Sau đó?”
“Anh ta nói sẽ có người liên hệ lại.”
“Người đó là ai?”
“Em không biết.”
“Còn vụ cháy?”
Cô gái bắt đầu khóc.
“Em không biết.”
“Cô chắc chứ?”
“Thật sự không biết.”
“Vậy vì sao cô bỏ trốn?”
“Bởi vì…”
Cô gái nắm chặt chăn.
“Đêm hôm đó, em nhận được cuộc gọi.”
“Người gọi nói gì?”
“Anh ta bảo em phải rời khỏi thành phố.”
“Vì sao?”
“Anh ta nói…”
Cô gái nuốt nước bọt.
“Nếu em không đi, người tiếp theo sẽ là gia đình em.”
Căn phòng im lặng.
An Nhiên siết tay.
“Cô có ghi âm cuộc gọi không?”
“Không.”
“Tin nhắn?”
“Có.”
“Điện thoại đâu?”
Cô gái im lặng.
“Bọn họ lấy mất.”
Mặc Thâm lên tiếng:
“Không phải bọn họ.”
Cô gái nhìn anh.
“Là một người?”
“Ừ.”
Anh hỏi:
“Giọng nam hay nữ?”
“Nam.”
“Khoảng bao nhiêu tuổi?”
“Không biết.”
“Có đặc điểm gì?”
Cô gái suy nghĩ.
“Anh ta…”
Cô nhắm mắt.
“Có giọng rất bình tĩnh.”
“Cụ thể?”
“Giống như…”
Cô run lên.
“Giống như người không bao giờ sợ bất cứ chuyện gì.”
Mặc Thâm im lặng.
Bốn giờ sáng.
An Nhiên và Mặc Thâm rời bệnh viện.
Trời vẫn còn tối.
Hai người đứng bên ngoài.
An Nhiên nhìn anh.
“Anh nghĩ sao?”
“Có người đứng sau Kỳ Việt.”
“Hay có người muốn lợi dụng Kỳ Việt?”
“Khả năng thứ hai cao hơn.”
“Vì sao?”
“Nếu Kỳ Việt thực sự muốn lấy thiết kế, họ không cần đốt kho.”
“Đúng.”
“Và càng không cần đe dọa nhân viên.”
An Nhiên gật đầu.
“Vậy mục đích là gì?”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Phá HN.”
“Chỉ vậy?”
“Có lẽ.”
Anh ngừng một chút.
“Hoặc muốn ép em bán công ty.”
An Nhiên khựng lại.
Cô nhớ đến lời Trình Hạo.
“Kỳ Việt có thể mua một phần cổ phần HN.”
Ba trăm tỷ.
Đúng lúc HN thiếu vốn.
Đúng lúc thương hiệu đang gặp khủng hoảng.
An Nhiên chợt hiểu.
“Có người muốn đẩy HN vào đường cùng.”
Mặc Thâm gật đầu.
“Sau đó họ sẽ xuất hiện như một người cứu giúp.”
“Đề nghị mua cổ phần với giá thấp.”
“Đúng.”
Cô im lặng.
Một lúc sau, cô hỏi:
“Nếu tôi bán?”
“HN sẽ không còn là HN.”
Cô nhìn anh.
“Anh sẽ không để tôi bán?”
“Đó là công ty của em.”
“Nhưng anh là nhà đầu tư.”
“Anh có thể không đầu tư.”
“Vậy…”
Mặc Thâm nhìn thẳng vào cô.
“Anh tin em.”
Ba chữ đơn giản.
Nhưng khiến lòng An Nhiên rung lên.
Sáu năm trước, anh tin cô sẽ thành công.
Sáu năm sau...
Anh vẫn tin.
Sáng hôm đó.
Mặc Thâm đưa An Nhiên về nhà.
Xe dừng trước cửa.
An Nhiên tháo dây an toàn.
“Cảm ơn.”
“Ngủ đi.”
“Anh thì sao?”
“Anh còn việc.”
“Anh đã thức cả đêm.”
“Anh quen rồi.”
An Nhiên nhìn anh.
“Không được.”
Mặc Thâm nhướng mày.
“Không được?”
“Anh cũng phải nghỉ.”
“Anh sẽ nghỉ.”
“Bao giờ?”
“Sau khi xử lý xong.”
“Bao giờ xong?”
“Không biết.”
An Nhiên im lặng.
Sau đó mở cửa xe.
Nhưng trước khi bước xuống, cô quay lại.
“Chiều nay tôi sẽ đến Tần thị.”
“Có chuyện gì?”
“Tôi muốn xem dữ liệu về Kỳ Việt.”
“Được.”
“Anh phải ở đó.”
“Vì sao?”
Cô nhìn anh.
“Vì tôi cần anh.”
Cả người Mặc Thâm cứng lại.
An Nhiên dường như cũng nhận ra câu nói của mình quá trực tiếp.
Cô lập tức sửa:
“Cần anh với tư cách đối tác.”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Anh biết.”
“…”
“Chiều anh chờ em.”
Cô gật đầu.
“Được.”
Tần thị.
Hai giờ chiều.
An Nhiên bước vào phòng họp.
Mặc Thâm đã chuẩn bị đầy đủ tài liệu.
Anh đẩy một tập hồ sơ về phía cô.
“Kỳ Việt có ba công ty con.”
“Công ty nào liên quan?”
“Công ty thứ hai.”
An Nhiên đọc.
“Người đại diện là…”
Cô dừng lại.
Một cái tên khiến cô bất ngờ.
Tô Nhã.
An Nhiên ngẩng đầu.
“Tô Nhã?”
“Ừ.”
“Cô ấy là người của Kỳ Việt?”
“Không.”
Mặc Thâm nói:
“Cô ấy từng phụ trách một dự án liên doanh.”
An Nhiên nhìn tài liệu.
“Nhưng tên cô ấy xuất hiện trong hồ sơ tài chính.”
“Đúng.”
“Vậy cô ấy có liên quan?”
“Chưa biết.”
An Nhiên ngẩng đầu.
“Anh có tin cô ấy không?”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Tin.”
Cô không nói gì.
Không hiểu vì sao trong lòng lại có chút khó chịu.
Mặc Thâm nhìn thấy.
“Em không thích cô ấy?”
“Không.”
“Vậy sao?”
“Không sao.”
“Em đang ghen?”
An Nhiên lập tức ngẩng đầu.
“Không.”
“Ừ.”
“Anh đừng cười.”
“Anh không cười.”
“Nhưng anh đang…”
Cô dừng lại.
Mặc Thâm thật sự đang cười.
Rất nhẹ.
Lần đầu tiên cô nhìn thấy nụ cười ấy sau sáu năm.
An Nhiên ngẩn người.
Cô bỗng nhớ đến sân bóng năm xưa.
Chàng trai trẻ đứng giữa ánh nắng.
Cười với cô.
Không chút phòng bị.
Tim cô đập mạnh.
Mặc Thâm nhận ra ánh mắt cô.
Nụ cười dần biến mất.
Anh quay lại tài liệu.
“Tiếp tục đi.”
An Nhiên cúi đầu.
Cô không biết từ lúc nào...
Mình bắt đầu nhớ nụ cười của anh.
Cuộc họp kéo dài đến tối.
Khi mọi người rời đi, chỉ còn hai người.
An Nhiên vẫn đang xem hồ sơ.
Mặc Thâm đứng bên cửa sổ.
“An Nhiên.”
“Ừ?”
“Có một chuyện anh chưa nói.”
Cô ngẩng đầu.
“Chuyện gì?”
“Người đứng sau vụ cháy có thể không phải người của Kỳ Việt.”
“Anh tìm được gì?”
“Chiếc vòng.”
“Có kết quả?”
“Có.”
Mặc Thâm đặt một tập hồ sơ lên bàn.
“Chiếc vòng được sản xuất bởi một công ty phụ kiện thuộc…”
Anh dừng lại.
An Nhiên nhìn anh.
“Thuộc ai?”
“Tần thị.”
Cô sững người.
“Cái gì?”
“Chiếc vòng này từng được sản xuất cho một sự kiện nội bộ của Tần thị cách đây hai năm.”
An Nhiên nhìn chiếc vòng.
“Vậy người đó có thể là…”
“Người từng làm việc cho Tần thị.”
Căn phòng im lặng.
An Nhiên nhìn Mặc Thâm.
“Anh có nghi ngờ người của mình?”
“Có.”
“Ngay cả Tần thị?”
“Anh sẽ điều tra.”
Cô đứng dậy.
“Không.”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Không?”
“Chúng ta cùng điều tra.”
Anh nhìn cô rất lâu.
“Em không sợ sao?”
“Có.”
An Nhiên thành thật.
“Nhưng em không muốn chạy.”
Mặc Thâm khẽ gật đầu.
“Được.”
Anh bước tới.
“Vậy từ hôm nay…”
Anh nhìn cô.
“Chúng ta cùng điều tra.”
An Nhiên gật đầu.
“Được.”
Đêm.
An Nhiên trở về nhà.
Cô mở cửa.
Điện thoại vang lên.
Một tin nhắn mới.
Không phải số lạ.
Là Mặc Thâm.
“Đã về chưa?”
Cô nhìn dòng chữ.
Một cảm giác ấm áp bất giác lan ra.
Cô trả lời:
“Rồi.”
Một lát sau.
Tin nhắn tiếp theo:
“Ngủ sớm.”
An Nhiên nhìn.
Sau đó gõ:
“Anh cũng vậy.”
Cô định đặt điện thoại xuống.
Nhưng lại viết thêm:
“Mặc Thâm.”
Ba dấu chấm hiện lên.
Anh đang nhập.
Cô chờ.
Một lúc sau:
“Ừ?”
An Nhiên nhìn màn hình rất lâu.
Cuối cùng cô gõ:
“Cảm ơn anh.”
“Vì?”
Cô suy nghĩ.
“Vì vẫn ở đây.”
Tin nhắn đã gửi.
Cô đặt điện thoại xuống.
Nhưng không biết ở một nơi khác...
Mặc Thâm đang nhìn đúng bốn chữ ấy.
Vẫn ở đây.
Anh cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Sau sáu năm.
Cuối cùng cô cũng biết...
Anh chưa từng thật sự biến mất.
Cùng lúc đó.
Tại một căn phòng tối.
Một người đàn ông đứng trước cửa sổ.
Trên bàn là một tập hồ sơ về HN.
Bên cạnh là một bức ảnh.
Ảnh chụp Hạ An Nhiên và Tần Mặc Thâm đứng dưới cùng một chiếc ô.
Người đàn ông nhìn bức ảnh.
Sau đó nhấc điện thoại.
“Bọn họ bắt đầu điều tra rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Có cần dừng lại không?”
Một giọng nói lạnh lùng vang lên:
“Không.”
“Nhưng nếu tiếp tục…”
“Cứ để họ điều tra.”
Người đàn ông khựng lại.
“Vậy mục đích của chúng ta…”
Đầu dây bên kia bật cười rất khẽ.
“Ta không cần HN.”
“Ta cần thứ nằm sau HN.”
“Và quan trọng hơn…”
Giọng nói ấy chậm rãi vang lên.
“Ta muốn xem Tần Mặc Thâm sẽ bảo vệ Hạ An Nhiên đến mức nào.”
Cuộc gọi kết thúc.
Bức ảnh trên bàn bị lật úp xuống.
Bên dưới nó là một tập hồ sơ cũ.
Trên trang đầu tiên có một cái tên:
Hạ An Nhiên.
Và phía dưới...
Là một dòng chữ khiến mọi chuyện hoàn toàn thay đổi:
“Có liên quan đến vụ việc sáu năm trước.”
Sáng hôm sau.
Hạ An Nhiên tỉnh dậy lúc sáu giờ mười phút.
Cô gần như không ngủ được.
Suốt đêm, trong đầu cô liên tục xuất hiện một câu nói.
“Có liên quan đến vụ việc sáu năm trước.”
Sáu năm trước.
Rốt cuộc là chuyện gì?
Cô nhớ rất rõ quãng thời gian đó.
Cô tốt nghiệp đại học.
Gia đình đang chìm trong nợ nần.
Cô từ chối Tần Mặc Thâm.
Sau đó anh ra nước ngoài.
Còn cô bắt đầu bước vào ngành thời trang.
Không có chuyện gì đặc biệt.
Ít nhất...
Đó là những gì cô nhớ.
An Nhiên ngồi trên giường, day nhẹ thái dương.
Điện thoại sáng lên.
Một tin nhắn.
Mặc Thâm: “Dậy chưa?”
Cô nhìn đồng hồ.
Mới sáu giờ mười lăm.
Cô trả lời:
“Rồi.”
Tin nhắn lập tức hiện lên.
“Xuống nhà.”
An Nhiên ngẩn người.
Cô đi đến cửa sổ.
Một chiếc xe màu đen đang đỗ bên dưới.
Cô lập tức gọi cho anh.
“Anh đến từ bao giờ?”
“Khoảng mười phút.”
“Anh không cần đi làm sao?”
“Có.”
“Vậy sao còn đến?”
“Đưa em đi ăn sáng.”
“…”
An Nhiên im lặng.
Mặc Thâm hỏi:
“Xuống được không?”
“Được.”
Cô cúp máy.
Sau đó nhìn mình trong gương.
Tóc hơi rối.
Áo sơ mi mặc vội.
Cô thay quần áo.
Trước khi ra cửa, cô bỗng dừng lại.
Không hiểu sao...
Cô lại lấy thêm một chiếc lược.
Dưới nhà.
Mặc Thâm đứng cạnh xe.
Anh vẫn mặc vest đen.
Trên tay là một túi giấy.
An Nhiên bước tới.
“Anh mua gì vậy?”
“Bữa sáng.”
“Em có thể tự ăn.”
“Anh biết.”
“Vậy…”
“Nhưng anh muốn mua.”
Cô không nói nữa.
Hai người lên xe.
An Nhiên mở túi.
Bên trong là bánh mì, sữa nóng và một hộp bánh nhỏ.
Cô nhìn chiếc hộp.
“Bánh dâu?”
“Ừ.”
“Anh…”
Cô dừng lại.
Mặc Thâm nhìn phía trước.
“Anh nhớ.”
An Nhiên cúi đầu.
Một cảm giác rất kỳ lạ xuất hiện trong lòng.
Sáu năm.
Anh vẫn nhớ.
Còn cô...
Đã quên mất anh thích gì.
Đến công ty.
Hai người đi thẳng vào phòng họp.
Trợ lý của Mặc Thâm đã chuẩn bị toàn bộ hồ sơ.
“Đây là dữ liệu về vụ việc sáu năm trước.”
An Nhiên ngồi xuống.
Cô mở tập hồ sơ.
Trang đầu tiên khiến cô khựng lại.
“Dự án thời trang Thiên Lam.”
Cô nhìn cái tên.
Một ký ức rất mơ hồ chợt hiện lên.
“Thiên Lam…”
Mặc Thâm nhìn cô.
“Em nhớ?”
“Không rõ.”
Cô lật trang tiếp theo.
Năm đó, Thiên Lam là một thương hiệu thời trang mới nổi.
Người sáng lập từng muốn hợp tác với một số nhà đầu tư lớn.
Trong đó có Tần thị.
Nhưng dự án thất bại.
Sau đó công ty bị điều tra vì một vụ rò rỉ thiết kế.
An Nhiên cau mày.
“Chuyện này liên quan gì đến em?”
Mặc Thâm im lặng.
“Anh đang điều tra.”
“Vậy tại sao hồ sơ lại có tên em?”
Anh nhìn cô.
“Vì sáu năm trước…”
Mặc Thâm dừng lại.
“Em từng làm thêm cho Thiên Lam.”
An Nhiên sững người.
“Không thể nào.”
“Em từng làm.”
“Em không nhớ.”
“Em chỉ làm khoảng ba tháng.”
An Nhiên cố nhớ.
Một văn phòng nhỏ.
Những bản vẽ.
Một người phụ nữ.
Một buổi tối mưa.
Cô nhắm mắt.
Đầu óc đau nhói.
“Không…”
Mặc Thâm lập tức đứng dậy.
“Đừng cố nhớ.”
“Nhưng em…”
“Không cần.”
Anh ngồi xuống cạnh cô.
“Chuyện đó đã qua.”
An Nhiên nhìn anh.
“Anh biết chuyện này từ khi nào?”
“Gần đây.”
“Vì sao không nói?”
“Anh cần xác nhận.”
“Anh sợ em biết?”
“Anh sợ em bị kéo vào.”
Cô nhìn anh.
“Nhưng em đã bị kéo vào rồi.”
Mặc Thâm không nói.
Buổi trưa.
Hai người đến một quán cà phê cũ.
Người họ gặp là một người phụ nữ khoảng hơn bốn mươi tuổi.
Tên là Lý Thanh.
Bà từng là quản lý thiết kế của Thiên Lam.
Khi nhìn thấy An Nhiên, bà sững người.
“Là cô…”
An Nhiên ngồi xuống.
“Chúng ta từng gặp nhau?”
Lý Thanh nhìn cô rất lâu.
“Cô thật sự không nhớ?”
An Nhiên lắc đầu.
“Không.”
Người phụ nữ thở dài.
“Có lẽ cũng tốt.”
Mặc Thâm hỏi:
“Cô biết chuyện năm đó?”
Lý Thanh nhìn anh.
“Biết.”
“Xin cô kể lại.”
Bà im lặng một lúc.
“Ngày đó, Thiên Lam chuẩn bị một bộ sưu tập.”
“Ừ.”
“Bản thiết kế bị đánh cắp.”
An Nhiên hỏi:
“Và người bị nghi ngờ là tôi?”
“Không.”
Câu trả lời khiến cô bất ngờ.
“Không phải tôi?”
“Không.”
Lý Thanh lắc đầu.
“Người bị nghi ngờ là một nhân viên khác.”
“Vậy tại sao tôi có tên trong hồ sơ?”
“Bởi vì…”
Bà nhìn An Nhiên.
“Cô là người cuối cùng nhìn thấy bản thiết kế gốc.”
An Nhiên khựng lại.
“Ở đâu?”
“Trong phòng thiết kế.”
“Ngày nào?”
“Đêm trước khi xảy ra vụ việc.”
Cô không nói được gì.
Một ký ức mờ nhạt xuất hiện.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com