Sau tang lễ của Lục Trầm Dạ, Tần Vãn Ca một mình quay về Trùng Khánh.
Thành phố vẫn giống hệt lúc cô rời đi.
Những con dốc dài phủ hơi nước.
Những chuyến tàu điện chạy ngang mặt sông.
Và những cơn mưa—
vẫn không ngừng rơi.
—
Chỉ là lần này,
người đứng đợi cô ở đầu con dốc đã không còn nữa.
—
Ngày trở lại trường, chỗ ngồi cạnh cửa sổ của Trầm Dạ vẫn để trống.
Không ai dám ngồi vào đó.
Ngay cả giáo viên cũng chỉ im lặng mỗi khi điểm danh tới tên cậu.
Giống như tất cả mọi người đều ngầm hiểu—
có những người dù đã rời đi,
vẫn sẽ mãi mãi ở lại trong ký ức của tuổi học trò.
—
Tan học hôm ấy, Vãn Ca ngồi một mình trong lớp rất lâu.
Ánh chiều tà phủ lên chiếc bàn quen thuộc.
Cô mở ngăn bàn của Trầm Dạ ra lần nữa.
Bên trong vẫn còn vài viên kẹo bạc hà chưa ăn hết.
Cả chiếc bút đen cậu thường dùng.
Mọi thứ đều còn nguyên.
Chỉ có chủ nhân của nó là không quay về nữa.
—
Ngoài trời bắt đầu mưa.
Vãn Ca chống cằm nhìn màn mưa trắng xóa ngoài cửa sổ.
Rồi bất giác nhớ lại rất nhiều chuyện.
Nhớ lần đầu tiên gặp cậu dưới cơn mưa Trùng Khánh.
Nhớ buổi tối cùng xem pháo hoa.
Nhớ chuyến tàu điện ngập nắng chiều.
Và nhớ cả lời hứa dang dở về Bắc Kinh.
—
Nước mắt cô lặng lẽ rơi xuống bàn học.
Nhưng lần này, cô không còn khóc thành tiếng nữa.
Bởi cô biết—
trên thế giới này có những nỗi đau sẽ không bao giờ biến mất.
Nó chỉ âm thầm ở lại trong tim người ta mãi mãi.
—
Nhiều năm sau.
Tần Vãn Ca cuối cùng cũng một mình tới Bắc Kinh.
Vào một ngày tuyết rơi rất nhẹ.
Cô đứng dưới cây cầu gần bệnh viện năm đó.
Trên cổ tay vẫn là chiếc vòng bạc cũ.
Dòng chữ “Đừng quên tớ” đã hơi mờ đi theo năm tháng.
—
Điện thoại trong túi bỗng sáng lên.
Là ảnh chụp năm 17 tuổi.
Trong ảnh, Lục Trầm Dạ đang ngồi cạnh cửa kính tàu điện.
Ánh hoàng hôn phủ lên gương mặt cậu dịu dàng đến mức không thật.
Vẫn là dáng vẻ của thiếu niên năm ấy.
Mãi mãi dừng lại ở tuổi trẻ đẹp nhất.
—
Vãn Ca nhìn bức ảnh rất lâu.
Rồi khẽ mỉm cười giữa màn tuyết trắng.
Nhẹ giọng nói với người đã không còn ở đây nữa:
“Lục Trầm Dạ.”
“Bắc Kinh hôm nay có tuyết rồi.”
“Cậu nhìn thấy không?”
—
Không ai trả lời cô.
Chỉ có gió mùa đông lướt qua rất khẽ.
Giống như một cái ôm muộn màng của tuổi 17.
—
Ở một nơi nào đó trên thế gian này,
có lẽ vẫn tồn tại một thiếu niên tên Lục Trầm Dạ.
Cậu ấy mãi mãi sống trong mùa mưa của Trùng Khánh.
Mãi mãi 17 tuổi.
Và mãi mãi là người mà Tần Vãn Ca yêu nhất cuộc đời.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com