Tần Nhất Hạ nhìn con hẻm tối trước mặt.
Lại nhìn tấm biển cũ kỹ treo lủng lẳng.
Rồi nhìn đám người phía sau.
"..."
"..."
"..."
"Tôi đổi ý được không?"
Tiêu Cảnh Dật phe phẩy quạt.
"Cô sợ?"
"Không."
"Vậy?"
"Tôi muốn về nhà."
"..."
"Cô có nhà ở đây à?"
"...Không có."
Tần Nhất Hạ đau khổ ôm đầu.
"Nhưng tôi cũng không muốn vào ổ tội phạm!"
Người khác xuyên không.
Hoặc làm tiểu thư.
Hoặc mở quán ăn.
Hoặc yêu đương ngọt ngào.
Còn nàng?
Ngày đầu tiên cứu nam phụ.
Ngày thứ hai xông vào sòng bạc ngầm.
Ngày mai chắc trực tiếp đánh boss luôn quá!
Tống Tri Hành chống gậy cười lạnh.
"Giờ biết sợ rồi?"
"Ông im đi."
"Vừa nãy còn mạnh miệng lắm."
"Ông tưởng ai cũng máu liều như nhân vật ông viết à?"
"..."
Tống Tri Hành bỗng khựng lại.
Nhân vật ông viết...
Có lẽ đúng là như vậy.
Ông vô thức nhìn sang Thẩm Từ Uyên.
Anh đứng trong ánh chiều tà.
Dung mạo ôn hòa.
Ánh mắt bình tĩnh.
Như thể chỉ cần có người cần giúp đỡ, dù phía trước là vực sâu cũng sẽ bước tới.
Tống Tri Hành cụp mắt.
"..."
Hình như...
Ông thật sự chưa từng hỏi nhân vật của mình có sợ hay không.
"Ta vào."
Giọng Thẩm Từ Uyên vang lên.
Tần Nhất Hạ lập tức túm lấy tay áo anh.
"Không được!"
"Nguy hiểm."
"Tôi biết."
"Biết mà còn đi?"
Thẩm Từ Uyên nhìn nàng.
Khẽ mỉm cười.
"Không phải nàng cũng đi sao?"
"..."
"..."
"..."
Tần Nhất Hạ nghẹn lời.
Đúng vậy.
Nàng cũng đi.
Dù biết sẽ rất nguy hiểm.
Nàng vẫn đi.
Bởi vì...
Có người nàng muốn cứu.
Thẩm Từ Uyên khẽ nói:
"Cho nên."
"Ta hiểu cảm giác của nàng."
"Nhưng cũng xin nàng hiểu cho ta."
"Đã biết có người gặp nạn..."
"Ta không thể làm như không thấy."
Tần Nhất Hạ ngẩn người.
Một lúc sau.
Nàng thở dài.
"...Ngài đúng là đồ ngốc."
Thẩm Từ Uyên khẽ cười.
"Ừ."
"Biết mình ngốc còn cười?"
"Lần đầu tiên có người nói như vậy với ta."
"..."
Tần Nhất Hạ đỏ mặt.
Đúng lúc ấy—
"Khụ."
Tiêu Cảnh Dật gõ quạt lên tay.
"Ta có thể nói một câu không?"
Tần Nhất Hạ quay sang.
"Làm gì?"
"Ta cũng ở đây."
"..."
"Ồ."
"...Ồ?"
Nam chính đại nhân bắt đầu nghi ngờ cuộc đời.
Tại sao từ lúc xuất hiện tới giờ.
Không ai coi hắn là nam chính cả?
...
Cửa sòng bạc ngầm nằm dưới tầng hầm của một tửu quán bỏ hoang.
Hai gã canh cửa đứng chắn phía trước.
"Người lạ không được vào."
Tiêu Cảnh Dật mỉm cười.
Lấy từ trong ngực ra một thẻ bài màu đen.
Hai tên canh cửa lập tức đổi sắc mặt.
"Tiêu công tử."
"Mời."
Tần Nhất Hạ trợn tròn mắt.
"..."
"..."
"..."
Nàng quay sang nhìn Tiêu Cảnh Dật.
"Ngươi quen?"
Tiêu Cảnh Dật cười vô tội.
"Ta từng đến."
"Đến làm gì?"
"Điều tra."
"Thật không?"
"..."
"Được rồi."
"Đánh bạc."
"..."
Tần Nhất Hạ lập tức chỉ tay.
"Thẩm công tử!"
"Đừng chơi với người này!"
Tiêu Cảnh Dật: "???"
"Tại sao?!"
"Hư hỏng!"
"Ta là nam chính!"
"Nam chính cũng không được đánh bạc!"
"..."
Tống Tri Hành quay mặt đi.
Ông bắt đầu cảm thấy nam chính nhà mình hơi đáng thương.
...
Bước xuống tầng hầm.
Tiếng xúc xắc vang lên khắp nơi.
Khói thuốc mờ mịt.
Tiếng cười nói ồn ào.
Có người đỏ mắt vì thắng.
Có người khóc lóc vì thua.
Tần Nhất Hạ chưa từng thấy cảnh tượng như vậy.
Theo bản năng.
Nàng bước sát về phía Thẩm Từ Uyên.
Cho đến khi...
Vai hai người chạm nhẹ vào nhau.
Nàng mới giật mình.
"...Xin lỗi."
"Không sao."
Giọng Thẩm Từ Uyên rất nhẹ.
"Nếu sợ..."
"Nàng có thể đi cạnh ta."
Tần Nhất Hạ chớp mắt.
"Ngài không thấy phiền?"
"..."
Anh nhìn thiếu nữ đang cố tỏ ra mạnh mẽ.
Khẽ lắc đầu.
"Không phiền."
"Ta rất vui."
"..."
"..."
"..."
Mặt Tần Nhất Hạ đỏ bừng.
Tống Tri Hành đi phía sau.
Nhìn một màn này.
Ông đau lòng ôm ngực.
"Xong rồi."
Tiêu Cảnh Dật tò mò.
"Cái gì xong rồi?"
"Nam phụ nhà ta..."
"..."
"..."
"...Bị người ta câu mất rồi."
Tiêu Cảnh Dật: "..."
Thẩm Từ Uyên: "..."
Tần Nhất Hạ: "..."
"Ông già!"
"Ông nói linh tinh cái gì vậy?!"
Tống Tri Hành hừ lạnh.
"Không phải sao?"
"Không phải!"
"Ngươi dám nhìn thẳng mắt hắn nói lại lần nữa không?"
"..."
Tần Nhất Hạ lập tức quay đầu.
Đối diện với đôi mắt dịu dàng của Thẩm Từ Uyên.
"..."
"..."
"..."
"Không phải."
Giọng nàng nhỏ như muỗi kêu.
Tiêu Cảnh Dật bật cười thành tiếng.
Tô Vãn Ninh che miệng.
Ngay cả Thẩm Từ Uyên cũng không nhịn được mà cong khóe môi.
Chỉ có Tống Tri Hành thở dài.
Con gái lớn không giữ được nữa rồi.
Đúng lúc ấy.
【Đinh!】
Âm thanh hệ thống bất ngờ vang lên.
【Cảnh báo khẩn cấp!】
【Phát hiện cờ tử vong cấp đặc biệt!】
【Mức độ nguy hiểm: SSS】
【Ký chủ, xin chuẩn bị tinh thần.】
Nụ cười trên môi Tần Nhất Hạ lập tức biến mất.
Nàng nuốt nước bọt.
"...Lần này là gì?"
Hệ thống im lặng hai giây.
Sau đó lạnh lùng thông báo:
【Ba phút nữa...】
【Thẩm Từ Uyên sẽ gặp lại kẻ đã giết hắn trong nguyên tác.】
Tần Nhất Hạ: "..."
"..."
"..."
Nàng từ từ quay đầu.
Nhìn vào bóng tối sâu nhất của sòng bạc ngầm.
Nơi đó.
Một bóng người mặc áo đen đang ngồi lặng lẽ sau tấm rèm.
Chén trà trong tay khẽ dừng lại.
Giọng nói trầm thấp vang lên:
"Thẩm Từ Uyên..."
"Cuối cùng ngươi cũng tới."
Không khí trong tầng hầm chợt lạnh đi.
Mọi tiếng cười nói dường như biến mất.
Tần Nhất Hạ vô thức nắm chặt tay áo Thẩm Từ Uyên.
Tim đập dữ dội.
Bởi vì nàng biết.
Lần này...
Mới chính là cờ chết thật sự đầu tiên.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com