"Ta vừa xuất hiện đã bị ghét là sao?"
Nam tử áo đỏ ngồi trên mái nhà, vẻ mặt vô cùng khó hiểu.
Hắn tung người nhảy xuống.
Tà áo đỏ rực như lửa.
Chiếc quạt xếp trong tay khẽ phe phẩy.
Dung mạo quả thực rất tuấn tú.
Khóe mắt mang theo ý cười phong lưu.
Tần Nhất Hạ nhìn hắn từ trên xuống dưới.
Rồi quay sang nhìn Thẩm Từ Uyên.
Lại nhìn nam tử áo đỏ.
"..."
"..."
"..."
Tống Tri Hành chột dạ.
"Sao ngươi nhìn như vậy?"
Tần Nhất Hạ đau lòng ôm ngực.
"Tôi chỉ đang nghĩ..."
"Nghĩ gì?"
"Tại sao ông lại để người đẹp trai hơn làm nam phụ?"
"..."
"..."
"..."
Tống Tri Hành suýt ngất.
"Ngươi nói cái gì?!"
Nam tử áo đỏ: "..."
Thẩm Từ Uyên: "..."
Tô Vãn Ninh: "..."
Tần Nhất Hạ nghiêm túc nói:
"Nam phụ biết phá án."
"Biết đánh cờ."
"Biết pha trà."
"Ôn nhu."
"Biết quan tâm người khác."
"Nam chính biết gì?"
Nam tử áo đỏ chậm rãi đáp:
"Biết võ công?"
"..."
"Biết tiêu tiền?"
"..."
"Biết chọc nữ chính tức giận?"
"..."
Tần Nhất Hạ quay đầu nhìn Tống Tri Hành.
"Tôi hiểu rồi."
"Hiểu gì?"
"Ông thiên vị."
"Ta thiên vị cái gì?!"
"Thiên vị nam chính!"
"Ta là tác giả!"
"Vậy ông càng không công bằng!"
"..."
Tống Tri Hành tức đến mức muốn viết chết nàng ngay lập tức.
À không.
Không viết được.
Bởi vì con nhóc này không phải nhân vật ông tạo ra.
Đáng ghét thật!
Nam tử áo đỏ cuối cùng cũng hiểu ra.
Hắn dùng quạt chỉ vào mình.
"Khoan đã."
"Ý cô là..."
"Ta là nam chính?"
"..."
Tần Nhất Hạ lập tức che miệng.
Chết rồi.
Lỡ lời.
"Không phải!"
"Ta nghe thấy rồi."
"..."
Nam tử áo đỏ nheo mắt.
Rồi đột nhiên bật cười.
"Thú vị."
"Ta là Tiêu Cảnh Dật."
"Vậy cô là ai?"
"Tần Nhất Hạ."
"Vì sao cô ghét ta?"
"Không ghét."
"..."
"Chỉ hơi bất mãn."
"Bất mãn chuyện gì?"
Tần Nhất Hạ chỉ vào Thẩm Từ Uyên.
"Bởi vì huynh ấy đáng lẽ phải là nam chính."
Không khí xung quanh chợt im lặng.
Ngay cả Tống Tri Hành cũng không lên tiếng.
Thẩm Từ Uyên khựng lại.
Ánh mắt chậm rãi dừng trên thiếu nữ bên cạnh.
Tiêu Cảnh Dật ngẩn người.
Rồi đột nhiên bật cười lớn.
"Hahaha!"
"Ta thích cô rồi đấy!"
Tần Nhất Hạ: "..."
"Đừng."
"Tại sao?"
"Tôi sợ Thẩm công tử hiểu lầm."
"..."
Tiếng cười của Tiêu Cảnh Dật lập tức mắc nghẹn.
Hắn nhìn Thẩm Từ Uyên.
Lại nhìn Tần Nhất Hạ.
Sau đó.
"..."
"..."
"...Ta có bỏ lỡ chuyện gì không?"
Tô Vãn Ninh che miệng cười.
"Ta cũng mới biết thôi."
Tống Tri Hành đau đầu.
Con nhóc này thật sự không biết giữ mồm giữ miệng.
Đúng lúc ấy.
Thẩm Từ Uyên nhẹ giọng mở miệng.
"Tần cô nương."
"Hả?"
"Ta không phải nam chính."
"..."
Tần Nhất Hạ quay sang nhìn anh.
Nghiêm túc đáp:
"Vậy thì sao?"
"Ta chỉ là nam phụ."
"Nam phụ thì sao?"
"..."
Ánh mắt nàng sáng rực.
Mang theo sự kiên định đến mức khiến người khác không dám nhìn thẳng.
"Nam phụ cũng có quyền được sống."
"Nam phụ cũng có quyền được hạnh phúc."
"Nam phụ cũng có thể trở thành nhân vật quan trọng nhất trong lòng một ai đó."
"Tôi không quan tâm nguyên tác viết thế nào."
"Trong mắt tôi..."
Nàng ngẩng đầu.
Nhìn thẳng vào Thẩm Từ Uyên.
"...Ngài chính là người đặc biệt nhất."
Trái tim Thẩm Từ Uyên khẽ rung lên.
Từ nhỏ đến lớn.
Anh luôn là người đứng phía sau.
Là người hỗ trợ.
Là người hy sinh.
Là người mà mọi người tin tưởng sẽ không bao giờ than phiền.
Nhưng lần đầu tiên.
Có người đứng trước mặt tất cả mọi người, nói với anh rằng...
Anh cũng xứng đáng được chọn.
Gió nhẹ thổi qua.
Tà váy của Tần Nhất Hạ khẽ lay động.
Thẩm Từ Uyên cụp mắt.
Khóe môi cong lên rất khẽ.
"...Cảm ơn."
Lần này.
Không phải lời cảm ơn vì được cứu mạng.
Mà là cảm ơn vì có người nhìn thấy anh.
Tống Tri Hành quay mặt đi.
"..."
"..."
"...Con nhóc."
"Sao?"
"Ngươi đừng nói những lời như vậy nữa."
"Tại sao?"
Ông hừ lạnh.
"Phiền chết đi được."
Nhưng giọng nói lại hơi khàn.
Tần Nhất Hạ chớp mắt.
Nàng cảm thấy...
Có lẽ tác giả này cũng không hoàn toàn vô tâm như mình nghĩ.
Đúng lúc ấy.
Tiêu Cảnh Dật đột nhiên nghiêm túc.
"Ta biết người mất tích ở đâu."
Mọi người lập tức nhìn hắn.
"Ở đâu?"
"Nếu ta đoán không nhầm..."
Ánh mắt hắn nhìn về phía cuối con hẻm tối.
"Nơi đó là sòng bạc ngầm lớn nhất kinh thành."
"Muốn cứu người..."
"Chúng ta phải vào trong."
Tô Vãn Ninh tái mặt.
"Sòng bạc ngầm?"
Tần Nhất Hạ lập tức kéo tay áo Thẩm Từ Uyên.
"Không được!"
"Quá nguy hiểm!"
Thẩm Từ Uyên nhìn bàn tay nhỏ đang nắm lấy tay áo mình.
Rồi nhìn vẻ mặt đầy lo lắng của nàng.
"..."
"..."
"...Tần cô nương."
"Hửm?"
"Nàng đang nắm tay áo ta."
Tần Nhất Hạ cúi đầu.
"..."
"..."
"..."
Nàng lập tức buông tay như bị điện giật.
"M-M-Một chút thôi!"
"Ta biết."
Khóe môi Thẩm Từ Uyên hơi cong lên.
"Nếu nàng lo lắng..."
"Vậy lần này, nàng đi cùng ta."
Tần Nhất Hạ ngẩn người.
"Thật sao?"
"Ừ."
"Ngài không bỏ tôi lại?"
"Không."
"Không tự mình mạo hiểm?"
"...Ta sẽ cố gắng."
Tần Nhất Hạ lập tức vui vẻ.
"Được!"
"Vậy chúng ta cùng đi!"
Tiêu Cảnh Dật: "..."
Tô Vãn Ninh: "..."
Tống Tri Hành: "..."
Không biết có phải ảo giác không.
Rõ ràng đang chuẩn bị xông vào hang ổ của bọn buôn bạc nguy hiểm nhất kinh thành.
Thế nhưng...
Hai người này lại giống như đang hẹn nhau đi dạo phố hơn.
Ở phía xa.
Con hẻm tối đen như miệng thú dữ.
Dường như đang chờ đợi con mồi bước vào.
Mà không ai biết rằng.
Bên trong đó.
Ẩn giấu bí mật đầu tiên có thể thay đổi hoàn toàn số phận của Thẩm Từ Uyên...
và cả thế giới này.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com