Nước hồ lạnh buốt lập tức tràn vào tai mũi.
Hoắc An An chưa kịp chuẩn bị đã chìm nghỉm xuống dưới.
Trong đầu nàng chỉ còn một ý nghĩ.
Xong rồi.
Người khác xuyên thư là mở bàn tay vàng.
Nàng xuyên thư là mở bàn tay trượt.
Mới ngày đầu tiên đã rơi hồ hai lần.
"Tô tiểu thư!"
"Tiểu thư!"
Tiếng la hét trên bờ vang lên hỗn loạn.
Hoắc An An liều mạng vùng vẫy.
Đáng tiếc...
Nàng không biết bơi.
Cơ thể càng giãy càng chìm sâu hơn.
Ngay lúc nàng sắp tuyệt vọng.
Bên cạnh bỗng có người túm lấy tay áo nàng.
Hoắc An An mở mắt.
Bạch Thanh Thanh.
Nữ chính nguyên tác đang ở ngay trước mặt.
Mái tóc đen dài nổi lơ lửng trong nước.
Gương mặt trắng bệch.
Hiển nhiên nàng ấy cũng không biết bơi.
"..."
"..."
Hai người nhìn nhau.
Đồng thời thấy được sự hoảng loạn trong mắt đối phương.
Hoắc An An suýt khóc.
Tỷ tỷ à.
Ta còn tưởng nữ chính có hào quang nhân vật chính.
Sao tỷ cũng chìm vậy?!
Ngay lúc này.
Một âm thanh lạnh lùng vang lên.
[ Nhiệm vụ hoàn thành. ]
[ Thành công đẩy nữ chính xuống hồ. ]
[ Điểm phản diện +10. ]
Hoắc An An tức tới muốn uống luôn nước hồ.
Ai đẩy?
Rõ ràng là cùng nhau ngã mà!
Hệ thống đúng là mắt mù.
Nhưng rất nhanh.
Nàng không còn tâm trạng cãi nhau nữa.
Bởi vì...
Nàng thật sự sắp chìm.
Ngay lúc ý thức bắt đầu mơ hồ.
Một bóng đen lao xuống mặt hồ.
"Tõm!"
Nước bắn tung tóe.
Một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy eo nàng.
Hoắc An An còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo khỏi mặt nước.
"Khụ... khụ khụ..."
Nàng vừa lên bờ đã ho sặc sụa.
Nước hồ không ngừng chảy xuống.
Mái tóc dính chặt lên mặt.
Chật vật vô cùng.
Nhưng điều khiến nàng chú ý nhất là...
Người đang giữ nàng.
Ninh Dạ.
"..."
Hoắc An An hóa đá.
Ninh Dạ cũng vừa từ dưới hồ lên.
Huyền y ướt đẫm.
Tóc đen dính nước.
Vậy mà vẫn đẹp tới mức vô lý.
Trong nguyên tác.
Ninh Dạ nổi tiếng lạnh lùng.
Thấy người chết còn chưa chắc động mày.
Vậy mà bây giờ...
Hắn tự mình nhảy xuống cứu nàng?
Không chỉ nàng.
Ngay cả đám cung nữ trên bờ cũng ngây người.
Mọi người nhìn nhau.
Ai nấy đều thấy vẻ khiếp sợ trong mắt đối phương.
Ninh vương...
đích thân cứu người?
Lại còn cứu Tô tiểu thư?
Lúc này.
Một thái giám hốt hoảng chạy tới.
"Bạch cô nương đâu?"
Mọi người đồng loạt quay đầu.
Sau đó chết lặng.
Bởi vì cách đó không xa.
Bạch Thanh Thanh đã được một nam tử mặc cẩm y cứu lên từ lúc nào.
Mà người đó...
chính là Thái tử.
Nam chính nguyên tác.
Hoắc An An suýt bật cười.
Đúng là hào quang nam nữ chính.
Ngã hồ cũng phải theo cặp.
Một bên là nam chính cứu nữ chính.
Một bên là nam phản diện cứu nữ phụ.
Không biết còn tưởng đang quay phim.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên trên đỉnh đầu.
"Tô tiểu thư."
Hoắc An An giật mình ngẩng đầu.
Đối diện với ánh mắt Ninh Dạ.
Nam nhân hơi nhíu mày.
"Nhìn đủ chưa?"
"..."
"..."
"..."
Lúc này Hoắc An An mới phát hiện.
Từ nãy tới giờ nàng vẫn đang ngồi trong lòng hắn.
Mà tay nàng...
còn đang nắm áo hắn.
Hoắc An An: "!!!"
Nàng lập tức bật dậy.
Kết quả chân vừa chạm đất.
Trước mắt liền tối sầm.
Cả người ngã ngược trở lại.
Lần này.
Ninh Dạ đưa tay đỡ nàng rất nhanh.
Hắn nhìn gương mặt tái nhợt của nàng.
Ánh mắt hơi trầm xuống.
"Còn đứng được không?"
Hoắc An An định nói được.
Nhưng vừa mở miệng.
Một cơn choáng váng lại ập tới.
Ngay sau đó.
Nàng nghe thấy tiếng hệ thống vang lên.
[ Cảnh báo. ]
[ Ký chủ sốt do ngâm nước. ]
[ Chuẩn bị cưỡng chế đăng xuất ý thức. ]
"Cái gì cơ..."
Đó là câu cuối cùng Hoắc An An nghe được.
Trước khi hoàn toàn ngất đi trong lòng Ninh Dạ.
Mà lúc nàng mất ý thức.
Không ai nhìn thấy.
Ánh mắt Ninh Dạ nhìn nàng đã khác lúc ban đầu.
Giống như...
hắn đang suy nghĩ một điều gì đó cực kỳ thú vị.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com