Hôm sau, trong giờ ra chơi, Lâm Dạ ngồi xuống bàn của An Nhiên.
“An Nhiên.”
“Ừ?”
“Cậu có thấy Hạ Vy hôm nay vẫn hơi lạ không?”
An Nhiên khẽ gật đầu.
Lâm Dạ thở dài.
“Mình không biết phải làm sao nữa.”
Cậu ngồi xuống ghế cạnh cô.
“Cậu nghĩ mình nên làm gì?”
An Nhiên suy nghĩ một chút.
“Có lẽ… cậu nên nói với cô ấy rằng cô ấy quan trọng với cậu.”
Lâm Dạ bật cười.
“Cái đó thì chắc chắn rồi.”
Cậu nhìn ra cửa sổ rồi nói rất tự nhiên:
“Thật ra, nếu so ra… Hạ Vy là người quan trọng nhất với mình bây giờ.”
Câu nói ấy nhẹ như gió.
Nhưng lại khiến tay An Nhiên khẽ run.
Cô vẫn cười.
“Ừ… mình biết.”
Nhưng trong lòng cô, có thứ gì đó lặng lẽ vỡ ra.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com