> **“… Thiếu chủ?”**
Giọng nói khàn đặc vang lên trong đại điện.
Không khí như đông cứng.
A Sơ khựng lại.
“… Thiếu chủ?”
Nàng quay phắt sang nhìn Thẩm Trường Ly.
Mục Sơn cũng nhíu chặt mày.
“Huynh quen người này?”
Thẩm Trường Ly không đáp.
Chỉ đứng yên.
Ánh mắt tối đến mức khó đoán.
Nam nhân trong quan tài run rẩy chống tay ngồi dậy.
Khuôn mặt trắng bệch.
Hơi thở yếu ớt.
Như người vừa tỉnh khỏi một cơn mê kéo dài.
Hắn nhìn Thẩm Trường Ly thật lâu.
Rồi đột nhiên—
quỳ sụp xuống.
> **“Thuộc hạ vô năng…”**
> **“Để thiếu chủ phải đích thân tới cứu…”**
A Sơ: “……”
Mục Sơn: “……”
Tống Vãn Ninh vừa tỉnh: “……”
Không khí im lặng đáng sợ.
A Sơ từ từ quay sang.
Ánh mắt đầy nghi ngờ.
“… Giải thích.”
Thẩm Trường Ly day trán.
Lần đầu tiên—
trông hắn giống người gặp phiền phức thật sự.
“… Chỉ là người quen cũ.”
A Sơ lập tức nổi nóng.
“Người quen cái kiểu gì mà gọi huynh là thiếu chủ?!”
“Huynh còn giấu chuyện gì nữa?!”
Nữ nhân áo đỏ bỗng bật cười lớn.
Tiếng cười vang vọng khắp đại điện.
“Ha ha ha…”
“Thật thú vị.”
Nàng chống cằm nhìn A Sơ.
“Tiểu cô nương…”
> **“Muội chẳng biết gì về người bên cạnh mình cả.”**
Thẩm Trường Ly lạnh giọng:
“Ta bảo ngươi im miệng.”
Nụ cười nữ nhân áo đỏ thoáng cứng lại.
Nhưng rồi rất nhanh khôi phục.
“Nếu đã vậy…”
“Để ta kể cho nàng nghe nhé?”
*Vút!*
Một cây ngân châm lao thẳng tới.
Lướt ngang má nàng.
Cắm phập vào cột gỗ phía sau.
Tóc nữ nhân áo đỏ bị chém đứt một đoạn.
A Sơ mở to mắt.
“… Huynh biết dùng ám khí?”
Thẩm Trường Ly vẫn bình thản.
Như chưa làm gì.
“… Ta nói lần cuối.”
> **“Đừng chạm vào nàng.”**
Tim A Sơ bỗng khựng lại một nhịp.
Kỳ lạ thật.
Rõ ràng đang tức.
Mà sao nghe câu đó lại thấy…
không tức nổi nữa.
---
Bên kia.
Nam nhân vừa từ quan tài bò ra.
Mục Sơn lập tức giữ chặt hắn.
“Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?”
“Ngươi là ai?”
Người kia cúi đầu.
Giọng khàn khàn:
“Ta tên Lăng Mặc.”
“Từng là người làm việc cho—”
Hắn bỗng khựng lại.
Liếc sang Thẩm Trường Ly.
Ánh mắt đầy dè chừng.
“… cho một thương hội.”
A Sơ lập tức khoanh tay.
“Huynh nói dối còn tệ hơn Mục Sơn.”
Mục Sơn: “???”
“Ý muội là sao?!”
A Sơ trợn mắt.
“Huynh nói dối nhìn phát biết ngay!”
---
Đột nhiên—
Tống Vãn Ninh cau mày.
“… Khoan.”
“Vậy nữ nhân này là ai?”
Mọi ánh mắt lập tức quay lại.
Nữ nhân áo đỏ vẫn đứng giữa lễ đường.
Ánh mắt si mê nhìn nam nhân kia.
“… Chàng tỉnh rồi.”
Lăng Mặc biến sắc.
“Là ngươi?!”
“Ngươi còn chưa chịu buông tha sao?!”
A Sơ chớp mắt.
“… Hai người quen nhau?”
Lăng Mặc nghiến răng.
“Ả ta tên—”
> **“ Tạ Yêu Yêu.”**
“Một năm trước…”
“… vốn đã chết rồi.”
Ầm.
Không khí lập tức im bặt.
Tống Vãn Ninh nổi da gà.
“… Chết rồi?”
A Sơ nhìn nữ nhân áo đỏ.
“… Không thể nào.”
“Rõ ràng nàng ta đang đứng đây.”
Lăng Mặc siết tay.
Giọng run lên.
“Không.”
“… Người chết năm đó.”
> **“Chính là muội muội sinh đôi của ả.”**
Mọi người đồng loạt sững lại.
Nữ nhân áo đỏ khẽ cười.
Rồi nhẹ nhàng tháo chiếc trâm trên tóc xuống.
Mái tóc dài buông xõa.
Khuôn mặt dịu dàng thoáng chốc trở nên lạnh lẽo.
> **“Đúng vậy.”**
> **“Người chết là muội muội ta.”**
> **“Còn ta…”**
Nàng khẽ cười.
Ánh mắt điên loạn đến đáng sợ.
> **“… chỉ đang thay muội ấy hoàn thành tâm nguyện cuối cùng thôi.”**
A Sơ chợt lạnh sống lưng.
“… Tâm nguyện gì?”
Tạ Yêu Yêu mỉm cười.
Chậm rãi nhìn về chiếc quan tài.
> **“Một hôn lễ.”**
> **“Giữa người chết…”**
> **“… và người sống.”**
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com