“HUYNH CÓ CÒN LÀ NGƯỜI KHÔNG VẬY?!”
Tống Vãn Ninh gần như bật hét.
Nàng chỉ thẳng vào mặt Thẩm Trường Ly.
“Ngươi bảo ta làm mồi?!”
“Lỡ tên đó là kẻ biến thái giết người thật thì sao?!”
Thẩm Trường Ly hơi nghiêng đầu.
Giọng vẫn bình thản đến đáng ghét:
“Yên tâm.”
“Cô chưa đẹp đến mức khiến hắn nổi hứng ngay đâu.”
Tống Vãn Ninh: “……”
A Sơ: “……”
Mục Sơn quay đầu nhịn cười đến run vai.
Tống Vãn Ninh tức đến đỏ mặt.
“Ngươi—!”
“Được!”
“Ta làm!”
“Nhưng bắt được hung thủ rồi ta nhất định đánh chết hắn!”
A Sơ kéo tay nàng.
“… Cô thật sự không sợ à?”
Tống Vãn Ninh hừ nhẹ.
“Ta từ nhỏ đã học võ.”
“Một tên giả thần giả quỷ thôi.”
“Có gì phải sợ?”
Miệng nói cứng là thế—
Nhưng lúc thay hỉ phục đỏ xong.
Sắc mặt nàng vẫn trắng đi vài phần.
---
Canh ba.
Toàn phủ tri phủ chìm trong bóng tối.
Đèn lồng đỏ treo đầy sân.
Khung cảnh giống hệt một lễ thành thân thật sự.
Tống Vãn Ninh ngồi trong phòng tân nương.
Đầu đội khăn hỉ.
Tay nắm chặt trường tiên giấu trong tay áo.
Ngoài phòng—
A Sơ và Mục Sơn mai phục.
Thẩm Trường Ly đứng trên mái nhà.
Áo trắng gần như hòa vào ánh trăng.
Gió đêm thổi qua.
Ngọc sáo bên hông khẽ lay động.
Không hiểu sao—
Chỉ cần nhìn thấy hắn đứng đó.
A Sơ bỗng thấy an tâm hơn một chút.
Ngay lúc ấy—
*Keng…*
*Keng…*
*Keng…*
Tiếng chuông đồng lại vang lên.
Lần này—
Gần hơn.
Rất gần.
Từ cuối con phố.
Một màn sương đỏ chậm rãi lan tới.
A Sơ nín thở.
Trong bóng tối—
Chiếc **kiệu cưới đỏ** lại xuất hiện.
Vẫn không có người khiêng.
Không có dấu chân.
Nhưng—
Nó đang di chuyển.
Từng chút.
Từng chút một.
Như có thứ vô hình kéo đi.
Tống Vãn Ninh trong phòng siết chặt tay.
“… Đừng giả thần giả quỷ…”
Bỗng nhiên—
*Cộc.*
*Cộc.*
*Cộc.*
Có tiếng gõ cửa.
Một giọng nam khàn đặc vang lên ngoài cửa:
> “Tân nương…”
> “Đến giờ lên kiệu rồi…”
Không khí đông cứng.
A Sơ khẽ nuốt khan.
Mục Sơn nắm chặt kiếm.
Thẩm Trường Ly trên mái nhà chậm rãi hạ mắt.
Ánh nhìn lạnh hẳn.
Giọng người kia tiếp tục vang lên:
> “Tân nương…”
> “Phu quân đợi nàng rất lâu rồi…”
Đột nhiên—
Cửa phòng bật mở.
Nhưng—
Bên ngoài không có ai.
Chỉ có…
Một đôi **giày thêu đỏ** đặt ngay trước cửa.
Dưới nền đất—
Là từng đồng tiền giấy âm phủ đang cháy.
Tống Vãn Ninh lạnh sống lưng.
Nàng vừa định lùi lại—
Thì một bàn tay lạnh ngắt bất ngờ chạm vào vai.
“Á—!”
Nàng lập tức quật roi.
*Vút!*
Người phía sau nhanh chóng tránh đi.
“A đau đau đau—!”
Là A Sơ.
Tống Vãn Ninh: “……”
A Sơ ôm đầu.
“Cô muốn giết người à?!”
“Ta vào báo hiệu thôi!”
Chưa kịp cãi tiếp—
Thẩm Trường Ly đột nhiên từ cửa sổ nhảy xuống.
Ánh mắt sắc lạnh.
“Im.”
Mọi người lập tức khựng lại.
Hắn cúi người.
Nhặt một mảnh giấy nhỏ dưới đôi giày đỏ.
Chỉ có vài dòng chữ viết nguệch ngoạc:
> *“Tân nương đã nhận sính lễ.”*
> *“Giờ lành đã tới.”*
> *“Nếu không lên kiệu…”*
> *“Chết.”*
Phía dưới—
Là một cái tên.
Khi nhìn thấy—
Sắc mặt Tống Vãn Ninh lập tức thay đổi.
A Sơ cau mày:
“Là ai?”
Tống
Vãn Ninh siết chặt tờ giấy.
Giọng nói khẽ run lên.
“… Không thể nào…”
“… Người này đáng lẽ đã chết rồi.”
Ngay lúc ấy—
Từ ngoài sân.
Đột nhiên truyền tới tiếng hét thất thanh của nha hoàn:
> “TIỂU THƯ!!”
> “KIỆU—!”
> “KIỆU VÀO PHỦ RỒI!!”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com