## 《MINH OÁN LỤC – 冥冤录》
“Lục Trầm!”
Tống Vãn Ninh vô thức lao tới.
Nhưng—
Bước chân nàng khựng lại giữa chừng.
Người nằm dưới đất vẫn mặc hỉ phục đỏ.
Máu nhuộm trước ngực.
Khuôn mặt cháy sạm đến khó nhìn.
Thế nhưng…
Trong khoảnh khắc ấy.
Hắn lại giống hệt thiếu niên năm xưa.
Người từng trèo tường phủ tri phủ hái quả cho nàng.
Người từng bị nàng bắt nạt đến phát khóc.
Người luôn nói:
> *“Sau này lớn lên ta nhất định cưới muội.”*
Tống Vãn Ninh siết chặt tay.
Mắt hơi đỏ lên.
“… Đồ ngốc.”
A Sơ đứng cạnh nhìn.
Không biết nên an ủi thế nào.
Mãi một lúc mới nhỏ giọng:
“… Cô ổn không?”
Tống Vãn Ninh hít sâu.
Lại khôi phục vẻ mạnh mẽ thường ngày.
“Ta không yếu đuối thế.”
Nhưng giọng nói vẫn khàn đi vài phần.
---
Mục Sơn nhanh chóng cho người khám xét mật thất.
Chẳng bao lâu sau—
Một nha dịch hốt hoảng chạy tới.
“Đại nhân!”
“Phát hiện thêm thi thể!”
Mọi người lập tức quay lại.
Trong căn phòng nhỏ phía sau mật đạo—
Có ba cỗ thi thể nữ tử.
Đều mặc hỉ phục đỏ.
Miệng bị khâu kín bằng chỉ đỏ.
Nhưng—
Thi thể vẫn còn nguyên vẹn.
A Sơ lập tức cau mày.
“… Không đúng.”
Mục Sơn ngẩn người.
“Không đúng chỗ nào?”
A Sơ cúi xuống kiểm tra.
Rồi sắc mặt đổi hẳn.
“Các thi thể này…”
> **“… không phải người chết gần đây.”**
“Ít nhất đã chết hơn một năm.”
Không khí bỗng im lặng.
Tống Vãn Ninh quay phắt lại.
“Ý cô là sao?”
“Ba tân nương gần đây không phải họ?”
A Sơ chậm rãi đứng lên.
Giọng thấp xuống.
“Không.”
“Ba người chúng ta tìm thấy trước đó…”
> **“Đã bị đánh tráo.”**
Ầm.
Mục Sơn biến sắc.
“Khoan đã!”
“Vậy hung thủ thật—”
Một giọng nói nhàn nhạt vang lên từ phía sau:
“… chưa bắt được.”
Là Thẩm Trường Ly.
Hắn đang đứng cạnh giá gỗ.
Trên tay cầm một cuốn sổ cũ.
Ánh mắt lạnh đi vài phần.
A Sơ lập tức bước tới.
“Huynh phát hiện gì rồi?”
Thẩm Trường Ly đưa sổ cho nàng.
“Lục Trầm không giết người.”
Mọi người đồng loạt sững lại.
“Cái gì?!” — Mục Sơn bật thốt.
Thẩm Trường Ly bình thản mở sổ.
Bên trong là những dòng chữ viết méo mó.
Giống nhật ký.
---
> *Ngày mười sáu tháng sáu*
> *Lại thấy nàng.*
> *Nàng sợ ta.*
> *Ta không dám gặp.*
---
> *Ngày hai mươi*
> *Có người tới tìm ta.*
> *Hắn nói sẽ giúp ta thành thân với Vãn Ninh.*
> *Chỉ cần ta ngoan ngoãn nghe lời.*
---
> *Ngày hai mươi ba*
> *Hắn bảo ta chuẩn bị hỉ đường.*
> *Hắn nói những cô gái kia không ngoan.*
> *Nên phải “xử lý” trước.*
---
Càng đọc.
Sắc mặt mọi người càng khó coi.
A Sơ siết chặt cuốn sổ.
“… Có người lợi dụng Lục Trầm.”
Thẩm Trường Ly khẽ gật đầu.
“Ừ.”
“Hắn chỉ là quân cờ.”
“Người thật sự ra tay…”
> **“Là kẻ đứng sau minh hôn.”**
Tống Vãn Ninh lạnh người.
“… Nhưng ai lại làm chuyện này?”
Ngay lúc ấy—
Một nha dịch khác chạy vào.
Sắc mặt trắng bệch.
“Không hay rồi!”
“Ở nghĩa địa phía tây…”
“… lại phát hiện thêm một tân nương chết!”
Ầm.
A Sơ mở to mắt.
“… Cái gì?!”
Nha dịch run giọng:
“Vẫn là hỉ phục đỏ…”
“Miệng bị khâu…”
“Nhưng lần này…”
“… trên trán còn dán một chữ.”
“Chữ gì?”
Người kia nuốt nước bọt.
Giọng run lên:
> **“Hỷ.”**
Rồi hắn khẽ nói tiếp:
> “Bên cạnh thi thể…”
> **“… còn có một chiếc sáo trắng.”**
Không khí lập tức lặng đi.
A Sơ quay phắt sang.
“… Sáo?”
Mục Sơn nhíu mày.
Thẩm Trường Ly thì—
Lần đầu tiên từ đầu vụ án.
Ánh mắt lạnh hẳn xuống.
Bàn tay siết chặt.
Rất khẽ.
Như thể—
Hắn biết cây sáo đó là của ai.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com