> **"Thẩm Trường Ly."**
> **"Con trai của hắn."**
Câu nói vừa dứt.
Cả hí lâu chìm vào tĩnh lặng.
Ngay cả tiếng gió cũng như ngừng lại.
---
A Sơ đứng sững.
Trong đầu chỉ còn vang vọng bốn chữ:
> **Con trai của hắn.**
---
Của ai?
---
Tống Vãn Ninh là người phản ứng đầu tiên.
"Ý ngươi là gì?"
"Cha hắn là ai?"
---
Người đeo mặt nạ bật cười.
Tiếng cười khàn khàn.
Đầy ác ý.
---
"Thú vị."
"Các ngươi đi cùng hắn lâu như vậy."
"Vậy mà không ai biết."
---
A Sơ vô thức nhìn sang Thẩm Trường Ly.
---
Hắn vẫn đứng đó.
Áo trắng như tuyết.
Sắc mặt bình tĩnh đến đáng sợ.
---
Nhưng nàng nhận ra.
Bàn tay cầm sáo của hắn đang siết rất chặt.
---
Người đeo mặt nạ chậm rãi cất tiếng:
> **"Hai mươi năm trước."**
> **"Thiên hạ có một người..."**
> **"Tên là Thẩm Diễm Đình."**
---
ẦM.
---
Mặt Tạ Vãn Chu lập tức tái mét.
---
Ngay cả Mục Sơn cũng khựng lại.
Rõ ràng hắn từng nghe qua cái tên này.
---
Chỉ có A Sơ và Tống Vãn Ninh không hiểu.
---
"Thẩm Diễm Đình là ai?"
A Sơ hỏi.
---
Không ai trả lời.
---
Cuối cùng.
Mục Sơn khàn giọng:
> **"Là tội nhân lớn nhất triều đình năm đó."**
---
"Nghe nói..."
> **"Hàng ngàn người chết vì ông ta."**
---
A Sơ cảm giác tim mình chợt lạnh đi.
---
Người đeo mặt nạ cười lớn.
---
"Đúng."
"Chính là hắn."
---
Rồi hắn nhìn thẳng vào Thẩm Trường Ly.
---
> **"Và đây..."**
> **"... là con trai duy nhất còn sống của hắn."**
---
Không khí đông cứng.
---
A Sơ cảm thấy đầu óc trống rỗng.
---
Nàng nhìn Thẩm Trường Ly.
Muốn hắn phủ nhận.
Muốn hắn nói tất cả đều là giả.
---
Nhưng hắn không nói gì.
---
Sự im lặng ấy.
Đã là câu trả lời.
---
Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng nàng.
---
Không phải sợ.
Không phải ghét.
---
Mà là...
> **Đau.**
---
Bởi vì giờ nàng mới hiểu.
Vì sao hắn luôn giữ khoảng cách.
Vì sao hắn chưa từng kể quá khứ.
Vì sao mỗi lần nhắc tới thân thế.
Ánh mắt hắn đều trở nên cô độc như vậy.
---
Đúng lúc ấy.
Người đeo mặt nạ đột nhiên giơ tay.
---
*Vụt!*
---
Một thanh đoản đao lao thẳng về phía A Sơ.
---
"A Sơ!"
Mục Sơn biến sắc.
---
Nhưng có người còn nhanh hơn.
---
*KENG!*
---
Cây sáo đen chặn ngang trước mặt nàng.
Tia lửa bắn tung tóe.
---
Thẩm Trường Ly đứng chắn phía trước.
Ánh mắt lạnh tới cực điểm.
---
"Ngươi muốn chết?"
---
Người đeo mặt nạ bật cười.
---
"Ngươi vẫn bảo vệ nàng như vậy."
---
"Đáng tiếc."
---
> **"Nàng sớm muộn cũng sẽ biết ngươi là loại người gì."**
---
Lời vừa dứt.
---
Bỗng từ trên xà nhà.
Một dải lụa đỏ rơi xuống.
---
Một bóng người nhẹ nhàng đáp xuống sân khấu.
---
Toàn thân mặc hí phục đỏ.
Mái tóc dài buông tới eo.
Trên mặt đeo mặt nạ bán nguyệt.
---
Nhưng khi nhìn thấy chiếc trâm bạc trên tóc nàng.
---
Tạ Vãn Chu như hóa đá.
---
"... Thanh Ca tỷ..."
---
Người phụ nữ chậm rãi tháo mặt nạ xuống.
---
Một gương mặt xinh đẹp đã bị năm tháng bào mòn.
Khóe mắt có vết sẹo bỏng nhạt.
---
Nhưng vẫn đủ để nhận ra.
---
Nàng chính là người trong bức họa cũ.
---
> **Liễu Thanh Ca.**
---
Người đeo mặt nạ lập tức quỳ một gối xuống.
---
"Chủ nhân."
---
Mọi người đồng loạt biến sắc.
---
Hắn không phải kẻ chủ mưu.
---
Có người đứng sau hắn.
---
Và người đó...
là Liễu Thanh Ca.
---
Nàng nhìn mọi người.
Ánh mắt bình thản.
Không còn oán hận.
Không còn điên cuồng.
---
Chỉ có sự mệt mỏi kéo dài suốt hai mươi năm.
---
Rồi nàng khẽ cười.
---
> **"Các vị."**
> **"Màn diễn cuối cùng..."**
> **"... bắt đầu rồi."**
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com