Gió đêm thổi tung những dải lụa đỏ trên sân khấu.
Liễu Thanh Ca đứng dưới ánh đèn lồng.
Tựa như vẫn là đào hát nổi danh năm nào.
Chỉ khác rằng.
Ánh mắt nàng đã không còn chút ánh sáng nào.
---
> "Màn diễn cuối cùng..."
> "... bắt đầu rồi."
---
A Sơ nhìn nàng.
"Những người đó là do bà giết?"
---
Liễu Thanh Ca lắc đầu.
---
"Không."
---
"Ta muốn giết họ."
"Nhưng người ra tay không phải ta."
---
Mục Sơn cau mày.
"Vậy là ai?"
---
Liễu Thanh Ca không trả lời ngay.
Mà quay người nhìn sân khấu cũ kỹ.
---
"Trước khi trả lời."
"Ta muốn kể một câu chuyện."
---
Không ai lên tiếng.
---
Hai mươi năm trước.
Vân Mộng Hí Lâu là nơi phồn hoa nhất thành.
Quan lớn.
Phú thương.
Danh sĩ.
Ai cũng tới đây.
---
Bề ngoài là nghe hát.
Nhưng phía sau những tấm rèm.
Lại là những cuộc giao dịch đen tối.
---
Khi ấy.
Liễu Thanh Ca vô tình biết quá nhiều bí mật.
---
Nàng từng muốn bỏ trốn.
Nhưng không được.
---
Bởi vì nàng có một đứa con.
---
Liễu An.
---
Nhắc tới cái tên ấy.
Giọng nàng run lên lần đầu tiên.
---
"Ta nghĩ..."
"Chỉ cần nhịn thêm vài năm."
"Chỉ cần tích đủ bạc."
"Ta có thể đưa nó rời khỏi nơi đó."
---
Nhưng nàng đã sai.
---
Một đêm nọ.
Liễu An nhìn thấy thứ không nên thấy.
Nghe thấy điều không nên nghe.
---
Từ hôm đó.
Có người muốn nó chết.
---
A Sơ siết chặt tay.
---
Nàng đã hiểu.
---
Đứa trẻ bị kéo vào cuộc đấu đá của người lớn.
---
Liễu Thanh Ca nhắm mắt.
---
"Ta cầu xin họ."
"Ta quỳ xuống."
"Ta dập đầu."
---
"Nhưng vô dụng."
---
"Trong mắt họ."
> **"Một đứa trẻ chỉ là cái giá phải trả."**
---
Không khí trong hí lâu trở nên nặng nề.
---
Tống Vãn Ninh nghiến răng.
---
"Đám khốn."
---
Liễu Thanh Ca bật cười.
---
Tiếng cười khản đặc.
---
"Đúng."
"Ta cũng nghĩ như vậy."
---
"Cho nên..."
---
"Ta đánh cắp danh sách."
---
ẦM.
---
Mọi người đồng loạt biến sắc.
---
Danh sách.
Chính là thứ khiến bao người chết suốt hai mươi năm.
---
"Ta muốn dùng nó để đổi mạng con trai."
---
"Nhưng đêm đó..."
---
Liễu Thanh Ca ngẩng đầu.
Nhìn lên mái hí lâu.
---
Ánh mắt trống rỗng.
---
"Ngọn lửa bùng lên."
---
"Khắp nơi đều là tiếng kêu cứu."
---
"Ta bị kéo ra ngoài."
---
"Liễu An bị mắc kẹt bên trong."
---
Giọng nàng nghẹn lại.
---
"Ta quay lại tìm nó."
---
"Nhưng..."
---
"Không tìm thấy."
---
"Chỉ tìm thấy một thi thể cháy đen."
---
A Sơ khẽ cúi đầu.
---
Nàng hiểu cảm giác đó.
---
Tưởng rằng người thân đã chết.
Mang theo nỗi đau ấy suốt hai mươi năm.
---
Nhưng đúng lúc đó.
Liễu Thanh Ca lại nói:
---
> **"Cho đến ba tháng trước."**
---
> **"Ta mới biết..."**
---
> **"Thi thể đó không phải Liễu An."**
---
Không khí đông cứng.
---
Mục Sơn lập tức ngẩng đầu.
---
"Cái gì?!"
---
Liễu Thanh Ca gật đầu.
---
"Nó còn sống."
---
"Ít nhất..."
---
"Đã từng sống."
---
Bởi vì ba tháng trước.
Nàng nhận được một món đồ.
---
Một chiếc vòng đồng.
---
Chính là chiếc vòng vừa tìm thấy trong bộ hài cốt.
---
Mặt sau chiếc vòng.
Khắc hai chữ cực nhỏ.
---
> **An nhi.**
---
Đó là vòng nàng tự tay làm cho con trai mình.
Không thể nhầm lẫn.
---
A Sơ chợt hiểu.
---
Vì vậy.
Liễu Thanh Ca bắt đầu điều tra.
---
Và càng điều tra.
Nàng càng phát hiện ra một sự thật đáng sợ.
---
Những người tham gia vụ cháy năm đó.
Đang lần lượt chết.
---
Không phải do nàng.
---
Mà do một người khác.
---
Một người cũng đang tìm kiếm Liễu An.
---
"Người đó là ai?"
A Sơ hỏi ngay.
---
Liễu Thanh Ca chậm rãi quay đầu.
---
Ánh mắt nhìn về phía người đeo mặt nạ đang quỳ dưới sân khấu.
---
"Ban đầu..."
"Ta cũng tưởng là hắn."
---
"Nhưng không phải."
---
Nàng hít sâu một hơi.
---
Rồi nói ra câu khiến tất cả lạnh sống lưng.
---
> **"Người đó luôn đi trước chúng ta một bước."**
---
> **"Biết mọi bí mật."**
---
> **"Biết mọi nhân chứng."**
---
> **"Biết cả danh sách."**
---
A Sơ bỗng nhớ tới điều gì đó.
---
Một cảm giác bất an tràn lên.
---
Người như vậy...
chỉ có thể là người luôn ở trong cuộc điều tra.
---
Ngay lúc ấy.
---
*BỐP!*
---
Tiếng vỗ tay vang lên từ tầng hai của hí lâu.
---
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu.
---
Một bóng người đang đứng trên lan can.
---
Không ai biết hắn xuất hiện từ lúc nào.
---
Toàn thân mặc áo choàng đen.
Trên mặt là chiếc mặt nạ quỷ trắng.
---
Giọng nói trầm thấp vang vọng khắp hí lâu.
---
> **"Kể chuyện rất hay."**
---
> **"Tiếc là..."**
---
> **"Bà chỉ kể được một nửa."**
---
Liễu Thanh Ca biến sắc.
---
Người đeo mặt nạ dưới sân khấu cũng đột ngột run lên.
---
Như đang sợ hãi.
---
Thẩm Trường Ly nhìn người vừa xuất hiện.
Ánh mắt lần đầu tiên trở nên cực kỳ lạnh lẽo.
---
Bởi vì hắn nhận ra người đó.
---
Còn A Sơ thì chưa.
---
Nàng chỉ biết một điều.
---
Kẻ vừa xuất hiện...
mới là người nguy hiểm nhất từ đầu tới giờ.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com