Sau trận bóng hôm đó, chuyện Trần Nhất Đồng bị thương lập tức lan khắp trường.
Đương nhiên…
Điều khiến người ta sốc hơn cả là phản ứng của Lý Tư Liên.
“Lần đầu thấy cậu ấy hoảng như vậy luôn.”
“Tư Liên còn chạy xuống sân nữa mà!”
“Tôi nói rồi, hai người này chắc chắn có gì đó!”
—
Phòng y tế.
Mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt tràn trong không khí.
Trần Nhất Đồng ngồi trên giường bệnh, cánh tay bị trầy một mảng khá lớn nhưng vẻ mặt vẫn rất thản nhiên.
Trong khi đó, Lý Tư Liên đứng bên cạnh với sắc mặt cực kỳ khó coi.
Bác sĩ vừa băng bó vừa nói:
“May mà chỉ bị thương ngoài da.”
Lý Tư Liên lạnh giọng:
“Chỉ?”
Bác sĩ:
“…”
Trần Nhất Đồng bật cười.
“Mày dữ với bác sĩ làm gì?”
“Tại cậu ngu.”
“Ồ.”
“Biết người ta cố tình còn không né.”
Trần Nhất Đồng chống cằm nhìn cậu.
“Nếu tao né thì trái bóng sẽ đập trúng mặt mày.”
Không khí chợt yên lặng.
Lý Tư Liên khựng lại.
“…"
Tim cậu đập mạnh một nhịp.
Trần Nhất Đồng nhìn phản ứng ấy mà khóe môi càng cong hơn.
—
Ngay lúc đó, cửa phòng y tế bật mở.
Bồn Thị Luồi cầm nước chạy vào.
“Nhất Đồng! Tớ lo cho cậu lắm—”
Cô ta còn chưa tới gần thì đã bị chặn lại.
Lý Tư Liên đứng chắn phía trước.
“Cậu ấy cần nghỉ ngơi.”
Bồn Thị Luồi trợn mắt.
“Liên quan gì tới cậu?!”
Trần Nhất Đồng lập tức đáp:
“Liên quan.”
Cả căn phòng im bặt.
Bồn Thị Luồi gần như sắp khóc:
“Nhất Đồng…”
“Tôi không thích người ồn ào.”
Một câu nói lạnh tới mức cô ta tái mặt rồi bỏ chạy luôn.
Trần Nhất Đồng nhìn bóng lưng cô ta xong quay sang Lý Tư Liên.
“Mày ghen à?”
“…Không.”
“Mày chắn trước mặt tao luôn mà.”
“Tại cô ta phiền.”
“Ồ~”
Lý Tư Liên:
“Cười cái gì?”
“Không có gì.”
Nhưng vẻ mặt Trần Nhất Đồng rõ ràng đang rất vui.
—
Trong khi đó ở hành lang tầng hai.
Đào Thư Dương đang vừa đi vừa ăn kem thì bị kéo mạnh vào góc tường.
“A?!”
Phó Nam chống tay phía sau cậu.
“Kem ngon không?”
Đào Thư Dương đỏ mặt:
“C-cậu làm gì vậy?!”
“Tao thấy mày hôm nay cười với Trần Niên Tự nhiều quá.”
“Hả?”
Phó Nam cúi xuống rất gần.
“Tao khó chịu.”
Khoảng cách gần tới mức Đào Thư Dương có thể nghe rõ nhịp thở của hắn.
Mặt cậu đỏ bừng.
“Cậu bị điên à…”
Đúng lúc ấy—
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên phía sau.
“Thư Dương.”
Trần Niên Tự đứng ở cuối hành lang.
Ánh mắt dịu dàng thường ngày hôm nay lại lạnh đi vài phần.
Phó Nam nhếch môi:
“Phiền ghê.”
Đào Thư Dương lập tức nhân cơ hội chui khỏi vòng tay hắn.
“Tôi đi trước!”
Nhìn bóng lưng cậu chạy mất, Phó Nam bực bội vò tóc.
Trần Niên Tự nhìn hắn.
“Cậu đừng làm cậu ấy khó xử nữa.”
Phó Nam bật cười nhạt.
“Còn mày thì sao?”
“…"
“Mày nhìn tao như thể tao cướp người của mày vậy.”
Câu nói ấy khiến Trần Niên Tự im lặng vài giây.
Bởi vì…
Cậu thật sự đã có cảm giác đó.
—
Chiều tối.
Trời bất ngờ mất điện vì mưa lớn.
Cả lớp học chìm trong bóng tối.
Tiếng la hét vang lên khắp nơi.
“Aaaa tối quá!”
“Điện thoại ai bật đèn lên đi!”
Lý Tư Liên đang định lấy điện thoại thì cổ tay bỗng bị nắm lấy.
Là Trần Nhất Đồng.
“Tao ở đây.”
Giọng hắn rất thấp.
Trong bóng tối, cảm giác chạm vào nhau càng rõ ràng hơn bình thường.
Tim Lý Tư Liên đập càng lúc càng nhanh.
“Mày sợ tối không?”
“…Không.”
“Nhưng tay mày lạnh.”
Trần Nhất Đồng siết nhẹ tay cậu.
“Đừng sợ.”
Ngay giây đó—
Một tia sét lóe sáng ngoài cửa sổ.
ẦM!!!
Lý Tư Liên theo phản xạ giật mình.
Và giây tiếp theo…
Cậu bị Trần Nhất Đồng kéo vào lòng.
Cả lớp:
“…………”
Đào Thư Dương há hốc mồm.
Trần Niên Tự cũng đứng hình.
Bồn Thị Luồi sốc tới mức làm rơi điện thoại.
Trong ánh chớp sáng lên giữa lớp học tối đen—
Hình ảnh Trần Nhất Đồng ôm chặt Lý Tư Liên vào lòng đã bị rất nhiều người nhìn thấy.
Mà người trong cuộc…
Vẫn chưa chịu buông nhau ra.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com