Sau lần cùng nhau mang tài liệu về lớp, Khánh Chi và Gia Bách bắt đầu quen thuộc hơn.
Nhưng điều khiến Khánh Chi bất ngờ nhất là một tuần sau đó.
Cô giáo chủ nhiệm đổi lại sơ đồ chỗ ngồi.
"Khánh Chi, em ngồi bàn thứ ba cạnh cửa sổ nhé."
Khánh Chi ôm sách đi xuống.
Vừa ngẩng đầu lên, cô đã đứng hình.
Người ngồi bên cạnh là Gia Bách.
"Cậu ngồi đây à?"
Gia Bách kéo ghế giúp cô.
"Ừm."
Khánh Chi khẽ gật đầu.
Không hiểu sao tai cô lại nóng lên.
"Có vẻ chúng ta có duyên thật đấy."
Gia Bách bật cười.
Khánh Chi cúi đầu mở sách.
Nhưng khóe môi lại vô thức cong lên.
Từ ngày đó, hai người thường xuyên trò chuyện hơn.
Gia Bách là kiểu người rất dễ gần.
Cậu thích kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
Từ trận bóng đá hôm qua cho tới việc bị mẹ mắng vì thức khuya chơi game.
Trong khi đó, Khánh Chi thích lắng nghe.
Thỉnh thoảng mới đáp lại vài câu.
Nhưng không hiểu sao, nói chuyện với Gia Bách lại khiến cô thấy thoải mái lạ thường.
Mỗi sáng đến lớp.
Câu đầu tiên cô nghe thấy luôn là:
"Chào buổi sáng nhé, bạn cùng bàn."
Một buổi chiều đầu thu.
Tiết Văn diễn ra trong không khí yên tĩnh.
Cô giáo đang giảng bài trên bảng.
Trong khi cả lớp chăm chú ghi chép.
Gia Bách lén đẩy sang bàn Khánh Chi một mảnh giấy nhỏ.
Khánh Chi mở ra.
Bên trong viết:
"Cậu có hiểu bài không?"
Cô cắn môi nhịn cười rồi viết lại.
"Hiểu."
Một lúc sau.
Mảnh giấy lại được đẩy sang.
"Giỏi thế."
Khánh Chi nhìn dòng chữ nguệch ngoạc mà bật cười.
"Cậu không hiểu à?"
"Không."
"Cậu ngủ gật đúng không?"
"Sao biết hay vậy?"
Khánh Chi suýt bật cười thành tiếng.
Hai người bắt đầu chuyền giấy qua lại.
Đến lúc không đủ chỗ viết nữa.
Họ chuyển sang thì thầm.
"Cậu xem đoạn này nè."
"Đâu?"
"Chỗ này."
"Cậu nói nhỏ thôi."
"Tớ đang nói nhỏ mà."
"Cậu nói nhỏ kiểu gì mà cả lớp nghe thấy luôn vậy?"
Gia Bách cố nhịn cười.
Khánh Chi cũng phải quay mặt đi chỗ khác.
Thế nhưng...
Hai người hoàn toàn không biết.
Có một ánh mắt đang nhìn mình từ trên bục giảng.
"Khánh Chi."
"Gia Bách."
Cả lớp lập tức im bặt.
Hai người đồng thời ngẩng đầu lên.
Cô giáo khoanh tay.
"Có vẻ hai em nói chuyện vui lắm nhỉ?"
Khánh Chi tái mặt.
Gia Bách cũng ngồi thẳng người.
"Cô..."
"Ra ngoài hành lang đứng cho cô."
Cả lớp lập tức cười ồ lên.
Khánh Chi chỉ muốn đào một cái hố để chui xuống.
Ngoài hành lang.
Hai người đứng cạnh nhau.
Gió nhẹ thổi qua khung cửa.
Dưới sân trường, những tán cây xanh rung rinh trong nắng.
Khánh Chi cúi đầu.
"Xin lỗi nhé."
"Hả?"
"Tại tớ nói chuyện nhiều quá."
Gia Bách bật cười.
"Cậu xin lỗi gì chứ."
"Rõ ràng tớ cũng nói mà."
Khánh Chi nhìn cậu.
Lần đầu tiên cô thấy việc bị phạt đứng hành lang lại không đáng sợ như tưởng tượng.
Gia Bách đưa mắt nhìn sân trường.
"Khánh Chi."
"Hửm?"
"Cảm ơn nhé."
"Cảm ơn gì cơ?"
"Cảm ơn vì làm bạn cùng bàn với tớ."
Khánh Chi sững người.
Trái tim cô khẽ rung lên.
Bầu trời ngoài cửa sổ hôm ấy rất xanh.
Xanh đến mức nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại, cô vẫn có thể nhìn thấy rõ màu trời của ngày hôm đó.
Và kể từ lần bị phạt đứng hành lang ấy.
Khánh Chi và Gia Bách đã trở thành những người bạn thân thiết nhất.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com