Đám tang của Khánh Chi diễn ra vào một ngày trời mưa.
Gia Bách đứng rất lâu trước di ảnh của cô.
Không khóc.
Không nói gì.
Chỉ lặng lẽ nhìn người con gái trong tấm ảnh đang mỉm cười.
Nụ cười ấy vẫn giống như ngày đầu tiên họ gặp nhau.
Nhưng từ nay về sau.
Anh sẽ không còn được nhìn thấy nữa.
Những ngày sau đó.
Gia Bách gần như sống trong khoảng thời gian tồi tệ nhất cuộc đời.
Anh thường xuyên thức trắng đêm.
Thường vô thức mở khung chat của Khánh Chi.
Rồi nhớ ra rằng sẽ chẳng còn tin nhắn nào được gửi đến nữa.
Có những lúc anh đi ngang qua căn tin trường.
Theo thói quen quay đầu tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc.
Nhưng rồi lại tự cười chính mình.
Khánh Chi không còn ở đó nữa.
Một tháng sau.
Mẹ Khánh Chi tìm gặp Gia Bách.
Bà đưa cho anh một chiếc hộp giấy màu xanh nhạt.
"Bác nghĩ... con nên giữ nó."
Bên trong là nhật ký.
Là những lá thư chưa từng gửi.
Là những tấm ảnh được cất giữ cẩn thận.
Và cả những năm tháng thanh xuân mà Khánh Chi chưa từng nói thành lời.
Gia Bách đọc suốt cả đêm.
Từng trang.
Từng trang một.
Cho đến khi nhìn thấy dòng chữ cuối cùng.
"Nếu một ngày nào đó cậu đọc được cuốn nhật ký này...
Có lẽ mình đã đủ dũng cảm để nói rằng...
Mình thích cậu."
Bàn tay anh run lên.
Những giọt nước mắt đầu tiên cuối cùng cũng rơi xuống.
Gia Bách bật khóc.
Lần đầu tiên kể từ ngày cô mất.
Anh khóc đến mức không thể thở nổi.
Bởi lúc ấy anh mới hiểu.
Hóa ra Khánh Chi đã thích anh từ rất lâu.
Và cũng vào khoảnh khắc ấy.
Anh nhận ra một điều khác.
Anh cũng thích cô.
Từ lúc nào không biết.
Có thể là từ những buổi sáng ngồi cạnh cửa sổ.
Có thể là từ lần cùng nhau đứng phạt ngoài hành lang.
Hoặc từ ngày cô bước vào cuộc sống của anh.
Chỉ là anh nhận ra quá muộn.
Quá muộn để có thể nói với cô.
Thời gian vẫn tiếp tục trôi.
Gia Bách tốt nghiệp đại học.
Đi làm.
Trưởng thành.
Gặp rất nhiều người.
Nhưng chưa từng quên Khánh Chi.
Mỗi năm vào ngày sinh nhật cô.
Anh đều mua một chiếc bánh nhỏ.
Đặt ở chiếc ghế đá cũ trong sân trường.
Giống như cô vẫn đang ngồi ở đó.
Giống như những chuyện năm ấy chưa từng kết thúc.
Có những ngày anh đi ngang qua hiệu sách.
Vô thức chọn cuốn truyện mà Khánh Chi từng thích.
Có những ngày trời đẹp.
Anh lại ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh.
Rồi tự hỏi.
Nếu ngày ấy anh dũng cảm hơn.
Liệu kết cục có khác đi không?
Nhưng trên đời này.
Làm gì có chữ "nếu".
Nhiều năm sau.
Gia Bách trở lại ngôi trường cũ.
Những hàng cây vẫn xanh.
Sân trường vẫn đông đúc.
Chỉ là người con gái năm ấy đã mãi mãi dừng lại ở tuổi mười tám.
Còn anh.
Vẫn tiếp tục bước đi với ký ức về cô.
Anh ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây phượng.
Mỉm cười thật nhẹ.
"Khánh Chi."
"Anh nhớ em."
Làn gió mùa hạ khẽ lướt qua.
Như một lời đáp lại.
Khánh Chi mãi mãi ở tuổi mười tám.
Mãi mãi là cô gái ngồi bên cửa sổ dưới bầu trời xanh năm ấy.
Mãi mãi là thanh xuân đẹp nhất của Gia Bách.
Và cũng là điều tiếc nuối nhất trong cuộc đời anh.
HẾT.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com