Năm lớp 12 đến nhanh hơn tất cả những gì Khánh Chi từng nghĩ.
Những bài kiểm tra.
Những buổi học thêm.
Những chồng đề thi cao ngất.
Tất cả đều cuốn mọi người vào guồng quay của kỳ thi THPT Quốc gia.
Khánh Chi cũng không ngoại lệ.
Nhưng chỉ có cô mới biết.
Cơ thể mình đang ngày càng yếu đi.
Thời gian gần đây, Khánh Chi thường xuyên mệt mỏi.
Có những ngày đang học giữa chừng, cô phải xin xuống phòng y tế.
Có những đêm thức dậy vì những cơn đau kéo dài.
Thế nhưng cô vẫn cố gắng.
Ít nhất là cho đến ngày thi tốt nghiệp.
Ít nhất là để không bỏ lỡ những tháng ngày cuối cùng được ngồi cạnh Gia Bách.
Ngày thi cuối cùng kết thúc.
Tiếng cười vang khắp sân trường.
Học sinh ùa ra như được giải thoát.
Gia Bách quay sang nhìn Khánh Chi.
"Cảm giác thế nào?"
Khánh Chi cười.
"Cuối cùng cũng xong rồi."
"Đi ăn mừng không?"
"Để lần khác nhé."
"Vì sao?"
Khánh Chi im lặng vài giây.
"Chỉ là hơi mệt thôi."
Gia Bách nhìn cô thật lâu.
Không hiểu sao cậu lại thấy bất an.
Một tuần sau.
Khánh Chi nhập viện.
Lần này lâu hơn mọi lần trước.
Gia Bách gần như ngày nào cũng nhắn tin hỏi thăm.
"Cậu ổn chứ?"
"Có nhớ tớ không?"
"Nhớ mau khỏe để còn xem điểm nhé."
Khánh Chi luôn trả lời bằng những câu ngắn gọn.
Nhưng lần nào đọc tin nhắn, cô cũng mỉm cười.
Ngày công bố điểm thi.
Cả hai đều hồi hộp.
Buổi tối hôm ấy.
Điện thoại của Khánh Chi rung lên.
Là tin nhắn từ Gia Bách.
"Cậu đỗ rồi!!!"
"Cùng trường với tớ luôn!!!"
"Dậy mau!!!"
Khánh Chi bật cười.
Nước mắt bất giác rơi xuống.
Lần đầu tiên sau rất lâu.
Cô cảm thấy tương lai vẫn còn ở phía trước.
Mùa thu năm ấy.
Hai người chính thức trở thành sinh viên năm nhất.
Dù không học cùng khoa.
Nhưng vẫn thường gặp nhau trong khuôn viên trường.
Vẫn cùng ăn trưa.
Vẫn cùng đi bộ dưới những hàng cây.
Gia Bách nhận ra.
Cậu thích những ngày có Khánh Chi hơn bất cứ điều gì.
Nhưng giống như cô.
Cậu cũng chưa từng nói ra.
Một buổi chiều cuối năm.
Khánh Chi trở về nhà sau khi tan học.
Bầu trời trong xanh.
Gió rất nhẹ.
Cô mở điện thoại.
Trong mục ghi chú vẫn còn bản nháp lời tỏ tình chưa từng gửi.
Khánh Chi nhìn nó rất lâu.
Rồi mỉm cười.
"Có lẽ lần tới..."
Nhưng lần tới ấy.
Đã không bao giờ đến.
...
Tin tức về vụ tai nạn xuất hiện vào tối hôm đó.
Gia Bách nhận được cuộc gọi khi đang học bài trong ký túc xá.
Chiếc điện thoại rơi khỏi tay.
Cậu đứng chết lặng.
Không tin nổi những gì mình vừa nghe thấy.
Ngoài cửa sổ.
Bầu trời đêm tĩnh lặng đến đáng sợ.
Còn ở đâu đó.
Có một cô gái đã mang theo tất cả những lời chưa kịp nói rời khỏi thế gian này.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com