Sáng thứ hai, con hẻm nhỏ quen thuộc lại ngập trong ánh nắng.
Uyển Nhi vừa dắt xe ra cổng vừa ngáp dài.
“Trời ơi… sao thứ hai lúc nào cũng buồn ngủ vậy trời…”
Cô buộc lại dây cột tóc, tiện tay bứt một cánh hoa giấy trên giàn hoa trước nhà rồi kẹp lên tai.
Mẹ cô nhìn thấy liền lắc đầu.
“Con gái lớn rồi mà vẫn nghịch như con nít.”
Uyển Nhi cười toe.
“Con nít mà dễ thương mẹ.”
Ba cô đang lau tay bằng cái khăn dính dầu, quay sang trêu:
“Con mà bớt nói lại chắc người ta tưởng con hiền lắm.”
Uyển Nhi phồng má.
“Ba chê con.”
“Ba nói thật.”
Cô giả vờ giận dỗi, leo lên xe đạp.
“Thôi con đi học đây.”
“Đi cẩn thận đó.”
“Dạ.”
Uyển Nhi đạp xe ra khỏi con hẻm.
Ánh nắng chiếu nghiêng qua giàn hoa giấy.
Những cánh hoa hồng nhạt rơi xuống mặt đường.
Trường THPT Phan Bội Châu buổi sáng lúc nào cũng đông đúc.
Sân trường đầy học sinh.
Tiếng nói chuyện, tiếng cười vang khắp nơi.
Uyển Nhi dắt xe vào bãi giữ rồi chạy vội lên lớp.
Cô vừa bước vào cửa lớp thì đã nghe tiếng gọi.
“Ê Nhi!”
Là Trang – bạn thân của cô.
Uyển Nhi quăng cặp lên bàn cái “bụp”.
“Tao tưởng hôm nay tao tới sớm.”
Trang nhìn đồng hồ.
“Không. Mày trễ ba phút.”
Uyển Nhi ngạc nhiên.
“Mày canh giờ tao hả?”
Trang cười.
“Không. Nhưng nhìn cái mặt buồn ngủ của mày là biết.”
Uyển Nhi đang định phản bác thì cửa lớp mở ra.
Một nhóm con trai bước vào.
Uyển Nhi vô thức nhìn sang.
Rồi khựng lại.
Trong nhóm đó có Gia Khải.
Cậu cũng nhìn thấy cô.
Hai người đứng cách nhau vài bước.
Không ai nói gì.
Uyển Nhi nheo mắt.
“…Khoan đã.”
Gia Khải hơi nhíu mày.
Trang nhìn hai người.
“Mày quen Khải hả?”
Uyển Nhi quay sang.
“Khải?”
Trang gật đầu.
“Gia Khải đó. Học lớp mình từ đầu năm mà.”
Uyển Nhi quay lại nhìn cậu.
Rồi nhìn bảng lớp.
11A3
Cô lại nhìn Khải.
“…Đừng nói với tao…”
Gia Khải thở nhẹ.
“Ừ.”
Uyển Nhi bật cười.
“Trời ơi.”
Cô chống tay lên bàn.
“Thì ra học cùng lớp.”
Gia Khải gật đầu.
“Ừ.”
Uyển Nhi nheo mắt nhìn cậu.
“Thảo nào nhìn quen quen.”
Trang nhìn hai người đầy tò mò.
“Ủa hai đứa quen nhau thiệt hả?”
Uyển Nhi gật đầu.
“Gặp ở tiệm sách cũ.”
Cô quay sang Khải.
“Hôm đó tao còn tưởng mày là ông chủ tiệm.”
Gia Khải im lặng hai giây.
“…Không phải.”
Uyển Nhi cười.
“Tao biết rồi.”
Cô chống cằm nhìn cậu.
“Nhưng mà đã học cùng lớp…”
Cô chỉ vào mình.
“Tao.”
Rồi chỉ vào cậu.
“Mày.”
“Cho đúng kiểu bạn cùng lớp.”
Gia Khải nhìn cô.
Im lặng một lúc.
Rồi khẽ gật đầu.
“…Ừ.”
Trang há hốc.
“Ủa nhanh vậy luôn hả?”
Uyển Nhi cười.
“Chuyện nhỏ.”
Đúng lúc đó phía sau vang lên tiếng ồn ào.
“Ê Khải!”
Một thằng con trai cao gầy chạy tới.
Đó là Hải.
Theo sau là Tuấn và Bảo.
Ba đứa này nổi tiếng nghịch nhất lớp.
Hải khoác vai Khải.
“Ê mày quen Uyển Nhi hồi nào vậy?”
Tuấn cười gian.
“Giấu kỹ dữ.”
Bảo gật gù.
“Khải nhà tao im im mà ghê.”
Gia Khải thở dài.
“Không phải.”
Uyển Nhi chống tay lên bàn nhìn ba người.
“Mấy đứa nói gì đó?”
Hải quay sang nhìn cô.
“Ủa mày là Uyển Nhi đúng không?”
Uyển Nhi gật.
“Ừ.”
Tuấn nói ngay.
“Con nhỏ nói nhiều nhất lớp.”
Uyển Nhi lập tức trừng mắt.
“Ê!”
Bảo bật cười.
“Tụi tao ngồi cuối lớp mà vẫn nghe mày nói.”
Hải gật đầu.
“Chuẩn luôn.”
Uyển Nhi khoanh tay.
“Ủa rồi liên quan gì tới tụi mày?”
Tuấn nhún vai.
“Không liên quan. Nhưng vui.”
Cả nhóm bật cười.
Hải chỉ vào Khải.
“Mà nói thiệt.”
“Thằng này ít nói lắm.”
Bảo gật đầu.
“Có khi cả ngày nói chưa tới mười câu.”
Uyển Nhi quay sang nhìn Khải.
“Thiệt hả mày?”
Khải nhìn ba thằng bạn.
“…Mấy thằng bớt nói lại được không.”
Hải cười lớn.
“Không.”
Tuấn quay sang Uyển Nhi.
“Ê nếu mày chơi với Khải thì quen tụi tao luôn nha.”
Bảo gật đầu.
“Combo ba thằng.”
Uyển Nhi bật cười.
“Nghe nguy hiểm vậy.”
Hải chỉ Khải.
“Không nguy hiểm.”
Rồi nhếch môi.
“Thằng này mới nguy hiểm.”
Khải nhìn cậu.
“…Hải.”
Hải giơ tay.
“Rồi rồi tao im.”
Chuông vào lớp vang lên.
Cả lớp nhanh chóng về chỗ.
Uyển Nhi ngồi bàn trên.
Gia Khải ngồi ngay sau cô.
Cô quay xuống.
“Ê.”
Khải nhìn lên.
“Sao?”
Uyển Nhi cười tinh nghịch.
“Vậy là từ nay mày không trốn tao được nữa rồi.”
Khải im lặng vài giây.
“…Tao đâu có trốn.”
Uyển Nhi nhếch môi.
“Chưa chắc.”
Cô quay lên bảng.
Nhưng khóe môi vẫn cong cong.
Ở phía sau, Gia Khải nhìn mái tóc buộc cao của cô khẽ lay theo gió từ cửa sổ.
Một cảm giác rất lạ len vào trong lòng.
Có lẽ…
từ hôm nay,
tuổi 17 của cậu
sẽ không còn yên tĩnh như trước nữa.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com