Ngày Hạ Vy trở về nước, Lục Cảnh Thâm đã tự mình đến sân bay đón cô.
An Nhiên biết chuyện đó qua một bức ảnh trên mạng.
Trong ảnh, người đàn ông từng là chồng cô đang đứng dưới ánh nắng, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy.
Sự dịu dàng ấy…
Cô chưa từng có.
Ba năm.
Ba năm cô ở bên anh.
Cô nhớ ngày sinh nhật anh, nhớ món ăn anh thích, nhớ cả việc anh không thích uống cà phê khi trời lạnh.
Nhưng anh chưa từng nhớ cô thích gì.
Điện thoại vang lên.
Là tin nhắn từ Cảnh Thâm.
“Anh tối nay không về.”
An Nhiên nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Cô muốn hỏi:
“Vì Hạ Vy sao?”
Nhưng cuối cùng cô chỉ trả lời:
“Ừ.”
Một chữ đơn giản.
Nhưng dường như đã dùng hết sức lực của cô.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com