*Nhật ký của Bối Bối:
Ngày 1 tháng 3
Hôm nay là một ngày bình thường, trời không mưa, không nắng. Anh không hiểu nổi đâu, Bạch Khánh Luân. Em cứ ngỡ mình sẽ ổn khi có anh bên cạnh, nhưng càng gần anh, em càng cảm thấy mình đang mất đi chính mình. Em muốn yêu anh, thật sự. Nhưng sao em cứ cảm thấy trống rỗng, như thể mình đang sống trong một thế giới không phải của mình vậy.
Em không muốn anh lo lắng, nên em vẫn cười mỗi khi anh nhìn em với ánh mắt ấy. Nhưng làm sao anh hiểu được cảm giác khi mỗi buổi sáng thức dậy, em lại phải gồng mình để có thể sống tiếp? Làm sao anh có thể hiểu được nỗi đau khi em nhìn vào gương và không nhận ra mình là ai nữa?
Ngày 20 tháng 3
Bạch Khánh Luân, em biết em đang làm anh thất vọng. Em không thể nói với anh những gì em cảm thấy. Nhưng em không thể nói, vì em sợ anh sẽ bỏ em đi. Em không thể làm anh buồn, dù em biết mình đang dần rời xa anh.
Em không dám trách anh. Em biết anh chỉ muốn giúp em, nhưng đôi khi sự quan tâm của anh lại trở thành gánh nặng đối với em. Em sợ anh sẽ không hiểu, sợ anh sẽ không thể chịu đựng được em nữa. Anh quá tuyệt vời để phải yêu một người như em. Em không thể để anh phải chịu đựng sự yếu đuối của em.
Ngày 5 tháng 4
Hôm nay em thấy mệt mỏi, không muốn cười, không muốn nói chuyện với ai. Em chỉ muốn nằm đó, chìm vào giấc ngủ vĩnh viễn. Nhưng rồi em lại nghĩ đến anh, và em lại tự nhủ mình phải cố gắng, phải sống. Nhưng thật khó, Bạch Khánh Luân, thật sự rất khó. Em không biết mình còn có thể tiếp tục như thế này bao lâu nữa.
Anh không biết đâu, em cứ cố gắng giấu giếm, nhưng không còn sức nữa rồi. Em muốn chạy trốn khỏi tất cả, nhưng em lại không thể rời xa anh. Em muốn được sống một cuộc sống bình thường, nhưng không thể. Và rồi em chỉ biết đắm chìm trong nỗi cô đơn, trong sự đau đớn mà không ai hiểu.
Ngày 7 tháng 4
Khoảng thời gian đó, em không biết bản thân đã vượt qua như thế nào. Em chỉ nhớ rằng nó đã khiến em đau đớn như chết đi sống lại. Và hiển nhiên, chẳng có ai bên cạnh em lúc đó. Em chỉ biết kìm nén những cảm xúc tiêu cực để sống như mọi người, rồi lại khóc nấc lên mỗi đêm. Tự ôm lấy bản thân mình và nhủ rằng: “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”Nhưng rồi em nhận ra, mọi thứ chẳng ổn chút nào cả.Nỗi đau cứ dồn dập lao đến, như muốn nuốt chửng lấy em, khiến em nghẹt thở.
Ngày 12 tháng 4
Em muốn nói ra, nhưng lại sợ người ta bảo em đang làm quá mọi chuyện.Em xin lỗi vì đã làm phiền mọi người. Em nghĩ có lẽ sự tồn tại của em quá thừa thãi... Nhưng rồi em tự hỏi: Em phải làm sao đây? Chết đi à? Hay cứ sống, mặc cho trái tim mình mục nát theo từng ngày?
Ngày 16 tháng 4
Nếu em còn sống... xin hãy ôm lấy em một lần thôi, và trao cho em những lời chân thành, ngọt ngào nhất, có được không?Vì em sợ... em thật sự rất sợ. Em sợ một ngày nào đó, em sẽ không còn đủ sức để chờ một cái ôm nữa. Sợ mình sẽ tan biến lặng lẽ, như chưa từng tồn tại trên cõi đời này. Em sợ cái cảm giác thức dậy mà không có lý do để sống tiếp – không ai nhớ, không ai cần, không ai tìm kiếm.
Ngày 23 tháng 4
Đôi lúc, em nghĩ đến cái chết như một cách để tìm lại sự yên bình. Không còn phải cố gắng giả vờ nữa. Không còn phải nghe những lời sáo rỗng kiểu “cố lên” từ những người chẳng bao giờ hiểu. Nhưng rồi em lại thấy sợ cả điều đó – sợ mình ra đi trong lặng lẽ, sợ sau tất cả, thứ duy nhất còn lại chỉ là một khoảng trống lạnh lẽo mà cũng chẳng ai buồn lấp đầy.
Ngày 27 tháng 4
Có những đêm, em chỉ muốn biến mất. Không một lời từ biệt, không một dấu vết. Chỉ cần thôi cảm thấy nặng nề trong lồng ngực, thôi thấy mình là gánh nặng. Em không cần ai cứu em, nhưng ít nhất... hãy thấy em.
Ngày 2 tháng 6
Hãy hiểu rằng phía sau một ánh mắt mỏi mệt là cả một cơn bão đang gào thét. Em không cần ai giải quyết nỗi đau này thay mình. Em chỉ cần ai đó nắm lấy tay em và nói: “Tớ biết cậu đau, và tớ sẽ không bỏ rơi cậu đâu.” Thế thôi... đơn giản vậy thôi... mà sao lại xa xỉ đến thế? Nếu ai đó còn nghe được em – xin đừng bỏ mặc em. Đừng để em một mình trong căn phòng đầy tiếng vang mà chẳng ai lắng nghe.
Ngày 6 tháng 6
Em đang cố sống. Thật sự đang cố... từng giây, từng phút. Nhưng em mệt lắm. Mỗi ngày trôi qua giống như một trận chiến ngầm mà chẳng ai biết đến. Không có tiếng súng, không có vết thương rỉ máu, nhưng lòng em thì rách nát, rỉ máu từ bên trong. Đôi lúc em cảm giác như mình đang dần bị xóa mờ — không ai thấy, không ai nghe, không ai chạm tới.
Ngày 13 tháng 6
Em bật khóc vì những điều nhỏ nhặt nhất. Một câu nói vô tình. Một ánh mắt thờ ơ. Một tin nhắn không được trả lời. Không phải vì em yếu đuối… mà vì em đã quá cô đơn. Quá trống rỗng. Quá mong manh đến mức một làn gió nhẹ cũng có thể cuốn em đi. Em thường ngồi lặng hàng giờ, nhìn chằm chằm vào khoảng không. Không nghĩ gì cả. Không cảm nhận gì cả. Như thể tâm trí đã mỏi mệt đến mức từ chối cả nỗi buồn. Chỉ còn lại một sự tê liệt... một sự bỏ cuộc thầm lặng.
Ngày 18 tháng 6
Có những đêm em ước gì mình đừng thức dậy nữa. Không phải để trốn chạy, mà chỉ là… thôi phải gồng mình mạnh mẽ. Thôi phải cười. Thôi phải sống như thể không có gì xảy ra. Em biết, có lẽ em không nên nói ra những điều này. Vì người ta sẽ lại bảo em yếu đuối, ích kỷ, làm quá lên. Nhưng mà… em không thể giữ mãi trong lòng nữa.
Ngày 26 tháng 6
Em đang nghẹn. Em đang chìm. Em đang biến mất từng chút một. Nếu ai đó còn đủ kiên nhẫn để nghe em, xin hãy đừng quay đi. Hãy để em được yếu đuối một lần. Hãy để em gục ngã mà không sợ bị bỏ lại. Em không cần người hùng. Em chỉ cần một vòng tay – một cái ôm lặng im, đủ ấm để em biết: “Mình vẫn còn được yêu, dù chỉ là một chút thôi.” Và nếu… nếu có một điều ước cuối cùng, em chỉ mong: Đừng để nỗi đau này là thứ duy nhất em được ôm ấp cả đời.
Ngày 28 tháng 6
Có những khoảnh khắc em không còn biết mình là ai nữa. Em nhìn vào gương, thấy một khuôn mặt quen mà xa lạ — đôi mắt vô hồn, đôi môi mím chặt, như thể đang cố giữ cả thế giới khỏi sụp đổ. Em không còn nhận ra chính mình. Em không biết mình đang sống, hay chỉ đang tồn tại giữa vô vàn những ngày như nhau. Thế giới ngoài kia ồn ào quá. Ai cũng vội vã. Ai cũng có nơi để đến, có người để yêu, có lý do để tiếp tục. Còn em… em chỉ có khoảng trống. Một khoảng trống lạnh buốt ngay giữa lòng ngực, nơi từng có niềm tin, từng có hy vọng, từng có giấc mơ — tất cả giờ đây chỉ còn là tro tàn.
Ngày 1 tháng 7
Mỗi lần thức dậy, em phải chiến đấu với bản thân để bước ra khỏi giường. Không phải vì lười biếng, mà vì mọi chuyển động đều nặng nề như thể cơ thể này không còn thuộc về em nữa. Em kéo lê sự mệt mỏi qua từng giờ, từng phút, như mang theo một trái tim đã hóa đá, không còn biết cách rung động, không còn muốn tin vào điều gì nữa.
Ngày 4 tháng 7
Em từng là một người mơ mộng. Từng nghĩ rằng nếu mình tốt bụng, nếu mình chân thành, thì cuộc đời sẽ mỉm cười với mình. Nhưng không. Em dần học được rằng: lòng tốt không luôn được hồi đáp, và nỗi buồn không phải lúc nào cũng có ai lau giùm. Em giấu đi nước mắt, vì sợ người khác thấy. Em giấu đi tiếng kêu cứu, vì sợ họ mệt mỏi mà quay lưng. Dần dần, em trở thành một nghệ sĩ trong việc che giấu nỗi đau — mỉm cười đúng lúc, gật đầu đúng cách, nói "em ổn" như một phản xạ vô điều kiện.Nhưng thật ra, em chẳng ổn chút nào. Đêm là lúc những vết thương bắt đầu rỉ máu. Khi không còn ai nhìn, khi không còn việc gì để làm, em đối diện với chính mình — và chính mình là điều em sợ nhất.
Ngày 9 tháng 7
Em sợ cái trống rỗng bên trong. Sợ những suy nghĩ cứ thì thầm: “Chấm dứt đi. Chẳng ai cần mày cả.” Có những đêm, em đã gần như buông xuôi. Gần như để bản thân trôi đi mãi mãi. Nhưng rồi… không hiểu sao, em vẫn còn đây. Có lẽ một phần nhỏ trong em vẫn hy vọng – hy vọng rằng sẽ có ai đó đủ kiên nhẫn, đủ nhẹ nhàng, để không rời đi khi thấy những vết nứt trong em.
Ngày 12 tháng 7
Em không mong phép màu. Em không cần những lời an ủi hoa mỹ. Em chỉ cần một người ngồi xuống cạnh em, không hỏi, không phán xét, chỉ đơn giản là ở đó – cùng em đi qua những ngày mưa dầm ướt lòng. Nếu một ngày nào đó em không còn ở đây, hãy nhớ rằng em đã từng cố gắng. Từng cố gắng sống, cố gắng yêu, cố gắng tin… dù mọi thứ quanh em đều mờ mịt.
Ngày 13 tháng 7
Em chỉ là một người nhỏ bé, mang theo trái tim quá nặng nề trong một thế giới quá lớn. Và nếu sự im lặng là điều duy nhất còn sót lại, thì em hy vọng ít nhất có ai đó sẽ hiểu rằng: em đã từng đau, rất đau, nhưng vẫn chọn tiếp tục – cho đến khi không thể nữa. Vì thế… nếu ai đó đang đọc những dòng này, làm ơn, đừng xem nhẹ những nỗi buồn lặng lẽ. Đừng cười cợt sự mỏi mệt của người khác. Bởi sau mỗi câu "em ổn" là cả một cơn bão mà em chưa chắc đã vượt qua nổi.Có một cảm giác rất lạ khi em nhìn thấy mọi người xung quanh vẫn sống, vẫn cười, vẫn vui vẻ. Em muốn hỏi họ: “Làm sao để các người có thể sống mà không thấy nặng lòng như em?” Nhưng em không bao giờ hỏi. Vì em biết, có những nỗi buồn không thể gọi thành tên, và có những câu hỏi... chỉ khiến em thấy lạc lõng hơn.
Ngày 18 tháng 7
Em cảm thấy như mình đang trôi dạt giữa một đại dương lạnh lẽo. Không có bờ. Không có phương hướng. Chỉ có nước – đen kịt và sâu hút. Em quẫy đạp, em vùng vẫy, em hét lên… nhưng chẳng có ai nghe thấy. Và dần dần, em chẳng còn sức nữa. Em mặc kệ cho cơ thể mình chìm xuống. Em buông tay. Không vì em muốn chết. Mà vì em đã quá mệt để tiếp tục sống như thế này. Đã bao nhiêu lần em đặt tay lên ngực, mong trái tim mình ngừng đập? Không phải vì em ghét cuộc đời, mà vì em không còn tìm thấy lý do để ở lại.
Ngày 24 tháng 7
Người ta bảo rằng sự sống quý giá lắm. Nhưng em tự hỏi, liệu họ có từng thức dậy vào buổi sáng với một lồng ngực nặng trĩu đến mức không thể hít thở chưa? Liệu họ có từng khóc cạn nước mắt trong đêm, rồi sáng mai vẫn phải lau đi để đến trường, đến chỗ làm, để không ai nhận ra mình đang vỡ vụn? Có những đêm em tự hỏi: “Nếu ngày mai em biến mất, ai sẽ nhớ?” Không phải kiểu nhớ vì lịch sự, hay tiếc nuối theo thói quen. Mà là thật sự nhớ – nhớ những câu nói nhỏ nhặt, nhớ cách em im lặng khi buồn, nhớ cái ánh mắt mỗi khi em cố mỉm cười. Và rồi, em không nghĩ ra được cái tên nào. Chỉ có khoảng trống.
Ngày 30 tháng 7
Nhiều lúc em tự trách mình: “Hay là do em chưa đủ tốt? Hay là do em không đáng yêu? Không đủ giỏi giang? Không đủ thú vị để ai đó muốn giữ lại bên cạnh?” Em tìm lỗi ở bản thân. Em quay cuồng trong những câu hỏi vô tận. Và điều đó chỉ khiến em càng thấy ghét chính mình hơn.Em đã quá quen với việc là người sau cùng được nhớ tới. Người bị lãng quên trong những cuộc trò chuyện. Người mà nếu biến mất, cả thế giới vẫn quay như chưa từng có em.
Ngày 1 tháng 8 ( sinh nhật Bối Bối )
Đôi khi em ước gì mình là một ai đó “cần thiết” – chỉ một lần thôi. Để thấy rằng sự tồn tại của mình không vô nghĩa.Có những ngày em đi bộ vô định, không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng nếu đứng yên, em sẽ vỡ ra thành trăm mảnh. Em ngồi ở một băng ghế công viên, nhìn người ta qua lại – cười đùa, tay nắm tay, nói về chuyện tương lai, chuyện yêu đương, chuyện gia đình… Còn em? Em chỉ ngồi đó, bất động. Như một kẻ xa lạ giữa chính cuộc đời mình.
Ngày 3 tháng 8
Em từng nghĩ đến việc viết một bức thư tuyệt mệnh. Không phải để trách móc. Mà chỉ để lại một lời nhắn cuối. Nhưng rồi em lại xé nó đi. Vì ngay cả trong khoảnh khắc ấy, em vẫn hy vọng – một tia hy vọng mỏng manh, rằng có thể, có ai đó sẽ ngăn em lại. Rằng có ai đó sẽ nói: “Đừng đi. Ở lại đi. Cậu quan trọng với tớ.”Nhưng không ai nói điều đó cả. Em tự nhủ: “Có lẽ mình phải tự cứu lấy mình thôi.” Nhưng làm sao cứu được khi bản thân đã chìm quá sâu? Khi ngay cả tiếng thở của mình cũng trở thành gánh nặng? Khi ngay cả việc mở mắt ra vào mỗi sáng cũng là một thử thách? Em từng thử nhiều cách để bớt đau – nghe nhạc, viết nhật ký, thiền, đọc sách về chữa lành... Nhưng rồi, sau vài phút bình yên ngắn ngủi, cơn buồn vẫn quay lại – như một cái bóng không bao giờ buông em ra.
Ngày 9 tháng 8
Có những nỗi đau không thể xoa dịu bằng một bản nhạc hay một cái ôm. Nó ở lại, cắm rễ, và ăn mòn từng chút một lòng tin vào cuộc sống. Em không cần ai phải hiểu hết mọi thứ. Em chỉ cần được lắng nghe mà không bị ngắt lời. Được nhìn bằng ánh mắt không thương hại. Được ở cạnh ai đó, chỉ là ở cạnh thôi, không cần nói gì cả. Vì đôi khi, sự hiện diện thầm lặng còn mạnh mẽ hơn cả ngàn lời an ủi. Có người từng hỏi em: “Tại sao em không nói ra sớm hơn?” Em muốn cười. Nói làm sao được? Khi em biết người ta sẽ không hiểu? Khi em sợ ánh mắt thay đổi, sợ những lời dèm pha, sợ bị coi là phiền phức? Em đã chọn im lặng – vì đó là cách dễ nhất để không làm ai khó chịu. Chỉ là em không biết… chính sự im lặng ấy đã giết chết em từng ngày. Nếu có một ai đó, một lần thôi, nắm lấy tay em và nói: “Tớ thấy cậu. Tớ thật sự thấy cậu,” có lẽ em đã không rơi xuống sâu đến thế.
Ngày 11 tháng 8
Giờ đây, em viết những dòng này không phải để cầu xin sự thương hại. Em viết, vì em muốn một lần được thừa nhận: Em có tồn tại. Em có cảm xúc. Và em cũng cần được yêu thương như bao người khác. Nếu em còn có thể yêu thương ai đó – thì tại sao không ai yêu lại em? Nếu em có thể dành cả trái tim cho người khác – thì tại sao trái tim em cứ mãi trống rỗng? Em không mong người ta hiểu hết nỗi đau em mang. Em chỉ mong người ta đừng phán xét. Đừng biến nỗi buồn của em thành một điều nhỏ nhặt. Vì với em, đó là cả một cuộc chiến.Có những nỗi đau không thể gọi tên, không thể gào khóc, không thể bộc lộ, chỉ có thể chôn chặt trong lồng ngực như một khối đá nặng trĩu, dằn vặt từng nhịp thở. Và tình yêu thầm – thứ tình cảm một chiều, lặng lẽ như bóng đêm – chính là một trong những nỗi đau âm thầm nhưng dữ dội nhất mà em từng trải qua.
Ngày 13 tháng 8
Em yêu người ấy không phải vì họ hoàn hảo, mà vì có những khoảnh khắc, chỉ cần một cái nhìn, một nụ cười, một câu nói vô tư cũng khiến trái tim em rung lên như một bản nhạc nhẹ nhàng mà chẳng ai ngoài em nghe thấy. Nhưng bản nhạc ấy, em là người duy nhất ngân nga, là người duy nhất biết đến, là người duy nhất sống trong nó.Không chỉ là tình yêu khiến em tuyệt vọng.
Ngày 19 tháng 8
Gia đình – nơi lẽ ra phải là chốn an yên nhất – lại là nơi khiến em nghẹt thở nhất. Em không nhớ nổi đã bao lần mình bị đánh, bị mắng, bị xỉ nhục chỉ vì một lỗi nhỏ. Em chưa từng thấy an toàn khi ở nhà. Mỗi bước chân về đến cửa là một bước gần hơn đến sợ hãi. Chỉ cần ánh mắt của bố mẹ hơi lạnh đi, là em đã chuẩn bị sẵn tâm lý để chịu đòn, để nghe những lời cay nghiệt đổ lên đầu mình.“Đồ vô dụng.” “Cái loại mày không nên sinh ra.” “Nhìn con nhà người ta mà học hỏi đi.”Những câu đó không còn xa lạ. Nó như một phần không khí trong nhà. Em lớn lên trong tiếng quát tháo, trong roi vọt, trong ánh mắt thất vọng và khinh miệt. Em học cách nín thở sống, học cách im lặng, học cách gồng mình để tồn tại.Bố mẹ em không chỉ đòi hỏi sự vâng lời tuyệt đối, họ còn áp đặt lên em những khuôn mẫu họ cho là đúng. Họ không hỏi em thích gì, muốn gì, ước mơ gì. Họ chỉ bắt em trở thành cái bóng của những kỳ vọng: phải học giỏi, phải đậu trường danh tiếng, phải làm rạng danh gia đình. Nếu em đạt điểm 9, họ hỏi điểm 10 đâu. Nếu em đứng thứ hai, họ bảo tại sao không phải là thứ nhất. Không có điểm dừng cho sự hài lòng. Em mãi mãi không đủ.Dần dần, em không còn thấy mình là con người nữa. Em chỉ như một con rối bị giật dây. Em học không phải vì muốn, mà vì sợ. Em cười không phải vì vui, mà vì che giấu.
Ngày 22 tháng 8
Em sống không phải vì yêu cuộc đời, mà vì chưa dám chết. Có đêm em ngồi trong phòng tối, nhìn trần nhà và tự hỏi: “Nếu ngày mai mình biến mất, có ai thấy nhẹ nhõm hơn không?”Em từng viết thư tuyệt mệnh, từng cầm dao lên, từng nhìn xuống từ lan can tầng ba. Nhưng rồi lại thôi. Vì trong tận cùng của tuyệt vọng, vẫn còn một góc nhỏ không muốn từ bỏ. Có lẽ vì em vẫn mong – dù chỉ là mong manh – một ngày ai đó ôm lấy em và nói: “Em không sai. Em không vô dụng. Em xứng đáng được yêu thương.”Em không viết điều này để than thở. Em chỉ muốn ai đó biết rằng, có những người đang sống mà như đã chết từ rất lâu. Bên ngoài họ vẫn đi học, vẫn làm việc, vẫn cười, vẫn lễ phép. Nhưng bên trong – họ là một thế giới đầy máu, đầy vết thương, đầy tiếng khóc không lời.Nếu em có thể nói một điều duy nhất với bố mẹ, em sẽ nói rằng: “Con chỉ là một đứa trẻ. Con không cần hoàn hảo. Con cần được thương.”Và nếu có ai đang đọc điều này, đang thấy chính mình trong từng câu chữ – xin hãy biết rằng em hiểu bạn. Em ở đây. Em thấy bạn. Và bạn không cô đơn.
Ngày 29 tháng 8
Tình yêu không hồi đáp, gia đình không thấu hiểu, xã hội không buông tha – tất cả gộp lại khiến trái tim em như một mảnh vải rách, vá víu đủ kiểu mà chẳng thể lành lặn. Nhưng nếu bạn còn ở đây, còn thở, còn đọc những dòng này – nghĩa là bạn vẫn còn hi vọng. Hãy sống. Dù không vì ai, cũng hãy sống vì chính bạn – người xứng đáng có một cuộc đời không bị tổn thương thêm nữa.
Ngày 30 tháng 8
Cảm giác yêu thầm một người, yêu mà không thể thổ lộ, yêu mà chỉ biết giữ kín trong lòng, là một nỗi đau mà không phải ai cũng có thể thấu hiểu. Nó không giống như một mối quan hệ có thể phát triển, không giống như sự lựa chọn được đáp lại. Nó là một thứ cảm xúc đơn phương, nặng trĩu, day dứt mà không thể nào thoát ra được.Khi yêu một ai đó mà không nhận lại được tình cảm tương xứng, mỗi ngày trôi qua lại càng như một cơn ác mộng, âm thầm làm tê liệt tâm hồn. Em chỉ có thể nhìn người đó, thầm nghĩ về họ, thầm mơ ước về một ngày nào đó có thể chạm vào tay họ, có thể nói ra những lời yêu thương, nhưng tất cả đều chỉ là ảo tưởng. Mỗi khoảnh khắc bên cạnh họ, em phải gồng mình để giấu đi sự thật trong lòng, không thể thể hiện sự mong mỏi, không thể để họ biết rằng trái tim mình đang đau đớn như thế nào.Mệt mỏi, đau đớn và tuyệt vọng là những gì em cảm nhận được khi yêu một người mà không thể nói ra. Cảm giác ấy cứ âm thầm dày vò em mỗi ngày, như một vết thương không bao giờ lành. Mỗi lần nhìn thấy người ấy cười với ai đó, em lại cảm thấy trái tim mình nhói đau, tự hỏi tại sao mình lại không phải là người họ dành tình cảm, tại sao mình lại không thể là người họ muốn ở bên cạnh. Càng nghĩ, em càng cảm thấy mình trở nên vô dụng, nhỏ bé, như thể tình yêu mình dành cho họ chỉ là một chuyện không đáng để họ quan tâm.
Ngày 3 tháng 9
Em tự hỏi liệu tình yêu có thực sự tồn tại hay không? Có phải chỉ những người đẹp, những người có giá trị mới xứng đáng được yêu thương? Hay tình yêu chỉ dành cho những ai biết cách thể hiện, biết cách chiếm được sự chú ý của người khác? Mỗi lần nhìn vào gương, em tự hỏi mình có thiếu sót điều gì, có phải vì mình không đủ tốt, không đủ hấp dẫn để xứng đáng nhận lại tình yêu từ người ấy?Mọi chuyện như một chuỗi ngày mệt mỏi, không điểm dừng, không kết thúc. Cảm giác như mình đang sống trong một vòng xoáy không lối thoát. Tình yêu mà em dành cho họ không bao giờ được đáp lại, và điều đó càng khiến em cảm thấy mình mất đi giá trị.
Ngày 6 tháng 9
Em không thể khóc, không thể than vãn, không thể nói ra rằng mình đau đớn như thế nào, vì em sợ người khác sẽ cười cợt. Em không dám thổ lộ tình cảm, không dám để họ biết vì sợ sẽ làm mất đi mọi thứ giữa hai người, sợ sẽ phá vỡ mối quan hệ duy trì bao lâu nay.Và rồi, dần dần, em bắt đầu mất niềm tin vào tình yêu.
Nếu tình yêu là một thứ gì đó cao đẹp, sao lại chỉ mang lại sự đau khổ và tuyệt vọng? Nếu tình yêu là sự gắn kết giữa hai tâm hồn, tại sao nó lại khiến em cảm thấy cô đơn và trống vắng đến vậy? Những câu chuyện tình đẹp đẽ mà người ta vẫn kể, những lời hứa hẹn về một tình yêu đích thực, dần dần trở thành những điều xa vời, không có thật trong cuộc sống của em.Em chỉ còn lại những câu hỏi, những nỗi đau không lời, những ước mơ chẳng bao giờ có thể thành hiện thực.
Ngày 14 tháng 9
Cảm giác yêu thầm, yêu mà không thể nói ra, như một vết thương sâu trong lòng, không bao giờ lành, không bao giờ quên được. Những ngày tháng tiếp theo trôi qua, em tự hỏi liệu có bao giờ mình sẽ tìm thấy một tình yêu đích thực, hay liệu tình yêu chỉ là một khái niệm mơ hồ, không bao giờ có thể với tới?Từng ngày, từng ngày trôi qua trong tuyệt vọng, em cứ thế sống mà không hề biết mình còn có thể yêu thương ai hay không.
Tình yêu dường như đã chết trong trái tim em từ lâu, và có lẽ, em cũng chẳng còn đủ sức để tin vào nó nữa.Em cảm thấy mệt mỏi, không phải vì cuộc sống, mà vì những mối quan hệ đã và đang giày vò tâm hồn em. Em không còn là chính mình nữa, không biết đâu là con đường, không biết đâu là nơi để đặt niềm tin.
Ngày 18 tháng 9
Em cứ sống trong một vòng lẩn quẩn, nơi những người xung quanh em chỉ mang lại đau đớn và sự thất vọng. Những tiếng cười giả tạo, những lời nói ngọt ngào mà chỉ là sự lừa dối. Em cảm thấy như mình là một cái bóng, không có giá trị, không có ý nghĩa, chỉ còn lại những vết thương lòng không thể nào xoa dịu.Mỗi ngày trôi qua, em không còn cảm thấy vui vẻ. Những người bạn mà em tin tưởng, mà em từng nghĩ là sẽ đồng hành cùng em qua bao thăng trầm, lại chính là những kẻ khiến em cảm thấy mình không đáng tồn tại. Những cuộc trò chuyện vốn dĩ là để san sẻ, giờ lại chỉ là những lời nói bóng gió, những câu chuyện đâm sau lưng.
Những lần em cần một bờ vai để tựa vào, họ lại quay lưng, để lại em trong cô đơn, trong sự dày vò mà không ai nhìn thấy.Tại sao những người mà em tin tưởng lại có thể đối xử với em như thế? Tại sao những mối quan hệ mà em dành hết tình cảm và sự chân thành lại trở thành nơi mang lại sự đau khổ? Những lời nói xấu, những ánh mắt đầy nghi ngờ, những tiếng hét mỗi khi có sự bất đồng… tất cả đều khiến em cảm thấy mình chẳng có giá trị gì.
Ngày 19 tháng 9
Em chẳng biết phải làm sao, chẳng biết phải sống tiếp thế nào trong một thế giới đầy mâu thuẫn, nơi mà tình yêu và sự chân thành dường như chỉ là những thứ xa vời, không thể với tới.Em không thể tìm thấy sự an ủi trong bất kỳ ai. Những người bạn mà em từng gọi là “tri kỷ”, giờ đây lại là những kẻ thay nhau vùi dập em, làm em cảm thấy mình vô dụng. Em không còn sức để gượng dậy. Cảm giác này không phải là sự cô đơn mà là sự trống rỗng. Em như một con rối, bị kéo đi trong mọi hướng, không có khả năng cắt đứt những sợi dây vô hình đang xiết chặt xung quanh mình.
Mỗi ngày, em càng cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau, không ai quan tâm, không ai nhìn thấy em đang đau đớn thế nào.Có những đêm em không thể ngủ, khi mà đầu óc chỉ đầy những câu hỏi không có lời giải. “Tại sao mình lại như thế này?” “Mình có đáng bị đối xử như vậy không?” “Nếu mình biến mất, liệu có ai nhớ đến mình không?” Em tự hỏi có lẽ sự tồn tại của mình chẳng có ý nghĩa gì. Mỗi ngày qua đi là một ngày càng thêm u ám. Những suy nghĩ tiêu cực cứ quẩn quanh trong đầu em, như một đám mây đen không bao giờ tan. Cảm giác đó cứ lớn dần lên, bao trùm lấy em, như một cái bóng mà em không thể thoát ra.
Ngày 23 tháng 9
Em không còn đủ sức để đối mặt với những người xung quanh. Mỗi lần họ nói chuyện, em cảm thấy như những lời ấy không phải dành cho em, mà là những cú đánh vào trái tim đã quá mệt mỏi. Mọi thứ xung quanh em như đang dần sụp đổ. Những người bạn, những người mà em từng nghĩ sẽ luôn ở bên, giờ lại chính là nguồn cơn khiến em cảm thấy tuyệt vọng. Tình bạn của họ chẳng còn là gì ngoài những lời nói giả dối, những cử chỉ lạnh nhạt, những ánh mắt khinh miệt.Em bắt đầu cảm thấy mình không còn lối thoát. Sống trong một thế giới như vậy, liệu có còn ý nghĩa gì nữa không? Mỗi sáng thức dậy, em lại phải đối mặt với những nụ cười giả tạo, những lời nói mà em biết sẽ không bao giờ mang lại sự chân thành. Em chỉ muốn biến mất, không phải vì sợ hãi, mà vì sự mệt mỏi quá lớn.
Ngày 27 tháng 9
Em không muốn nữa, không muốn phải gồng mình lên để sống trong một thế giới như vậy.Nhưng khi cảm thấy mình không thể chịu đựng thêm được nữa, khi tất cả những gì em muốn là kết thúc nỗi đau này, em lại tự hỏi liệu có ai sẽ hiểu được em? Liệu có ai thấy được những tổn thương mà em đang phải chịu đựng? Hay em sẽ mãi mãi là người vô hình, bị bỏ lại trong cái bóng tối của chính cuộc đời mình?
Em không biết phải tìm đến đâu để có thể cảm thấy một chút ấm áp, một chút sự thật. Bởi em đã mệt mỏi với việc sống một cuộc đời không phải của mình.Và có lẽ, vào lúc này, em cảm thấy rằng cái chết có thể là lối thoát duy nhất. Nó không phải là sự yếu đuối, mà là sự giải thoát khỏi tất cả những đau đớn, những tổn thương, những mệt mỏi mà em không thể chịu đựng nổi nữa. Khi mà thế giới xung quanh em đã trở nên quá nặng nề, khi mà tất cả mọi thứ đều chỉ là sự giả dối, em chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh, một nơi không còn tiếng ồn ào của cuộc đời, nơi không có những ánh mắt dò xét, nơi em có thể được yên nghỉ trong bình an.
Ngày 30 tháng 9
Em không biết mình còn có thể sống như thế nào nữa. Mỗi ngày chỉ là một cuộc chiến không hồi kết, và em đã mệt mỏi đến mức không còn muốn tiếp tục nữa.Cuối cùng, em nhận ra rằng có lẽ thế giới này chưa bao giờ thực sự quan tâm đến em. Mọi thứ cứ như một trò chơi mà em không biết cách tham gia, một cuộc sống mà em không thể hòa nhập, không thể tìm thấy chỗ đứng cho mình. Cảm giác này, sự cô đơn này, sự tủi nhục và đau đớn này, đều như một cơn sóng dồn dập đánh vào trái tim em, và không ai, không ai nhìn thấy, không ai nghe thấy.
Em đã khao khát một chút quan tâm, một ánh mắt thấu hiểu, một lời an ủi nào đó, nhưng tất cả chỉ là sự trống rỗng. Mỗi ngày qua đi, em càng cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau, như thể sự hiện diện của em trên thế gian này là vô nghĩa. Người ta chỉ quan tâm đến những ai có thể cho họ một lý do để vui vẻ, một lý do để sống, nhưng em, chỉ là một bóng hình mờ nhạt trong đám đông, không ai nhìn thấy. Mỗi lần em cố gắng mở lòng, cố gắng tìm một chút sự quan tâm, thì cũng chính là lúc em nhận ra rằng tất cả những gì mình nhận lại chỉ là sự thờ ơ, sự lạnh nhạt và những lời nói giả dối.Em không còn biết phải làm gì nữa.
Ngày 12 tháng 10
Đã bao lần em gục đầu trong bóng tối, tự hỏi rằng liệu có ai trên thế giới này thực sự hiểu được nỗi đau mà em đang phải chịu đựng? Cảm giác bị bỏ rơi, cảm giác bị quên lãng, cảm giác không còn giá trị gì trong mắt mọi người. Mỗi lần đối diện với thế giới này, em cảm thấy như mình đang chiến đấu một cuộc chiến mà không bao giờ có thể thắng. Dường như mọi thứ đã vượt qua giới hạn của sự chịu đựng, và em không còn biết tìm lối thoát nào khác ngoài sự im lặng tuyệt vọng.Em không biết liệu có ai hiểu được rằng nỗi đau của em không phải chỉ là một khoảnh khắc, mà là một sự giằng xé, một vết thương dai dẳng suốt những tháng ngày dài.
Ngày 16 tháng 10
Những ngày em cảm thấy mình chỉ là một cái bóng, không tồn tại, không có giá trị. Em cảm thấy mình chẳng khác gì một hạt cát nhỏ bé trong sa mạc vô tận, lạc lõng và không ai quan tâm. Đã rất nhiều lần em tự hỏi liệu sự tồn tại của mình có thực sự quan trọng đối với ai không? Hay em chỉ là một người qua đường, không ai cần, không ai muốn.Em cố gắng tìm kiếm một lý do để sống, một lý do để tiếp tục, nhưng tất cả những gì em tìm thấy chỉ là sự trống rỗng. Những lời nói thấu hiểu, những vòng tay ấm áp, tất cả đều là những thứ không bao giờ có được.
Ngày 24 tháng 10
Cuộc sống này đã dạy em rằng, có những lúc, dù em có cố gắng đến đâu, dù em có nỗ lực như thế nào, thì cũng chỉ có thể nhận lại sự lạnh nhạt, sự thờ ơ từ những người mà em đã tin tưởng.Và em chợt nhận ra một điều đau đớn hơn tất thảy, rằng có lẽ, trong cái thế giới rộng lớn này, em chẳng quan trọng chút nào. Không ai hiểu được em, không ai muốn hiểu, và em cũng chẳng thể nào thay đổi được điều đó. Nỗi đau này, cái cảm giác cô đơn và bị bỏ rơi, sẽ là một phần không thể thiếu trong cuộc đời em, một sự thật mà em phải chấp nhận dù không muốn.Sự thất vọng dường như đã vắt kiệt hết sức lực của em.
Ngày 31 tháng 10
Mỗi ngày trôi qua là một ngày em càng cảm thấy mình đang chìm dần vào sự vô nghĩa, sự u tối. Em không còn biết mình đang sống vì cái gì nữa. Những hy vọng, những mơ ước mà em từng nuôi dưỡng, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ không thể ghép lại. Em không biết phải tiếp tục thế nào khi mà chẳng ai nhìn thấy sự tồn tại của em. Và có lẽ, chính em cũng chẳng biết tại sao mình phải tiếp tục nữa.Cuối cùng, em chỉ còn lại sự im lặng, sự tuyệt vọng, và một trái tim đã quá mệt mỏi để tiếp tục đập.Em chỉ muốn cầu xin tất cả mọi người , xin hãy để em chết đi , và sẽ chẳng ai nhớ đến em nữa.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com