Nhật Kí Ngày Mưa

[7/7]: "Bối Bối, em không thể rời đi sao?"

Từ khi Bối Bối xuất hiện, Bạch Khánh Luân dường như không thể tìm thấy cho mình một giấc ngủ an lành. Mỗi đêm, sự hiện diện của cô như một bóng ma, không thể tách rời. Anh không biết cô có thật sự tồn tại hay chỉ là một phần tưởng tượng của tâm trí mình, nhưng cảm giác đau đớn và sự ám ảnh là quá thật. Cô không còn chỉ là một ký ức trong anh, mà là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh, một phần không thể xóa nhòa đi dù cho thời gian có trôi qua.


Bối Bối không chỉ xuất hiện trong bóng tối của đêm khuya, mà vào những buổi sáng, khi ánh sáng mặt trời vẫn còn yếu ớt chiếu qua cửa sổ, cô cũng đã có mặt ở đó. Mỗi lần anh tỉnh dậy, nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của cô, anh lại cảm nhận được một nỗi đau, một sự trống rỗng mà anh không thể lấp đầy. Cô ngồi đó, đôi mắt không rời khỏi anh, đôi khi chỉ là một cái nhìn thăm dò, đôi khi lại là một ánh mắt đầy trách móc.


Anh không thể tránh khỏi sự ám ảnh này, không thể thoát khỏi hình bóng cô. Mỗi lúc cô xuất hiện, anh lại thấy lòng mình nhói lên, một cảm giác tội lỗi cứ bám lấy anh. Anh muốn nói xin lỗi, muốn giải thích, nhưng mỗi khi nhìn vào đôi mắt của cô, anh lại nhận ra rằng những lời đó có lẽ đã quá muộn.


Một ngày, khi anh tỉnh dậy và nhìn thấy Bối Bối ngồi cạnh chiếc ghế sofa, anh không thể giữ được cảm xúc của mình nữa. Anh nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cô, nhìn sâu vào mắt cô, giọng anh nghẹn lại.


"Bối Bối, em không thể rời đi sao?"


Anh hỏi, câu hỏi đau đớn phát ra từ tận đáy lòng.


"Em cứ mãi ở đây, như một phần của quá khứ, không thể buông tay. Anh có thể làm gì để em yên nghỉ, để em không phải tiếp tục chịu đựng như vậy?"


Bối Bối ngồi đó, ánh mắt nhìn xa xăm, đôi tay nắm chặt lại, như thể đang cố gắng giữ lấy một thứ gì đó vô hình mà cô không thể chạm tới. Cô thở dài, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng của căn nhà.


"Anh không hiểu đâu, Bạch Khánh Luân,"


cô nói, giọng lạnh lẽo nhưng có gì đó yếu đuối trong đó.


"Em không thể rời khỏi đây, dù có cố gắng đến đâu. Mỗi lần em cố gắng bước đi, cơ thể em lại bị kéo lại, như thể có một sức mạnh nào đó giữ em lại trong căn nhà này. Dù cho em có muốn rời đi, em vẫn không thể."


Bạch Khánh Luân nhìn cô, sự đau khổ trong mắt anh không thể giấu được. Anh không biết làm thế nào để giúp cô, làm thế nào để cô được yên nghỉ. Nhưng những lời của cô khiến anh cảm thấy một nỗi đau sâu sắc. Cô, linh hồn bị mắc kẹt trong một không gian mà cô không thể thoát ra, và anh lại là người duy nhất có thể nhìn thấy cô, đối diện với sự ám ảnh đó.


Nhưng điều kỳ lạ là, mỗi khi anh có mặt bên cô, Bối Bối dường như trở nên mạnh mẽ hơn. Cô không còn chỉ là một bóng ma lạnh lẽo trong căn nhà, mà thỉnh thoảng, những khoảnh khắc khi anh ở bên cạnh, cô lại có thể hiện diện rõ ràng hơn, không chỉ vào ban đêm mà đôi khi cả ban ngày. Ánh sáng mặt trời chiếu qua cửa sổ, và cô vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế sofa, ánh mắt không còn u ám như trước mà trở nên sắc nét, rõ ràng.


"Em cảm thấy gì không?"


Bạch Khánh Luân hỏi, giọng anh nhẹ nhàng, như thể đang thử thăm dò những cảm xúc mà anh không thể hiểu nổi.


"Khi anh ở đây, em có cảm thấy khác không?"


Bối Bối im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu, dù cô không nói gì. Anh có thể cảm nhận được sự thay đổi trong cô, một sự thay đổi không phải từ những lời nói mà từ chính sự hiện diện của cô. Khi có anh ở cạnh, cô không còn đơn độc trong nỗi đau, trong sự cô đơn của một linh hồn bị lạc lối. Sự có mặt của anh như một ánh sáng nhỏ le lói trong bóng tối, mang đến cho cô một sức mạnh kỳ lạ mà cô không biết phải gọi tên.


"Anh không thể giải quyết được mọi thứ, không thể thay đổi quá khứ,"


anh nói, đôi mắt anh hướng về phía cô.


"Nhưng em sẽ không phải một mình nữa. Anh sẽ ở đây."


Bối Bối quay đầu nhìn anh, ánh mắt dịu lại, không còn lạnh lùng hay đầy trách móc như những lần trước. Dù vẫn là một linh hồn, cô bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi trong lòng mình. Có thể, chỉ có sự hiện diện của anh mới khiến cô cảm thấy mình vẫn còn tồn tại, dù là trong một hình dạng kỳ lạ và đau đớn như vậy.


"Anh không biết em đau như thế nào,"


cô thì thầm, giọng yếu ớt hơn.


"Nhưng khi anh ở đây, em có thể cảm nhận được một chút sức mạnh... dường như em không phải là một bóng ma nữa. Em không phải là người đã chết... ít nhất là không hoàn toàn."


Bạch Khánh Luân cảm thấy trái tim mình thắt lại. Những lời của cô như xé toạc những nỗi đau chưa được chữa lành trong anh. Nhưng anh cũng hiểu rằng, dù cô có là linh hồn, dù cô có không thể rời đi, cô vẫn có cảm giác, vẫn có sự hiện diện, một phần của cô vẫn có thể tồn tại. Và chính anh, với sự hiện diện của mình, đã mang đến cho cô một chút hy vọng, một chút sức mạnh để đối diện với những gì đang giữ cô lại.


"Em không còn phải cô đơn,"


anh nói, giọng anh thấm đẫm sự đau buồn và quyết tâm.


"Anh sẽ ở đây, dù cho em có là ma hay là người. Chúng ta sẽ cùng đối mặt với tất cả."


Mỗi ngày, sự hiện diện của Bối Bối trở nên rõ ràng hơn, không chỉ vào ban đêm mà cả ban ngày. Cô không còn chỉ là một bóng ma lạnh lẽo, mà dường như một phần của cô đã dần được chữa lành nhờ sự hiện diện của anh. Cả hai không cần phải nói nhiều, nhưng sự có mặt của họ trong cùng một không gian, cùng chia sẻ những khoảnh khắc im lặng, đã là một sự an ủi kỳ lạ, một sự cứu rỗi mà họ đều cần trong cuộc sống này.


Bạch Khánh Luân vẫn tiếp tục trò chuyện với cô mỗi ngày , dù biết rằng sẽ không có câu trả lời, dù biết rằng không thể thay đổi được quá khứ. Nhưng ít nhất, anh muốn cô biết rằng anh hối hận, hối hận vì những gì đã xảy ra, vì những lựa chọn sai lầm của mình.


"Anh... anh xin lỗi, Bối Bối,"


anh thì thầm, nỗi buồn tràn ngập trong mắt.


"Anh không thể thay đổi được những gì đã qua, nhưng ít nhất anh muốn em biết rằng anh rất tiếc, rất tiếc vì không thể ở bên em khi em cần anh nhất."


Một khoảng lặng kéo dài giữa họ, và rồi Bối Bối chỉ im lặng nhìn anh. Mặc dù không có lời nói nào, anh cảm nhận được một sự thay đổi, một sự chấp nhận nào đó trong cô. Có thể là sự tha thứ, hoặc có thể là chỉ đơn giản là cô đã hiểu rằng, dù cô có đau đớn thế nào, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.


Mỗi ngày trôi qua, họ lại ở bên nhau, cùng chia sẻ những khoảnh khắc im lặng, những câu chuyện vụn vặt mà không cần phải tìm kiếm sự giải thoát. Anh không mong đợi một sự cứu rỗi từ cô, chỉ đơn giản là muốn cô biết rằng anh sẽ không bao giờ quên cô, dù cho cô là một bóng ma, dù cho cô chỉ là một phần ký ức mà anh không thể xóa bỏ.


Và trong những khoảnh khắc đó, dù có sống mãi trong sự ám ảnh của quá khứ, Bạch Khánh Luân biết rằng Bối Bối vẫn ở bên anh. Dù không thể rời đi, dù chỉ là một linh hồn lạc lối, cô vẫn tồn tại trong những ký ức, trong nỗi đau mà anh không thể quên, không thể chữa lành.

Bình luận (0)
Đăng ký tài khoản (5s xong)

Hãy là người bình luận đầu tiên