Chiều thứ Tư.
Tan học.
Hạ Linh vừa đạp xe vào đầu ngõ thì nhớ ra mẹ dặn mua một chai nước mắm.
Cô rẽ vào tiệm tạp hóa quen thuộc.
Tiệm không lớn.
Nhưng lúc nào cũng đông học sinh.
"Cô ơi, cho con một chai nước mắm với hai gói mì."
"Đợi cô chút nha."
Hạ Linh gật đầu.
Đứng sang một bên chờ.
Đúng lúc ấy...
Chuông cửa leng keng vang lên.
"Mua gì đấy?"
Một giọng nói quen thuộc cất lên.
Hạ Linh quay lại.
"..."
Lại là Nhật Nam.
Cậu mặc đồng phục, cặp sách vắt hờ trên một vai.
Trên tay còn đang cầm quả bóng.
Rõ ràng vừa đi tập về.
"Tôi mua gì liên quan gì cậu?"
Hạ Linh đáp ngay.
"Tò mò thôi."
"Cậu rảnh thật."
"Tôi biết."
Nhật Nam cười.
Rồi quay sang cô bán hàng.
"Cô ơi, cho con hai chai nước."
"Loại nào?"
"Loại lạnh."
"Trong tủ hết rồi."
"..."
Nhật Nam thở dài.
"Vậy lấy đại đi."
Hạ Linh đứng bên cạnh không nhịn được cười.
"Cười gì?"
"Có người tự nhận đá bóng giỏi mà mua nước cũng không chọn nổi."
"Tôi khát."
"Liên quan?"
"Khát thì đầu óc không hoạt động."
"..."
"Cậu đúng là lắm lý."
Đúng lúc cô bán hàng quay đi lấy đồ.
Không khí giữa hai người bỗng yên tĩnh hơn.
Hạ Linh nhớ đến lời Minh Anh dặn.
Trong lòng bắt đầu phân vân.
Có nên hỏi không nhỉ...?
"Có chuyện gì à?"
Nhật Nam đột nhiên lên tiếng.
"Hả?"
"Cậu nhìn tôi từ nãy."
"Ai nhìn cậu."
"Có."
"Không."
"Rõ ràng có."
"..."
Hạ Linh hít một hơi thật sâu.
Thôi thì hỏi đại vậy.
"Này..."
"Hửm?"
"..."
"Cậu..."
"Sao?"
"..."
"Anh Khánh..."
Nghe đến hai chữ đó.
Nụ cười trên môi Nhật Nam chợt khựng lại.
"Anh Khánh?"
"Ừ."
"Có chuyện gì?"
"À thì..."
Hạ Linh bối rối đến mức hai tay xoắn vào nhau.
"Tôi chỉ muốn hỏi..."
"Anh ấy..."
"..."
"Thích ăn gì?"
"..."
Nhật Nam chớp mắt.
Một lần.
Hai lần.
"Hả?"
"Thì..."
"Chỉ hỏi thôi."
"Cậu hỏi để làm gì?"
"Không làm gì."
"Không làm gì mà hỏi?"
"..."
Hạ Linh bắt đầu thấy hối hận.
Biết thế đã không nhận lời Minh Anh.
"Thì..."
"Có người muốn biết."
"Ai?"
"..."
"Không nói được."
Nhật Nam chống tay lên quầy hàng.
Nhìn cô một lúc lâu.
Khóe môi từ từ nhếch lên.
"Tôi hiểu rồi."
"Hả?"
"Cậu thích anh Khánh."
"..."
Hạ Linh mở to mắt.
"Cậu nói linh tinh gì thế!"
"Không phải à?"
"Đương nhiên không!"
"Vậy sao hỏi?"
"Tôi..."
Đúng lúc ấy.
Cô bán hàng đặt túi đồ xuống.
"Của con đây."
Hạ Linh như được cứu.
Vội vàng lấy túi rồi thanh toán.
Trước khi chạy ra cửa còn quay lại trừng Nhật Nam.
"Đừng có đoán bậy!"
Nhật Nam đứng nhìn theo bóng lưng cô.
Bật cười.
"Vậy chắc là giúp ai đó rồi..."
Cậu lẩm bẩm.
Trong đầu bắt đầu hiện lên một cái tên.
Minh Anh.
Nhưng cậu không nói ra.
Chỉ xách túi nước bước ra khỏi tiệm.
Khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười.
Ở ngoài cửa.
Hạ Linh đang dắt xe.
Thấy Nhật Nam đi ra, cô lườm một cái.
"Tôi không thích anh Khánh."
Nhật Nam cố nhịn cười.
"Ừ."
"Tôi có nói gì đâu."
"..."
"Tại cậu cứ nhấn mạnh nên tôi càng thấy đáng nghi."
"..."
"Cậu!"
Hạ Linh đỏ bừng mặt, đạp xe đi một mạch.
Nhật Nam nhìn theo.
Lắc đầu cười.
"Cô gái này..."
Đây là lần đầu tiên.
Cậu cảm thấy...
Việc trêu Hạ Linh vui hơn cả đá bóng.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com