Tháng Ba.
Những ngày nắng bắt đầu gay gắt hơn.
Buổi chiều tan học, bầu trời vẫn còn trong xanh.
Không ai ngờ...
Chỉ đến tiết cuối.
Mây đen đã kéo kín cả bầu trời.
Rào...
Cơn mưa đầu mùa bất ngờ đổ xuống.
Tiếng mưa gõ lộp bộp lên mái tôn hành lang.
Cả trường xôn xao.
"Trời ơi!"
"Tớ không mang áo mưa!"
"Xe còn ở ngoài sân nữa!"
Hạ Linh đứng ở cửa lớp nhìn màn mưa trắng xóa.
Khẽ thở dài.
Sáng nay mẹ bảo mang áo mưa.
Cô còn chắc nịch:
"Không mưa đâu mẹ."
Kết quả...
Mưa thật.
Minh Anh đi tới.
"Linh."
"Hay đợi tạnh rồi về?"
Hạ Linh nhìn đồng hồ.
Đã gần năm giờ.
Nếu đợi...
Không biết đến bao giờ.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói vang lên phía sau.
"Hai cậu chưa về à?"
Là Nhật Nam.
Trên tay cậu cầm chiếc áo mưa màu xanh.
"Cậu có áo mưa?"
Hạ Linh hỏi.
"Có."
"Còn hai cậu?"
"..."
"Không."
Nhật Nam gật gù.
Rồi nhìn cơn mưa.
"Cứ đứng đây."
"Nếu nửa tiếng nữa chưa tạnh..."
"Tôi về lấy áo mưa cho."
Hạ Linh lắc đầu.
"Không cần đâu."
"Từ đây về nhà cũng xa."
"Đi rồi lại quay lại mất công."
Nhật Nam cười.
"Có gì đâu."
"Có người từng giúp tôi sửa bài Toán."
"Giờ trả ơn."
Hạ Linh bật cười.
"Một bài Toán đổi hai cái áo mưa?"
"Lỗ quá."
"Tôi chịu."
Ba người đứng dưới mái hiên.
Ngắm cơn mưa.
Một lúc sau.
Anh Khánh chạy từ khu nhà A sang.
Áo đồng phục đã ướt một nửa.
"Nam!"
"Dạ?"
"Anh mượn áo mưa được không?"
"Anh phải sang nhà xe lấy đồ."
"Được."
Nhật Nam không chần chừ.
Đưa luôn chiếc áo mưa duy nhất của mình.
"Còn em?"
Anh Khánh hỏi.
"Em đợi mưa tạnh."
"Chắc không?"
"Vâng."
Anh Khánh gật đầu.
Mặc áo mưa rồi chạy đi.
Hạ Linh nhìn theo.
Khẽ hỏi.
"Cậu đưa anh ấy rồi..."
"Giờ làm sao?"
Nhật Nam nhún vai.
"Thì..."
"Đứng chờ."
"..."
"Ngốc."
Hạ Linh buột miệng.
"Hả?"
"Cậu cũng có thể nói anh ấy chờ một chút mà."
"Không sao."
"Anh ấy cần hơn."
Câu trả lời rất bình thản.
Nhưng khiến Hạ Linh bất giác mỉm cười.
Đây là Nhật Nam mà cô biết.
Hay trêu chọc.
Hay cà khịa.
Nhưng lúc cần...
Lại luôn nghĩ cho người khác trước.
Mười lăm phút sau.
Mưa vẫn chưa ngớt.
Bất ngờ.
Một chiếc xe máy dừng trước cổng trường.
"Linh!"
Là mẹ Hạ Linh.
"Mẹ!"
"May quá."
Mẹ cười.
"Mẹ đoán kiểu gì con cũng quên áo mưa."
Hạ Linh cười ngượng.
"Mẹ chở Minh Anh luôn nhé."
"Dạ."
Hai mẹ con vừa định đi.
Hạ Linh bỗng quay lại nhìn Nhật Nam.
"Còn cậu?"
"Tôi á?"
"Đợi thêm chút."
"Biết đâu mưa tạnh."
Hạ Linh ngập ngừng.
"Mẹ..."
"Mình chở thêm Nhật Nam được không?"
Mẹ Hạ Linh nhìn cậu thiếu niên đứng dưới mái hiên.
Rồi mỉm cười.
"Được chứ."
Nhật Nam vội xua tay.
"Không cần đâu cô."
"Con chờ được."
Mẹ cười hiền.
"Ngại gì."
"Nhà hai đứa cùng một xóm mà."
Nhật Nam nhìn Hạ Linh.
Cô khẽ gật đầu.
"Đi đi."
"..."
"Cảm ơn cô."
Thế là.
Lần đầu tiên.
Nhật Nam ngồi sau xe mẹ Hạ Linh.
Còn Hạ Linh và Minh Anh đạp xe chậm phía sau dưới cơn mưa đã nhỏ hạt.
Ngồi phía trước, mẹ Hạ Linh mỉm cười hỏi:
"Cháu là Nhật Nam phải không?"
"Dạ."
"Cô nghe Linh nhắc đến cháu mấy lần rồi."
Nhật Nam hơi bất ngờ, quay sang nhìn Hạ Linh đang đi phía sau.
Cô lập tức lắc đầu nguầy nguậy như muốn nói: "Mẹ nói quá lên thôi!"
Nhật Nam bật cười.
Có vẻ như...
Từ hôm nay, cậu đã chính thức trở thành một phần quen thuộc trong những buổi tan học ở con ngõ nhỏ ấy.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com