Chiều Chủ nhật.
Từ sáng sớm, loa của tổ dân phố đã vang lên khắp con ngõ.
"Kính mời bà con tối nay đến tham dự chương trình văn nghệ chào mừng..."
Tiếng loa quen thuộc khiến cả xóm rộn ràng.
Mẹ Hạ Linh vừa gấp quần áo vừa nói:
"Tối nay cả nhà mình ra nhà văn hóa nhé."
"Dạ."
Hạ Linh gật đầu.
"Bên cạnh còn có gian hàng ăn vặt nữa."
Nghe đến hai chữ ăn vặt.
Hạ Linh lập tức ngẩng đầu.
"Có trà đào không mẹ?"
Mẹ bật cười.
"Chưa đi đã hỏi đồ uống."
Bảy giờ tối.
Nhà văn hóa xóm sáng rực ánh đèn.
Trẻ con cầm bong bóng chạy khắp sân.
Mấy cô bác đang bày bắp rang, cá viên chiên, nước mía, trà tắc...
Không khí náo nhiệt nhưng rất gần gũi.
"Linh!"
Minh Anh từ xa vẫy tay.
"Cậu cũng đến à?"
"Ừ."
"Hôm nay mẹ tớ bán nước."
Hai cô gái vừa đi vừa cười.
Đúng lúc đó.
Một quả bóng nhựa lăn tới.
Dừng ngay trước chân Hạ Linh.
Một cậu bé khoảng năm tuổi lon ton chạy đến.
"Chị ơi..."
"Cho em xin bóng."
Hạ Linh cúi xuống nhặt lên.
"Đây."
"Cảm ơn chị!"
Cậu bé ôm bóng chạy đi.
Chưa được hai bước...
Lại vấp chân.
"A!"
Ngay lúc ấy.
Một bàn tay nhanh chóng đỡ lấy cậu bé.
"Chạy từ từ thôi."
Là Nhật Nam.
Cậu phủi bụi trên áo cho nhóc.
Rồi xoa đầu nó.
"Lần sau cẩn thận."
"Dạ!"
Nhóc con cười toe rồi chạy mất.
Hạ Linh đứng nhìn.
Không hiểu sao lại bật cười.
"Cười gì?"
Nhật Nam quay sang.
"Không."
"Chỉ là..."
"Tôi không ngờ cậu kiên nhẫn với trẻ con thế."
"Có gì lạ."
"Tôi có hai đứa em họ."
"Trông quen rồi."
"Còn cậu."
"Hồi nãy cũng dịu dàng đấy."
"Hả?"
"Với thằng bé."
"..."
"Tôi vốn thế."
"À."
"Tôi cứ tưởng cậu chỉ biết cãi."
"..."
"Nhật Nam!"
Hai người lại bắt đầu đấu khẩu.
Ở phía xa.
Mẹ Hạ Linh đang đứng cạnh mẹ Nhật Nam.
"Chị."
"Con trai chị vui tính thật."
Mẹ Nhật Nam cười.
"Nó nghịch từ bé."
"Suốt ngày chạy khắp xóm."
"Mà từ ngày nhà chị chuyển đến..."
"Tôi thấy nó ở nhà nhiều hơn."
Hai người cùng bật cười.
Trong khi đó.
Hạ Linh và Nhật Nam đang đứng trước quầy trà tắc.
"Cô ơi."
"Cho con hai ly trà đào."
Hạ Linh ngạc nhiên.
"Tôi đâu có bảo mua."
"Tôi mua."
"Cho cậu?"
"Không."
"Tôi mua cho tôi."
"..."
"Ly kia?"
"Thì..."
"Cậu cầm hộ."
"..."
Hạ Linh phì cười.
"Cậu đúng là hết nói nổi."
Nhật Nam đưa ly trà đào cho cô.
Giọng vẫn tỉnh bơ.
"Uống đi."
"Hôm trước cậu sửa bài Toán."
"Hôm nay tôi mời."
Hạ Linh nhận lấy.
Khẽ nói.
"...Cảm ơn."
Đây là lần thứ hai trong vòng một tuần.
Cô nói cảm ơn Nhật Nam.
Và cũng là lần thứ hai.
Nhật Nam không trêu lại.
Chỉ mỉm cười rất nhẹ.
Đúng lúc ấy.
Tiếng MC vang lên:
"Xin mời mọi người tập trung trước sân khấu!"
Cả xóm kéo ghế ngồi thành từng hàng.
Hạ Linh và Minh Anh ngồi cùng nhau.
Nhật Nam thì bị mấy đứa trẻ trong xóm kéo xuống hàng đầu vì "anh Nam cao, bế tụi em xem với".
Hạ Linh nhìn cảnh cậu vừa bế một đứa, vừa bị một đứa khác níu áo mà không nhịn được cười.
Có lẽ...
Nhật Nam không chỉ là cậu bạn hay cà khịa.
Mà còn là một người rất ấm áp.
Và cô bắt đầu nhìn thấy điều đó, qua những khoảnh khắc rất bình thường.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com