Chương 4:
Nói xong, anh ấy lại ho ra một chút máu, cuối cùng ngã vào trong lòng tôi, hai tay còn nắm chặt lấy hai bên vạt áo của tôi.
Tạ Nhiên: “…”
Bình luận: 【 Tìm ra rồi! Đây là truyện huấn luyện cẩu, cún con táo bạo đã biến thành cún con trà xanh, tới tìm chủ nhân của nó. 】
Người vây xem càng lúc càng nhiều, tôi sợ có người chụp ảnh, chỉ có thể dẫn cả Giang Vọng lẫn Tạ Nhiên về phòng thuê.
Tôi dìu anh ấy nằm xuống giường tôi.
Vừa xoay người lại, chỉ thấy Giang Vọng đã tỉnh, đang nghiêng đầu hít hà gối đầu.
Chẳng ngửi được mùi vị gì, lông mày anh ấy hơi giãn ra.
“?” Tôi nhíu mày: “Anh làm gì vậy?”
Giang Vọng lập tức ho khan, gương mặt tái nhợt nghiêm lại, nói: “Không có gì, khụ khụ, xin lỗi em, anh làm bẩn giường của em rồi…”
Tôi vốn còn muốn xụ mặt, nhưng nhìn dáng vẻ đáng thương của anh ấy, tôi lại không thể lạnh lùng nổi.
Tôi bưng nước tới cho anh ấy uống.
“Cảm ơn em đã chăm sóc anh, anh sẽ chuyển tiền nước cho em.”
Giang Vọng nói như có vẻ lễ phép lắm, sau đó lại chuyển trọng tâm câu chuyện một cách sắc lẹm.
“Anh nên chuyển tiền cho em hay cho Tạ Nhiên? Hiện tại em với Tạ Nhiên đã gộp tiền tiêu chung rồi ư?”
Làn bình luận:
【 Nhìn kỹ xảo đặt câu hỏi của nam chính đi, quá giỏi. 】
【 Cún con táo bạo cũng biết cúi đầu ngụy trang, tôi chưa từng thấy nam chính cúi đầu trước Triệu Tiểu Điềm bao giờ, chỉ có nữ phụ là khác biệt. 】
【 Tôi đoán nữ phụ ngốc nghếch, thẳng nữ háo sắc căn bản không thể hiểu được hàm nghĩa trong câu này. 】
? Hiểu cái gì?
“Không có đâu.” Tôi mờ mịt trả lời: “Vì sao phải gom tiền vào tiêu chung?”
Giang Vọng trả lời ngay: “Vậy vì sao hai người phải ở chung một phòng?”
“Thuê chung tôi, cũng vì tiết kiệm tiền thôi.” Tôi nổi giận: “Anh tưởng em cũng giàu có giống anh sao!”
“Anh đã không còn tiền rồi.”
Dường như mấy lời tôi nói đã đả kích Giang Vọng rất lớn, anh ấy bất ngờ rũ đầu xuống, trông rất chán chường.
“Anh bị Giang gia đuổi ra ngoài rồi, em trai vốn là con riêng thượng vị, hiện tại nó là người thừa kế Giang Vọng của Giang thị, anh đã không còn là Giang Vọng (江妄)nữa.”
“Anh đã đổi tên rồi.”
Anh ấy lấy căn cước công dân ra. Trên cột họ tên viết: Giang Vọng (江望 – đồng âm khác mặt chữ).
“Vọng trong Vọng Ninh.” Giang Vọng nhìn chằm chằm vào mắt tôi, nói từng chữ từng chữ một: “Giang Vọng vĩnh viễn khát vọng Lộc Tiểu Ninh.”
Cái… cái gì?
Tôi nghe mà đần thúi ra.
Không thể phản ứng kịp.
Tôi mở to mắt, ngơ ngác nhìn anh ấy.
Chờ khi tôi lại lấy lại tinh thần, điện thoại đã đổ chuông. Là Tạ Nhiên gọi tới, tôi không thể không nhận.
Lúc trước, trong vô số lần tôi không thể tự khống chế bản thân đi tìm Giang Vọng, đều là Tạ Nhiên cãi nhau với tôi, ngăn cản tôi.
Tôi phải nhận để chửi Tạ Nhiên.
Tôi cầm điện thoại lên đứng dậy định đi ra ngoài nghe máy. Nhưng vừa đi tới cửa phòng, cổ tay đã bị kéo lại từ phía sau.
Giang Vọng vốn đang yếu ớt không tả nổi đột nhiên lại giật bắn người dậy, hai tay nắm chặt lấy tay tôi, đè tôi lên cửa phòng.
“Lộc Tiểu Ninh, em dám đi.”
Giang Vọng nói lời hung hăng, nhưng khi cúi đầu, trong đôi mắt chứa đầy tức giận lại dần trở nên uất ức mềm nhũn.
“Đừng đi mà, Lộc Tiểu Ninh.”
“Cầu xin em đó, em thương xót anh một chút được không, em có biết… anh nhớ em nhiều tới mức nào không...”
“Anh chưa từng yêu Triệu Tiểu Điềm! Một giây đồng hồ cũng không có!”
“Anh với cô ta không có gì hết!”
Mùi hương quen thuộc lại dễ ngửi của anh ấy tràn ngập hơi thở của tôi. Tôi chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, thậm chí còn không thể thấy rõ làn bình luận.
“Giang Vọng, anh… anh cách xa em một chút, em không thở nổi… A…”
Giang Vọng lại cúi đầu hôn lên môi tôi.
Tôi trừng to mắt: “A… không thể sắc sắc! Sẽ có động đất! Chúng ta mau chạy đi!!!”
Nhưng kỳ quái là…
Không có động đất.
Cũng không có nổ tung.
Giang Vọng thuận lợi hôn tôi tròn nửa giờ đồng hồ.
Tôi chỉ cảm thấy miệng mình như bị hôn tới tróc da.
Khi Giang Vọng thả tôi ra, hai chân tôi mềm nhũn, trực tiếp ngã phịch xuống đất.
Lúc đầu tôi sợ tới mất mặt, không ngờ khi nhìn qua lại thấy Giang Vọng cũng giống tôi, cũng ngã ngồi trên mặt đất.
Vành tai anh ấy đỏ bừng lên, đôi môi cũng đỏ ửng, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn tôi chằm chằm, hệt như con chó con vừa nếm được vị thịt.
Làn bình luận:
【 Cười chếc tôi, còn tưởng nam chính trâu bò cỡ nào, quên mất anh ấy chỉ là một con gà mờ không có kinh nghiệm… 】
【 Nhìn Giang Vọng kìa, không đúng, nhìn dáng vẻ mất tự tin của Giang Vọng, hẳn hiện tại nữ phụ có tát hắn hai tát, đoán chừng Giang Vọng cũng sẽ cười ngô nghê đáp lại. 】
【 Đáng giận, hắn được thoải mái rồi, có thể cho tôi diễn vài lần không? Tôi chỉ cần diễn đoạn ăn cháo lưỡi kia là được. 】
【 Tôi thật sự cuồng rồi, nữ phụ nam chính mà không tới bên nhau, tôi livestreams ăn phân! 】
【 Không phải chứ? Tạ Nhiên đâu??? 】
A đúng, Tạ Nhiên!
Tôi vội vàng sờ mò lấy cái di động trên đất tới.
Tạ Nhiên gọi những 30 cuộc, còn có một tin nhắn ngắn:
【 Liếm cẩu chếc tiệt, trọng sắc khinh bạn, tôi trù sét đánh xuống đầu cô. 】
…
Giang Vọng tỏ vẻ cực kỳ khó chịu vì tôi muốn đi tìm Tạ Nhiên.
Khi theo tôi ra ngoài, anh ấy còn cố ý giẫm mạnh một cái làm bẩn đôi giày thể thao Tạ Nhiên mới vừa mua được.
Sau khi bị tôi phát hiện, tôi tức giận trừng anh ấy một cái, lại bị anh ấy dính lên, hết hôn ngón tay rồi lại tới hôn tóc tôi.
Hệt như thuốc cao da chó vậy.
Sao lúc anh ấy không có ở bên tôi khóc nức nở liên hồi, nhưng khi anh ấy ở bên, tôi lại ghét bỏ anh ấy không biết?
Tôi đúng là quá xấu rồi!
Tôi để Giang Vọng lái xe, đi khắp nơi tìm Tạ Nhiên.
Trường học không có, chúng tôi trở về thủ đô. Kết quả nhìn thấy Tạ Nhiên với Triệu Tiểu Điềm đang ôm nhau lăn lộn trong bụi cỏ của khu dân cư, hôn nhau mãnh liệt.
Tôi: “…”
Giang Vọng cười lạnh: “Lộc Tiểu Ninh, loại đàn ông đói khát như vậy sao có thể xứng làm người trọ cùng với em? Em coi cái dáng vẻ vội vã của anh ta đi, đúng là mất mặt đàn ông.”
Làn bình luận:
【 Đúng là 49 cười 50. 】
【 Loại ~ đàn ~ ông ~ đói ~ khát ~ như ~ vậy… Vừa rồi dáng vẻ Giang Vọng gặm Lộc Ninh chẳng khác gì tôi gặm chân gà lúc đói. 】
【 Tạ Nhiên mắng nữ phụ: Liếm cẩu chếc tiệt, bản thân Tạ Nhiên: Liếm cẩu chếc tiệt đỉnh cấp. 】
【 Dù sao hiện tại quan hệ cũng loạn hết rồi, nếu không 4 người các người cùng nhau vui vẻ một trận đi, khán giả chúng tôi không ngại đâu. 】
【 Không ngại +1 】
Tạ Nhiên với Triệu Tiểu Điềm hôn nhau đủ 20 phút. Chờ khi bọn họ hôn xong đi ra, Giang Vọng mới ấn tắt bộ đếm giờ trên điện thoai, lạnh lùng cười nhạo Tạ Nhiên:
“Vừa rồi tôi với Lộc Tiểu Ninh hôn nhu nhiều hơn các người 10 phút 28 giây, anh đúng là tên phế vật, sao có thể xứng cùng thuê nhà với Lộc Tiểu Ninh?”
Giọng điệu mơ hồ ẩn chứa một chút kiêu ngạo.
Cằm cũng hơi giương lên.
Làn bình luận cười bò:
【 Hắn thật sự rất chú ý tới chuyện thuê cùng phòng (cười tới chảy nước mắt) 】
【 Trong lòng ghen ghét tới phát cuồng còn giả vờ, ha ha, đoán chừng hắn sẽ thù Tạ Nhiên cả đời. 】
【 Đừng quan tâm tới nam chính, cho hắn đi làm chó điên của nữ phụ đi. Nữ phụ nhớ kỹ, ra khỏi cửa nhớ đeo dây xích vào. 】
…
Bốn người chúng tôi tìm một quán cà phê ngồi xuống nói chuyện.
Giang Vọng ngồi bên cạnh tôi, cánh tay ôm lấy bả vai tôi, cảnh giác nhìn chằm chằm Tạ Nhiên.
Tạ Nhiên cũng ôm Triệu Tiểu Điềm ngồi ổn, cũng cảnh giác nhìn chằm chằm Giang Vọng.
Làn bình luận điên cuồng đổi mới:
【 Đối phương chẳng thèm người phụ nữ của các người đâu, nhìn thôi là biết rồi!!! 】
【 Tôi vừa xem kỹ lại tờ báo kia, người phụ nữ trong hình đính hôn cũng không phải là Triệu Tiểu Điềm nha. 】
【 Hai thế thân ở đó đính hôn? Tình huống này là thế nào vậy? 】
【 Hơn nữa bọn họ còn có thể hôn nhau, là vì nam chính đã đổi tên sao? 】
Thật sự là như vậy.
Lời Giang Vọng nói tiếp sau càng làm tôi chấn kinh.
Trước khi bệnh viện xảy ra động đất, Giang Vọng đã ý thức được có điểm gì đó không đúng.
Anh ấy phát hiện ra, tôi cứ hay nhìn không khí ngẩn người.
Anh ấy không biết tôi có thể nhìn thấy làn bình luận, còn tưởng tôi đã gặp phải chuyện gì mà không nói cho anh ấy.
Ngay sau đó động đất tới, anh ấy bị đập dập tay. Khi nằm trên bàn giải phẫu, anh ấy mơ màng nhập mộng.
Trong mơ anh ấy thấy mình là nam chính, mà nữ chính định mệnh của anh ấy vậy mà lại không phải là tôi.
Cho nên trong lúc nằm mơ, anh ấy mới bị cốt truyện khống chế, hô lên hai chữ Điềm Điềm.
Câu anh ấy muốn nói không phải là bảo vệ Triệu Tiểu Điềm, mà là: Không được qua đây! Tôi phải bảo vệ Lộc Tiểu Ninh của tôi.
Lúc đầu Giang Vọng còn cảm thấy hoang đường tới cùng cực, không thể nào tin nổi.
Nhưng sau khi tỉnh lại, anh ấy phát hiện bản thân bắt đầu không thể khống chế nổi hành vi của mình.
Anh ấy lại đi nhuộm mái tóc màu vàng của mình thành màu đen, còn bắt đầu có giao thoa không cách nào tránh khỏi với Triệu Tiểu Điềm.
Anh ấy liều mạng khống chế bản thân, nhưng không thể lay chuyển thiết định của cốt truyện.
Tựa như anh ấy đã liều mạng muốn tới gần tôi, lại lần lượt bị đủ thứ chuyện ngoài ý muốn chặn lại.
Mãi tới đêm đó, khi tôi nói ra bốn nữ “nữ chính định mệnh” trong điện thoại.
Cuối cùng anh ấy cũng tin tưởng, giấc mơ là thật.
Nửa năm nay anh ấy đã dưỡng thân thể khỏe mạnh, lên kế hoạch sẵn sàng cho tất cả, mà chuyện đầu tiên anh ấy làm chính là --- Rời khỏi Giang gia.
Anh ấy tự nguyện từ bỏ địa vị cùng với tài sản Giang gia mà mình có.
Đồng thời, vì ổn định thế giới cốt truyện, không để nó sụp đổ, Giang Vọng còn tìm con riêng của cha mình, cũng là em trai của anh ấy, Giang Dịch về.
Hãy là người bình luận đầu tiên
Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết về nhuận bút, kiếm tiền và các thỏa thuận khác vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com