Ba năm sau.
Tôi gặp lại Lục Cảnh Thâm.
Anh vẫn là người đàn ông đứng trên đỉnh cao.
Vẫn lạnh lùng.
Vẫn khiến người khác không dám đến gần.
Chỉ là…
Người đứng bên cạnh anh đã không còn là Hạ Nhiên.
Tôi nghe nói họ chia tay.
Nghe nói sau khi mất tôi, anh mới nhận ra người luôn ở bên cạnh mình là ai.
Nhưng lúc đó…
Tôi đã không còn là Tống Vãn của năm mười bảy tuổi nữa.
Anh nhìn tôi thật lâu.
“Vãn Vãn.”
Tôi gật đầu.
“Lâu rồi không gặp.”
Anh im lặng.
Có lẽ anh đang tìm kiếm cô gái từng chạy theo anh.
Cô gái từng vì anh mà khóc.
Cô gái từng chỉ cần anh quay lại cũng sẽ tha thứ.
Nhưng cô ấy đã biến mất rồi.
“Em thay đổi rồi.”
Tôi cười.
“Đúng.”
“Bởi vì em từng nghĩ yêu một người là cả thế giới.”
“Sau này em mới hiểu…”
“Thế giới của em không nên chỉ có một người.”
Lục Cảnh Thâm nhìn tôi.
Lần đầu tiên trong mắt anh xuất hiện sự hoảng sợ.
Anh hỏi:
“Nếu anh quay lại sớm hơn thì sao?”
Tôi nhìn anh.
Rất lâu sau mới trả lời:
“Không có nếu nữa.”
“Ngày em cần anh nhất, anh đã chọn người khác.”
“Bây giờ…”
“Em chọn chính mình.”
Ngoài cửa sổ, ánh nắng rơi xuống.
Tôi từng là nữ phụ trong câu chuyện hào môn của anh.
Nhưng từ khoảnh khắc tôi buông tay…
Tôi trở thành nữ chính trong cuộc đời mình.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com