Mùa hè năm mười tám tuổi đến cùng tiếng ve quen thuộc.
Chỉ là lần này, tôi biết đó sẽ là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Ba năm cấp ba trôi qua nhanh hơn tôi tưởng.
Nhanh đến mức khi nhìn lại, tôi mới nhận ra phần lớn ký ức của mình đều liên quan đến một người.
Trần Trì.
Lễ tốt nghiệp được tổ chức vào cuối tháng Sáu.
Sân trường ngập trong nắng.
Những hàng ngô đồng vẫn đứng đó.
Giống hệt ngày đầu tiên tôi gặp cậu.
Tôi ngồi giữa đám đông học sinh.
Nhìn lên sân khấu.
Trần Trì đang đại diện khối học sinh lên phát biểu.
Cậu cao hơn trước.
Cũng trưởng thành hơn trước.
Giọng nói vang lên qua micro.
Bình tĩnh.
Điềm đạm.
Giống như lần đầu tiên cậu đứng trên bục giảng tự giới thiệu.
"Tôi là Trần Trì."
Ba năm.
Vậy mà dường như chỉ mới hôm qua.
Tôi chợt thấy sống mũi cay cay.
Buổi lễ kết thúc.
Mọi người ùa đi chụp ảnh.
Tiếng cười nói vang lên khắp nơi.
Tử Du chạy tới.
Trong tay ôm một bó hoa lớn.
"Chi Hạ!"
"Nhanh lên!"
"Chúng ta chụp ảnh nào!"
Tôi cười.
Sau đó bị cô ấy kéo đi khắp sân trường.
Chụp với bạn bè.
Chụp với giáo viên.
Chụp với lớp học.
Cho đến khi mặt trời dần ngả về phía tây.
Tử Du bỗng nhiên nhìn tôi.
"Cậu định khi nào nói?"
Tôi ngẩn người.
"Tớ..."
"Đừng nói là cậu định giấu đến hết đời nhé."
Tử Du thở dài.
"Ba năm rồi đấy."
Tôi cúi đầu.
Bàn tay siết chặt lá thư trong túi áo.
Lá thư ấy đã ở bên tôi hơn nửa năm.
Tôi từng nghĩ sẽ đưa cho Trần Trì.
Nhưng rồi lại không đủ dũng khí.
Hôm nay.
Có lẽ là cơ hội cuối cùng.
Buổi tối.
Tôi gửi tin nhắn cho cậu.
Đó là tin nhắn đầu tiên tôi chủ động gửi trong suốt ba năm.
Ngón tay run đến mức gõ sai rất nhiều lần.
Cuối cùng.
Tôi vẫn nhấn gửi.
Trần Trì.
Tối nay cậu có thể gặp mình một lát được không?
Dưới gốc cây ngô đồng trước cổng trường.
Mười phút sau.
Điện thoại rung lên.
Được.
Tớ sẽ tới.
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Tim đập nhanh đến mức không thể bình tĩnh.
Hôm đó.
Tôi đứng trước gương rất lâu.
Đổi hết bộ váy này đến bộ váy khác.
Cuối cùng vẫn chọn chiếc váy trắng đơn giản nhất.
Mẹ nhìn tôi.
"Một cuộc hẹn à?"
Tôi đỏ mặt.
"Không phải."
Mẹ bật cười.
"Con gái mẹ lớn thật rồi."
Tôi không nói gì.
Chỉ lặng lẽ cầm bó hoa hướng dương đã chuẩn bị từ trước.
Ra khỏi nhà.
Bầu trời đêm mùa hè rất đẹp.
Gió nhẹ.
Không khí cũng rất dễ chịu.
Tôi đến nơi hẹn sớm hơn một tiếng.
Gốc cây ngô đồng vẫn đứng đó.
Giống hệt ngày đầu tiên tôi nhìn thấy cậu.
Tôi ôm bó hoa.
Đứng đợi.
Mười phút.
Hai mươi phút.
Ba mươi phút.
Tôi không hề cảm thấy sốt ruột.
Bởi vì trong đầu tôi đang tập nói rất nhiều lần.
"Tớ thích cậu."
"Tớ thích cậu từ năm mười sáu tuổi."
"Tớ thích cậu suốt ba năm."
Nhưng càng nghĩ.
Tôi càng căng thẳng.
Một tiếng đồng hồ trôi qua.
Trần Trì vẫn chưa tới.
Tôi lấy điện thoại ra.
Không có tin nhắn.
Tôi tự nhủ.
Có lẽ cậu đang bận.
Có lẽ bị kẹt xe.
Có lẽ sắp tới rồi.
Cho nên tôi tiếp tục đợi.
Tám giờ tối.
Đường phố bắt đầu lên đèn.
Người qua lại ngày một ít.
Tôi vẫn đứng dưới gốc cây.
Điện thoại trong tay lạnh ngắt.
Bỗng nhiên.
Màn hình sáng lên.
Là Tử Du.
Tôi lập tức bắt máy.
"Alo?"
Đầu dây bên kia rất yên tĩnh.
Yên tĩnh đến đáng sợ.
"Chi Hạ..."
Giọng cô ấy run run.
Không hiểu vì sao.
Trong lòng tôi đột nhiên xuất hiện một dự cảm xấu.
"Sao thế?"
Tử Du im lặng vài giây.
Sau đó bật khóc.
"Trần Trì..."
"Tớ vừa nghe tin..."
"Cậu ấy gặp tai nạn rồi."
Khoảnh khắc ấy.
Tôi không nghe thấy gì nữa.
Tiếng xe cộ.
Tiếng gió.
Tiếng ve.
Tất cả đều biến mất.
Chỉ còn lại một khoảng trắng khổng lồ.
Tôi đứng giữa con phố đông người.
Nhưng lại cảm thấy cả thế giới chỉ còn lại mình tôi.
Bệnh viện sáng trắng.
Mùi thuốc sát trùng nồng đến khó thở.
Tôi chạy dọc hành lang.
Bó hoa trong tay đã rơi mất từ lúc nào.
Khi tới nơi.
Trước cửa phòng cấp cứu đã có rất nhiều người.
Bạn học.
Giáo viên.
Người thân của cậu.
Tôi nhìn thấy mẹ Trần Trì đang khóc.
Tôi nhìn thấy Tử Du.
Tôi nhìn thấy rất nhiều người.
Nhưng lại không nhìn thấy cậu.
Tôi muốn bước tới.
Muốn hỏi.
Muốn biết mọi chuyện có phải nhầm lẫn không.
Nhưng chân tôi không thể cử động.
Đêm hôm đó.
Trần Trì không tỉnh lại.
Ngày hôm sau.
Bầu trời đổ mưa.
Một cơn mưa rất lớn.
Giống hệt ngày cậu từng đưa tôi đến trạm xe buýt.
Tôi ngồi trong phòng.
Nhìn lá thư trên bàn.
Suốt cả đêm.
Tôi không khóc.
Không phải vì không đau.
Mà vì đau đến mức chẳng còn nước mắt.
Ba ngày sau.
Lễ tang diễn ra.
Tôi mặc bộ đồ màu đen.
Đứng rất xa.
Xa đến mức chẳng ai chú ý tới.
Di ảnh của Trần Trì đặt giữa hội trường.
Cậu vẫn cười.
Giống như mọi lần.
Nhưng lần này.
Tôi biết mình sẽ không bao giờ gặp lại cậu nữa.
Khi mọi người lần lượt rời đi.
Tôi mới bước tới.
Đặt bó hướng dương xuống trước di ảnh.
Bàn tay run đến mức không thể kiểm soát.
Tôi lấy lá thư từ trong túi áo.
Đó là lá thư tôi đã giữ suốt nửa năm.
Tôi nhìn nó thật lâu.
Sau đó nhẹ nhàng đặt xuống.
Lần đầu tiên.
Và cũng là lần cuối cùng.
Tôi để nó đến gần cậu.
Tôi quỳ xuống.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi.
Từng giọt.
Từng giọt.
Không thể ngăn lại.
"Trần Trì..."
Tôi gọi tên cậu.
Giọng nói nhỏ đến mức chính tôi cũng không nghe rõ.
"Tớ thích cậu."
"Thật sự rất thích."
"Ba năm."
"Ba năm rồi."
"Tại sao cậu không đợi thêm một chút nữa..."
Tại sao không đợi tôi nói ra.
Chỉ một lần thôi.
Nhiều năm sau.
Tôi trở thành một nhà văn.
Tôi viết rất nhiều câu chuyện.
Nhưng không câu chuyện nào khiến tôi khóc nhiều bằng câu chuyện của chính mình.
Ngày cuốn sách đầu tiên được xuất bản.
Tôi đặt tên nó là:
"Thầm Mến Cậu Suốt Những Năm Tháng Thanh Xuân."
Trong buổi ký tặng.
Có một cô gái hỏi tôi:
"Chị có từng yêu ai rất lâu không?"
Tôi nhìn cô ấy.
Mỉm cười.
Rồi gật đầu.
"Có."
"Vậy người ấy đâu rồi ạ?"
Tôi im lặng thật lâu.
Sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời hôm ấy rất xanh.
Giống hệt mùa hè năm tôi mười tám tuổi.
"Tớ ấy à..."
"Cậu ấy mãi mãi ở lại tuổi mười tám rồi."
Tối hôm đó.
Tôi trở về nhà.
Mở chiếc hộp cũ đã cất giữ nhiều năm.
Bên trong là cuốn nhật ký màu xanh.
Trang đầu tiên ghi:
Hôm nay mình gặp một người.
Cậu ấy tên Trần Trì.
Trang cuối cùng ghi:
Trần Trì.
Hôm nay mình định nói thích cậu.
Nhưng cậu không tới.
Tôi khép cuốn sổ lại.
Nước mắt rơi xuống bìa sách.
Ngoài cửa sổ.
Gió mùa hè khẽ thổi qua.
Giống như rất nhiều năm trước.
Giống như có ai đó đang nhẹ nhàng đáp lại.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.
Khẽ mỉm cười.
"Trần Trì."
"Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của mình."
"Còn chuyện thích cậu..."
"Mình sẽ tiếp tục nhớ thay cả phần của cậu."
Bởi có những người.
Dù đã rời đi rất lâu.
Vẫn sống mãi trong những năm tháng thanh xuân của một ai đó.
HẾT.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com