Tôi từng đọc được một câu nói:
"Khi bạn bắt đầu mơ thấy một người, chứng tỏ người đó đã ở trong lòng bạn rất lâu rồi."
Trước đây tôi cảm thấy câu nói ấy thật sến súa.
Nhưng rồi một ngày nọ.
Tôi lại mơ thấy Trần Trì.
Trong giấc mơ.
Đó là ngày tốt nghiệp.
Sân trường ngập trong sắc trắng xanh của đồng phục.
Mọi người cười nói rộn ràng.
Tôi ôm một bó hoa đứng dưới gốc cây ngô đồng.
Trần Trì đi về phía tôi.
Càng lúc càng gần.
Tim tôi đập nhanh đến mức như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tôi lấy hết dũng khí.
Muốn nói với cậu rằng.
"Tớ thích cậu."
Nhưng ngay khi cất tiếng.
Tôi lại tỉnh giấc.
Ánh nắng buổi sáng len qua rèm cửa.
Tôi nằm trên giường nhìn trần nhà.
Một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Gương mặt nóng bừng.
Tôi vùi đầu vào chăn.
Thật mất mặt.
Chỉ là một giấc mơ thôi.
Vậy mà lại khiến tôi ngượng ngùng đến thế.
Hôm đó là thứ Hai.
Tiết đầu tiên là môn Ngữ văn.
Tôi vừa bước vào lớp đã nhìn thấy Trần Trì đang ngồi ở chỗ cũ.
Không hiểu sao.
Sau giấc mơ tối qua.
Tôi càng không dám nhìn thẳng vào cậu.
"Chi Hạ."
Tử Du chống cằm nhìn tôi.
"Cậu bị sao vậy?"
"Không có gì."
"Cậu nói dối."
Tôi lập tức cúi đầu.
May mà cô ấy không hỏi thêm.
Nếu không tôi thật sự không biết phải giải thích thế nào.
Chẳng lẽ nói rằng tôi vừa mơ thấy Trần Trì?
Chỉ nghĩ thôi cũng đủ xấu hổ rồi.
Những ngày sau đó.
Trường bắt đầu chuẩn bị cho lễ hội văn nghệ mùa đông.
Mỗi lớp phải cử người tham gia.
Lớp tôi bàn bạc suốt hai tiết sinh hoạt.
Cuối cùng quyết định diễn một vở kịch.
"Tống Chi Hạ."
Lớp trưởng đột nhiên gọi tên tôi.
"Tớ?"
"Ừ."
"Cậu phụ trách viết kịch bản nhé."
Tôi vốn thích đọc sách.
Điểm Văn cũng khá tốt.
Vì thế mọi người đều đồng ý.
Tôi đành gật đầu.
Buổi chiều hôm ấy.
Tôi ở lại lớp để hoàn thành dàn ý.
Ngoài hành lang đã không còn nhiều người.
Ánh nắng cuối ngày chiếu qua khung cửa.
Cả lớp học yên tĩnh đến lạ.
Tôi đang chăm chú viết thì phía đối diện bỗng có người ngồi xuống.
Ngẩng đầu lên.
Là Trần Trì.
Tim tôi lại bắt đầu mất kiểm soát.
"Cậu chưa về sao?"
Tôi hỏi.
"Đội bóng tập muộn."
Cậu đáp.
Rồi nhìn tập giấy trước mặt tôi.
"Viết kịch bản à?"
"Ừ."
"Tớ xem được không?"
Tôi lập tức căng thẳng.
"Được."
Trần Trì cầm bản nháp lên đọc.
Khoảng vài phút sau.
Cậu đặt xuống.
"Viết hay đấy."
Tôi sững người.
Ba chữ đơn giản ấy.
Lại khiến trái tim tôi rung lên dữ dội.
Lần đầu tiên.
Tôi được người mình thích khen ngợi.
Trên đường về.
Tôi đi ngang qua cửa hàng văn phòng phẩm.
Cuối cùng vẫn không nhịn được mà mua thêm một cuốn nhật ký mới.
Cuốn cũ sắp hết trang rồi.
Mà phần lớn nội dung trong đó.
Đều liên quan đến Trần Trì.
Tối hôm đó.
Tôi viết:
Ngày 3 tháng 11.
Hôm nay Trần Trì khen mình viết hay.
Chỉ ba chữ thôi.
Nhưng mình đã vui cả ngày.
Có phải mình rất dễ thỏa mãn không?
Tôi đọc lại dòng chữ ấy.
Rồi bật cười.
Có lẽ đúng thật.
Bởi người khiến tôi vui là Trần Trì.
Nên dù chỉ là một chuyện nhỏ.
Tôi cũng nhớ rất lâu.
Đêm hôm đó.
Trước khi ngủ.
Tôi nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.
Những vì sao lấp lánh giữa màn đêm.
Tôi chợt nghĩ.
Có lẽ thích một người giống như nhìn ngắm một ngôi sao.
Biết rằng rất xa.
Biết rằng không thuộc về mình.
Nhưng vẫn không thể ngừng dõi theo.
Còn Trần Trì.
Chính là ngôi sao sáng nhất trong những năm tháng thanh xuân của tôi.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com